Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1168

Chương 1168: Oan Gia Ngõ Hẹ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1168: Oan Gia Ngõ Hẹ

Điền Hinh dùng ánh mắt quái dị nhìn Phương Chính, sau đó lại dùng giọng điệu kì lạ hỏi:

-Vậy cậu đã chuẩn bị tốt để nuôi nó rồi sao?

Phương Chính sửng sốt, chỉ chính mình, sau đó nhìn lại Điền Hinh, thầm nghĩ: "Không phải tớ ở chung với cậu sao? Tớ nuôi nó có khác gì cậu nuôi nó sao?"

Chẳng qua Phương Chính lập tức phát hiện ra có chỗ không thích hợp, ánh mắt Điền Hinh nhìn hắn mang thần sắc cực kì phức tạp. Trong lòng Phương Chính nảy lên một cái, hắn biết, hỏng rồi, bị lừa rồi!

Quả nhiên, Điền Hinh bỗng nhiên cười hì hì nói:

-Đương nhiên là khác nhau, tớ nuôi nó ở nhà, còn cậu nuôi nó dưới đất. Đúng không?

Nói xong, Điền Hinh tiến lại gần, nhìn kiểu 'cậu hiểu mà' với Phương Chính.

Nếu như có thể tiếp tục nói dối, Phương Chính còn diễn tiếp được, nhưng bây giờ nói dối là bị sét đánh, Phương Chính bỗng nhiên có chút ngơ ngác, không biết phải nói thế nào nữa đây.

Đúng lúc này, một tiếng chó sủa cắt đứt suy nghĩ của Phương Chính, hắn nghe tiếng nhìn lại, liền thấy con chó hoang kia đột nhiên khẩn trương hẳn lên.

Điền Hinh cũng nóng nảy, hỏi:

-Đây là làm sao vậy? Sao tiếng sủa của nó dồn dập thế?

Người khác nghe không hiểu chó hoang đang nói cái gì, Phương Chính lại hiểu rất rõ, hắn nói:

-Chó con có vấn đề, cậu chờ ở đây, tớ qua xem thử.

Nói xong, Phương Chính liền đi qua.

-Đừng đi qua! Động vật trong thời kì cho con bú rất nguy hiểm, chúng không không biết cậu muốn giúp đỡ, chỉ nghĩ cậu có ý xấu, sẽ cắn cậu.

Điền Hinh nhanh chóng nhắc nhở, trong ấn tượng của cô, tên bạn trai này chính là một kẻ nhát gan, phía trước nguy hiểm như thế, nhất định sẽ sợ hãi.

Kết quả, Phương Chính không thèm quay đầu lại, nói:

-Không có việc gì, ở chung với nó còn dễ hơn ở với cậu.

Điền Hinh tức khắc cạn lời, tuy rằng cô tin trên một phương diện nào đó, quả thật động vật tốt hơn con người, nhưng rốt cuộc động vật vẫn là động vật, dưới tình huống bất đồng ngôn ngữ, rất dễ xảy ra hiểu lầm. Điền Hinh đang chuẩn bị kéo Phương Chính đi liền thấy chó hoang cảnh giác đứng dậy, thậm chí bát đầu nhe nanh gầm gừ, rất có tư thế 'chỉ cần các người tiến thêm một bước, tôi liền cắn các người'.

-Đừng đi! Quá nguy hiểm!

Điền Hinh nóng nảy.

Nếu là ngày thường, một con chó lớn chừng đó, hai người lại đã chuẩn bị sẵn sàng, nhất định không bị uy hiếp gì lớn, chỉ cần hù dọa một chút, trong tình huống bình thường con chó nào cũng sẽ bị dọa chạy. Nhưng con chó trước mắt thì lại không giống thế, nó phải bảo vệ chó con! Làm mẹ, nó có ý chí chiến đấu điên cuồng, ai tới gần, nó nhất định liều mạng với kẻ đó! Nhìn đôi mắt đỏ bừng kia, Điền Hinh thật sự nóng nảy.

Nhưng điểu khiến cô càng nóng nảy hơn, chính là cái tên nhát gan của cô còn đánh bạo tiến về phía trước! Bộ không sợ bị cắn thật sao?

Đúng lúc này, Điền Hinh nghe được phía sau vang lên tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bốn tên ma men ở quán rượu lúc nãy đã tìm được tới nơi này! Trong đó có một gã còn cầm theo dây thừng bắt chó, hai gã cầm theo gậy gộc, nhìn tư thế này, kẻ ngốc cũng biết bọn họ qua đây không có ý đồ tốt đẹp gì.

Thế nhưng điều khiến Điền Hinh kinh ngạc hơn cả chính là, mấy tên này mang theo gậy gộc thì cũng thôi đi, tại sao trên thân mỗi người đều dán thêm mấy lá bùa? Trong đó có một kẻ khoa trương nhất, trên người dán bùa còn chưa đủ, trên tay cầm thêm một xấp bùa nữa, như thể sợ không đủ dùng.

Điền Hinh không biết, mấy kẻ này là lưu manh nổi danh ở đây, ngày thường thích hà hiếp người ta, xem tướng tá thì là kẻ ẩu đả sống qua ngày. Bọn lưu manh này không quan tâm những thứ khác, chúng chỉ để ý đến thể diện.

Cảnh tượng bọn họ bị chó địa ngục dọa chạy lúc nãy có người thấy được, thế nhưng người thấy lại không nhìn ra chó địa ngục, chỉ thấy cô nhóc dậm chân một cái, bốn tên lưu manh liền chạy ngay, tin tức này được lan truyền rộng rãi ngay sau đó.

Huyện này không lớn, lưu manh cũng có liên hệ riêng, tin tức này vừa được lan ra, bốn kẻ kia liền biết ngay.

Vốn là bốn người này bị dọa sợ muốn vỡ mật, chuẩn bị về thắp hương bái Phật, trốn tránh nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng sau khi tin tức bị truyền ra liền cảm thấy quá mất thể diện, sợ rằng chiến tích yếu hèn này sẽ bị người ta biết hết, đó quả thật là mất mặt sạch sẽ, đồng thời còn ảnh hưởng gián tiếp đến địa vị xã hội và việc làm ăn sau này.

Vì thế bốn người cân nhắc một lát, sau đó đến một chỗ bói toán gần đó tìm một vị đại tiên tính hộ một quẻ, xin ít bùa chú, làm chút pháp sự đơn giản, sau khi cúng xong một ít tiền nhan đèn mới trở về chuẩn bị một phen, một lần nữa oai phong lẫm liệt đuổi giết đến đây.

Thế nhưng bốn người không quen biết Điền Hinh, không có khả năng trả thù được cô nhóc, mà tức giận đầy bụng lại không biết xả chỗ nào, vì thế liền đi tìm con chó hoang nọ!

Bốn người này ngày nào cũng làm bỏng con chó, hiển nhiên hiểu rất rõ con chó này, một bụng hậm hực không tiêu tan được, chi bằng làm ngay một nồi thịt chó giải nhiệt.

Trăm triệu lần không nghĩ tới, gặp được Điền Hinh ở đây.

-Ha! Đại ca, thật đúng là đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công! Chúng ta còn chưa biết phải đi đâu tìm con nhóc này, kết quả lại gặp được ở đây!

Một gã có nốt ruồi đen trên trán cười ha ha nói. Gã là kẻ đứng thứ hai trong bốn người, Nhị ca.

Bên cạnh là một gã đàn ông trán rộng cằm ngắn, nếp nhăn trên mặt có thể kẹp chết ruồi bọ, gã chính là Đại ca của bốn người này. Phía sau gã là một tên tóc vàng, đó chính là lão Tam, người cuối cùng đứng phía sau ba người, dáng người gầy yếu, cũng là tên duy nhất cầm dao trong bốn người.

Tên đại ca trán rộng cằm ngắn cũng nhếch miệng cười khinh bỉ, nói:

-Thật đúng là... Trùng hợp quá!

Điền Hinh vừa thấy thế, trong lòng cũng có chút sợ hãi, cô nhanh chóng kêu lên:

-Các người... Các người muốn làm gì? Tôi nói cho các người biết, dám qua đây, tôi sẽ báo cảnh sát!

-Phốc...

Lão Tam lập tức cười to, sau đó nói một cách xấu xa:

-Ai u, báo cảnh sát à? Tao thật sợ quá đi, tới tới tới, thử xem mày gọi điện báo cảnh sát nhanh, hay là tao dùng gậy trong tay đánh chết mày nhanh hơn!

Lão Nhị cười ha ha nói:

-Lão Tam, đừng có không hiểu chuyện như thế chứ. Cô em này xinh đẹp như thế, nơi này cũng không có ai, chi bằng...

Lão Tam liền cười xấu xa theo, sau đó không kiêng nể gì bắt đầu đánh giá trên dưới Điền Hinh.

Điền Hinh lần này sợ thật rồi, cô theo bản năng lùi ra phía sau, kêu lên:

-Các người, các người đừng tới đây! Bạn trai tôi đang ở đây đó!

Nói xong, Điền Hinh liền quay đầu nhìn lại, kết quả lại nhìn thấy Phương Chính đã đi tới trước mặt chó hoang, trong miệng lẩm nhẩm nói gì đó, cô cũng nghe không rõ. Nhưng điểu khiến Điền Hinh phải kinh ngạc chính là, con chó hoang vốn đang cực kì hung hãn đột nhiên bình tĩnh hẳn, nằm xuống mặt đất, để yên cho Phương Chính xoa đầu mình.

-Cái tên này, thật đúng là... Có chút bản lĩnh.

Điền Hinh thầm nghĩ, thế nhưng cô lập tức nhớ tới, nguy hiểm lúc này không phải là con chó hoang kia, mà là bốn tên chó điên trước mắt! Vì thế Điền Hinh nói:

-Đinh Mộc...

Phương Chính cũng không quay đầu lại, vẫy vẫy tay nói:

-Không có việc gì, tớ đã trấn an chó ân nhân rồi.

-Tớ không phải nói cái đó, tớ muốn nói, cậu có thể trấn an chó điên không?

Điền Hinh hỏi.

Phương Chính sửng sốt, hỏi ngược lại:

-Chó điên? Là sao?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay