Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1170

Chương 1170: Khung Cảnh Rất Đẹp, Không Khí Rất Xấu Hổ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1170: Khung Cảnh Rất Đẹp, Không Khí Rất Xấu Hổ

- Tớ biết một phương pháp chữa trị chứng dị ứng này.

Phương Chính nhìn dáng vẻ đau khổ của Điền Hinh, cười nói.

-Biện... Biện pháp gì... Hắt xì!

Điền Hinh hỏi.

Phương Chính nói:

-Cậu ôm chó con này hít sâu ba lần, chứng dị ứng của cậu sẽ lập tức được chữa khỏi.

-Nhưng sao lại... Hắt xì...

Điền Hinh hoài nghi hỏi.

-Đánh cược với tớ không? Nếu hiệu quả, cậu mời cơm tối, nếu không hiệu quả, tớ mời, cậu muốn ăn gì thì ăn.

Phương Chính nói.

Điền Hinh vừa nghe, đôi mắt tức khắc sáng ngời, dù sao cũng đã dị ứng rồi, có hít thêm ba hơi cũng chẳng sao, cô cũng không để bụng, lập tức gật đầu nói:

-Một lời đã định!

Cô ôm lấy chó con từ trong tay Phương Chính, hít sâu một hơi, kết quả:

-Hắt... Xì!

Phương Chính nghe thấy âm thanh kia, hơi hơi mỉm cười, thừa dịp Điền Hinh nhắm mắt, hắn vươn tay phải ra, một cây kim khí màu xanh lục đâm vào một huyệt vị trên người Điền Hinh, sau đó nhanh chóng thu lại.

Sau khi Điền Hinh hắt xì xong, bỗng nhiên phát hiện, hình như mình hông còn khó chịu như lúc nãy nữa, thế nhưng vẫn muốn hắt xì. Cô nhóc nhìn thoáng qua Phương Chính đầy hồ nghi, Phương Chính lại cười hì hì nhìn cô.

Điền Hinh lại hít sâu thêm lần nữa, hít hơi chó con xong lại muốn hắt xì, Phương Chính lại làm y như lúc nãy, dùng kim khí đâm vào một huyệt vị của Điền Hinh.

Điền Hinh chỉ cảm thấy hình như chứng dị ứng đã đỡ hơn vài phần. Lúc này, Điền Hinh bỗng nhiên cảm thấy hứng thú, cô ôm chó con dùng sức hít sâu vào, Phương Chính tiếp tục đâm mũi kim thứ ba. Ba lần qua đi, Điền Hinh kinh ngạc phát hiện, cho dù cô có hít sâu cỡ nào, có dựa sát vào chó con đến đâu, cô cũng không hắt xì nữa! Nước mũi nước mắt cũng không chảy ra nữa.

-Oa! Thật sự được nè! Tớ không dị ứng nữa!

Điền Hinh hưng phấn kêu lên:

-Không nghĩ tới, còn có thể chữa trị chứng dị ứng như thế này, đây là nguyên lí gì vậy?

Phương Chính cười nói:

-Nguyên lí lừa đảo.

Điền Hinh sửng sốt, hiển nhiên không hiểu rõ ý Phương Chính, còn tưởng rằng Phương Chính đang nói giỡn, vì thế nói:

-Đánh lừa thần kinh sao?

Phương Chính cười như không cười nói:

-Đúng vậy, đánh lừa thần kinh...

Điền Hinh như suy tư điều gì mà gật gật đầu nói:

-Ừ, không tệ. Tớ có mấy chị em tốt cũng bị dị ứng như thế, sau này tớ sẽ cho bọn họ thử phương pháp này xem sao.

Phương Chính vừa nghe, trong đầu lập tức hiện lên tình cảnh nháo loạn ầm ĩ, vừa muốn khuyên một câu, kết quả bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát, thì ra cảnh sát đã tới.

Cảnh sát vừa đến liền nhìn thấy bốn người đang lặn lộn trên mặt đất, lại nhìn Phương Chính, rồi lại nhìn Điền Hinh, cuối cùng nhìn con chó hoang, sau đó nói:

-Ai báo cảnh sát?

-Tôi!

Điền Hinh theo bản năng giơ tay lên.

-Đây là có chuyện gì?

Cảnh sát hỏi.

Phương Chính lui ra phía sau, hắn ghét nhất phiền toái, dứt khoát để cho Điền Hinh tự xử. Điền Hinh vốn hoạt bát rộng rãi, tính tình thoải mái, cảnh sát còn chưa có hỏi, cô đã lôi kéo cảnh sát nói một đống.

Cuối cùng, nhân viên ghi chép hiện trường nhịn không được cắt ngang lời Điền Hinh:

-Không cần nói hai người đã ăn cái gì, nói vào trọng điểm đi.

Vẻ mặt Điền Hinh lập tức trở nên xấu hổ, cô ho khan một tiếng, bắt đầu chọn trọng điểm:

-Lúc ấy tôi muốn đi...

-Cô không cần phải nói cô muốn đi đâu, nói quá trình đi.

Nhân viên ghi chép hiện trường nhắc nhở.

Điền Hinh nghĩ nghĩ, vung tay lên, bộ dáng cực kì hung dữ:

-Chính là lúc bọn họ tới đây, cực kì kiêu ngạo, bộ dáng khi đi chính là như thế này...

-Không cần bắt chước, nói... Ừ, tóm lại, không cần nói cái đó nữa

Nhân viên ghi chép vô tình ngắt lời.

...

-Cái này cũng không cần phải nói.

Nhân viên ghi chép không nhớ rõ đây là lần thứ mấy nhắc nhở Điền Hinh không cần phải nói cái này hay cái kia.

Điền Hinh vừa nghe, lập tức có chút bực tức, này không cần phải nói, kia cũng không cần phải nói, vậy ông muốn nghe cái gì? Vì thế cô giận dỗi, nói:

-Bọn họ tới, sau đó đánh nhau, tôi báo cảnh sát, các người tới, hết!

Nhân viên ghi chép tức thì trợn tròn mắt!

Điền Hinh quay đầu, nói:

-Nhìn cái gì mà nhìn? Vậy đó, bổn cô nương không tiếp chuyện các ông nữa!

Nói xong, Điền Hinh kéo Phương Chính lại, cực kì vênh váo nói:

-Ôm chó của chúng ta đi thôi!

Phương Chính nhìn hai gã cảnh sát trợn mắt há hốc mồm, cười cười ra vẻ xin lỗi, sau đó nhanh chóng khom lưng ôm mấy con chó con lên. Điền Hinh hỗ trợ ôm bớt hai con, chó cứu mạng theo phía sau hai người, sau đó một nam một nữ một con chó, cứ như vậy đi rồi.

Lúc này nhân viên ghi chép mới hồi phục tinh thần lại, xấu hổ cười cười:

-Cô nhóc này thú vị thật. Nhưng ghi chép này phải làm sao bây giờ?

-Đừng ghi chép nữa, đối diện có cameras, xem là biết ngay.

Một cảnh sát khác nói.

Nhân viên ghi chép gật đầu, sau đó phối hợp với các cảnh sát khác mạnh mẽ tách bốn tên đang lăn lộn trên mặt đất ra. Thế nhưng bốn tên này vẫn hò hét ầm ĩ như cũ, giống như muốn liều mạng cho bằng được, khiến cho đám cảnh sát cũng phải luống cuống tay chân.

Phương Chính ra khỏi ngõ nhỏ, một đoàn phật quang trong mắt hắn vụt tắt, đồng thời bốn tên khốn kíêp kia cũng hồi tỉnh lại, vừa thấy tang thi, bộ xương khô đối diện lại chính là anh em của mình, tức thì trợn tròn mắt! Lại vừa nhấc đầu, nhìn thấy bốn phía đều là cảnh sát, càng quá mức hơn nữa là, lão Đại đang nắm cổ áo cảnh sát, tư thế giống như muốn đánh cho đối phương một trận...

Trong nháy mắt kia, trên trán bốn người đều đổ mồ hôi lạnh, trong lòng có dự cảm chẳng lành, lần này vào tù, e rằng không chỉ là mấy ngày như trước kia!

-Hay lắm, ẩu đả bên đường còn muốn đánh cảnh sát, bốn người các anh, hay lắm...

Trong đó có một cảnh sát bị đánh bay cả mũ, thở phì phì nói.

Bốn tên lập tức cúi đầu, không dám hé răng. Thế nhưng trong đầu chúng cũng toàn dấu chấm hỏi, rõ ràng bọn chúng nhìn thấy quái vật mà! Đây là có chuyện gì?

Lại nhìn về hướng có ổ chó, trong lòng liền phát lạnh, biết đây là bị quỷ ám rồi! Lại nghĩ đến mấy lời của chó địa ngục, bọn họ nhìn nhau khổ sở, đều thấy được khủng hoảng trong mắt lẫn nhau. Cảnh sát không đáng sợ, chọc phải quỷ quái mới đáng sợ...

Mặc kệ mấy tên kia suy nghĩ cái gì, Phương Chính đi theo Điền Hinh, đưa Điền Hinh đến lầu dưới nhà cô.

Lầu dưới nhà Điền Hinh có một công viên nhỏ, trong công viên có mấy băng ghế dài, Điền Hinh không lên lầu, cô ngồi trên ghế dài, Phương Chính ngồi bên cạnh, giữa hai người là năm con chó con.

Năm con chó xếp thành một hàng phơi nắng dưới ánh mặt trời, chúng phe phẩy cái đuôi, được ăn no uống đủ, hình như chúng nó cực kì hài lòng với cuộc sống trước mắt, chúng hồn nhiên không biết rằng, chó mẹ đã vì chúng mà phải trả giá hy sinh đến cỡ nào.

Chó cứu mạng ngồi dưới chân Phương Chính, lười biếng híp mắt, hình như nó cũng đã hiểu ra, đi theo hai người kia hẳn sẽ không phải lo cơm ăn, không cần gấp gáp ra ngoài mưu sinh nữa, cho nên có vẻ thực thả lỏng.

Hình ảnh này thoạt nhìn thực ấm áp, nhưng vẻ mặt hai người ngồi ở đây lại cực kì xấu hổ.

Tới lúc này rồi, hai người đều biết, có muốn diễn cũng không thể tiếp tục diễn nữa.

Điền Hinh biết Phương Chính là Đinh Mộc giả, Phương Chính cũng biết Điền Hinh đã biết rõ chân tướng, thế nhưng hai người vẫn là ở bên nhau, cốt truyện tiếp theo nên tiến hành như thế nào? Phương Chính không biết... Dường như Điền Hinh cũng không biết, Điền Hinh cũng cố tình không có ý định rời đi.

Mà Phương Chính cũng biết, nhiệm vụ lần này của hắn tám phần là nằm ở trên người Điền Hinh, nếu không, hệ thống cũng sẽ không biến hắn thành Đinh Mộc, ném tới một chỗ như thế này.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay