Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1169

Chương 1169: Giết Hại Lẫn Nhau

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1169: Giết Hại Lẫn Nhau

Điền Hinh vươn tay chỉ vào bốn người kia nói:

-Thì cậu xem đi, bốn con kìa.

Phương Chính: "... "

Bốn người vừa nghe cũng lập tức nổi giận, bọn họ đã hung dữ hù dọa thiếu nữ này như vậy, cô ta còn dám khiêu khích ư? Thật sự khinh bọn họ chỉ là đám củ cải nhìn thì lớn chứ chẳng làm ăn được gì?

Lão Đại nói:

-Nhóc con, xem ra hôm nay không giúp mày giãn gân giãn cốt một chút, mày sẽ không biết bọn tao lợi hại đến cỡ nào! Xông lên, đánh thằng nhóc kia cho tao!

Phương Chính liền ngây người ra, sau đó chỉ vào mặt mình, kêu lên:

-Cô ấy mắng các người, sao lại đánh tôi?

-Ông mày không đánh phụ nữ, cho nên đánh mày!

Lão đại hô lên một tiếng, ba người còn lại lập tức lao tới.

Điền Hinh không ngờ đám người kia thật sự dám ra tay, tuy nơi này chỉ là một ngỏ nhỏ, nhưng cũng chỉ cách đường chính khoảng tám đến mười mét. Chẳng lẽ bọn họ thật sự không sợ bị ai nhìn thấy báo cảnh sát sao?

Hiển nhiên Điền Hinh không biết, ẩu đả bên đường, chỉ cần không đánh chết người, đánh cho người ta tàn phế, vào cục cảnh sát ngồi một thời gian, đối với người bình thường mà nói là một vấn đề, nhưng đối với đám người này cũng chỉ như một thói quen mà thôi.

Mắt thấy bốn người hung dữ hùng hổ xông tới đây, Điền Hinh nhanh chóng lao qua chắn trước mặt Phương Chính, sau đó hét lên:

-Cậu chạy đi! Để tớ cản bọn chúng!

Phương Chính nghe vậy, trong lòng cực kì cảm động, hắn quay đầu lại nhìn bức tường cao ngất phía sau lưng, lại một lần nữa cảm động trước chỉ số thông minh của Điền Hinh... Cô nhóc thật sự nghĩ hắn là thằn lằn, là Spider Man sao? Chạy kiểu gì đây?

Đồng thời, Phương Chính nhếch miệng cười với bốn người kia, bốn người kia liền thấy tên nhóc trắng trẻo trước mặt đột nhiên trở nên dữ tợn, thân thể bắt đầu dãn ra, biến thành một con chó đen thui! Rõ ràng chính là chó địa ngục mà bọn họ vừa gặp khi nãy!

Lão Đại theo bản năng phóng một lá bùa qua, kết quả lá bùa vừa bay tới nơi đã biến thành tro bụi đầy trời, biến mất trong không khí.

"Xong rồi!"

Lão đại thầm kêu không ổn!

-Chạy đi!

Lão Nhị vừa thấy lá bùa không có tác dụng, xoay người chạy ngay!

Kết quả mới chạy được một bước, dưới chân đột nhiên bị thứ gì đó kéo lại, hắn té ngã ngay trên mặt đất. Hắn quay đầu nhìn lại, không biết từ khi nào, trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một bàn tay, sau đó một bộ xương khô từ trong lòng đất từ từ trồi lên!

Lão Tứ sợ tới mức quăng luôn con dao sang một bên, hét to bò dậy định chạy.

Thế nhưng trong thời điểm nguy cấp, lão Tứ đột nhiên nảy sinh tàn nhẫn, nhấc chân đạp xuống một cái! Bộ xương trên mặt đất lập tức kêu lên thảm thiết, như muốn bò dậy cắn chết hắn, một bàn tay xương trắng kéo hắn ngã xuống, sau đó cả người lẫn xương đánh thành một đoàn.

Lão Đại ở bên kia cũng đang cắm cúi chạy, ai ngờ sau lưng đụng phải thứ gì đó, vừa mới quay đầu nhìn, liền thấy một tang thi nước miếng tung bay, muốn cắn hắn!

-A!

-Uông!

Người kêu tang thi rống, tang thi nhào lên trên người lão Đại, lão Đại sợ đến nỗi cứt đái trào ra ngoài, hắn điên cuồng nện nắm đấm lên trên người tang thi, không biết là tang thi này có bệnh hay đầu óc có vấn đề, mà nó không thèm há miệng cắn hắn, chỉ múa may nắm tay đánh trả, hai tên lăn qua lộn lại, tiếng đánh nhau bốp bốp bốp vang lên liên tiếp, tiếng kêu thảm thiết hết đợt này tới đợt khác.

Mà Điền Hinh thì xem đến độ mắt trợn mồm há, cô nhóc hoàn toàn không thấy được có tang thi, bộ xương khô.

Cảnh tượng cô nhìn thấy hoàn toàn khác biệt.

Không thể nào hiểu được vì sao lão Tam tự vướng chân trái vào chân phải té xuống bên cạnh lão Tứ, lão Tứ sợ đến mức quăng dao sang một bên, sau đó tàn nhẫn đá lên người lão Tam. Lão Tứ kéo lão Tam ngã xuống đất, rồi cưỡi lên trên người lão Tam đấm liên hồi...

Lão Đại và lão Nhị đánh lẫn nhau, sau đó lão Đại lui về phía sau, lão Nhị như thể bị dọa cho choáng váng, chạy tới chỗ lão Đại, hai người đánh nhau ngã xuống mặt đất, sau đó lại tiếp tục lao vào đánh đấm.

Lúc trước Điền Hinh nhảy ra là do đầu nóng lên mới có đủ dũng khí, khi đó không cảm thấy sợ, nhưng khi thấy bốn người này quyền đấm cước đá lẫn nhau, máu tươi bắn tứ tung thì thấy sợ hãi thật sự, cô nhóc lui ra phía sau, giọng điệu nức nở hỏi Phương Chính:

-Sao bọn họ lại đánh nhau rồi?

Phương Chính cũng không quay đầu lại, chuyên tâm kiểm tra chó con trước mặt, quả thật chó con đã bị bệnh, nhưng chỉ là cảm cúm thông thường, hơn nữa, chó mẹ sinh quá nhiều chó con, không đủ sữa cho tất cả nên tình trạng này của chó con đa phần là do bị đói, dinh dưỡng không đủ tạo ra.

Tuy rằng Phương Chính không phải bác sĩ thú y, nhưng y thuật hắn học được từ chỗ Phật Dược Sư không chỉ dành cho nhân loại. Ở trong mắt của Phật, vạn vật hữu linh, thứ nào cũng được chữa trị, không hề phân biệt đối xử. Cho nên, Phương Chính cũng không hề bỡ ngỡ với việc chữa trị cho động vật.

Thành thạo chữa khỏi cảm cúm, sao đó dẫn một chút linh khí Phật dược vào trong thân thể chó con, chó con khỏe mạnh lại ngay.

Thế nhưng nãy giờ hắn luôn đưa lưng về phía mọi người, hơn nữa Điền Hinh còn bị bốn tên kia hấp dẫn lực chú ý, nên cũng không thấy được quá trình này.

Chờ đến khi Điền Hinh hỏi, Phương Chính cũng vừa vặn trị liệu xong, hắn nhẹ nhàng thở ra, bảo:

-Chắc là điên rồi, báo cảnh sát đi!

Điền Hinh có chút hoang mang lo sợ, lập tức gật đầu, gọi điện thoại báo cảnh sát. Sau đó mới hỏi Phương Chính:

-Chó con sao rồi?

-Không có việc gì nữa, cậu xem đi.

Phương Chính bế chó con lên, ôm vào trong ngực, chó con mở to đối mắt tròn xoe, vẻ mặt ngơ ngác, cái đầu nhỏ xíu dụi khắp nơi, giống như đang tìm sữa để bú, cũng giống như đang thăm dò thế giới mới.

Điền hinh nhìn chó con béo mập kia cũng rất vui thích, cô vui vẻ hỏi:

-Tớ có thể ôm một cái không?

Phương Chính liếc mắt nhìn chó cứu mạng một cái, nói:

-Cái này thì phải hỏi nó có đồng ý hay không.

Nói xong, cũng không đợi Điền Hinh phản ứng lại, Phương Chính đã ngồi xổm xuống nói với con chó cứu mạng:

-Có thể cho bạn của tôi ôm chó con một chút không? Cô ấy sẽ không thương tổn chúng nó.

Điền Hinh nghe vậy, trực tiếp trợn mắt lên nói:

-Cái tên này, lại ngớ ngẩn nữa rồi. Nó là chó chứ không phải người, đâu nghe hiểu được... Ơ...

Còn chưa nói xong, liền nhìn thấy chó cứu mạng gật đầu với Phương Chính, sau đó kêu hai tiếng, xem như vậy, tựa hồ đồng ý!

Điền Hinh lập tức nhớ tới, lúc trước chó cứu mạng gầm nhẹ với bọn họ, sau đó không biết tên này nói gì đó, chó cứu mạng lại bình tĩnh xuống, còn để cho hắn sờ chó con. Hiện giờ lại là như vậy, hắn vừa mới nói chuyện với nó, nó liền gật đầu ngay! Ôi mẹ ơi... Việc này, hình như có chút kì dị...

Phương Chính cười ha hả nói:

-Xem ra nó đồng ý, ôm một chút không?

Điền Hinh theo bản năng gật gật đầu, tiếp nhận chó con, cảm thụ được sinh mệnh nhỏ bé ở trong lòng đang nỗ lực bò tới bò lui, trái tim cô cũng ấm áp theo. Cô híp mắt, nhẹ nhàng vuốt ve chó con...

Phương Chính nói:

-Cảm giác như thế nào?

-Tớ... Tớ nghĩ... Hắt xì!

Điền Hinh hắt xì một cái, sau đó đem chó con đưa cho Phương Chính, nói:

-Không được, nước mắt nước mũi sắp chảy ra rồi... Hắt xì...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay