Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1167

Chương 1167: Vạn Vật Hữu Tình

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1167: Vạn Vật Hữu Tình

Nhưng Phương Chính vừa nhìn thấy thì trong lòng lại nhảy lên một cái! Con chó này chính là ân nhân cứu mạng mà hắn và Điền Hinh đang tìm khắp nơi.

Lúc trước quá vội vàng nên Phương Chính cũng không xem xét cẩn thận con chó cứu mạng này, nhưng bây giờ nhìn cẩn thận, Phương Chính mới phát hiện, lông của nó cực kì lôi thôi nhếch nhác! Thế nhưng khiến hắn càng giận hơn cả chính là, sở dĩ lông nó lôi thôi chả khác nào chó ghẻ như thế, tất cả đều là do người ta dùng tàn thuốc làm cháy trụi lông!

Mà đầu sỏ gây tội, không cần phải nói cũng biết, chính là bốn tên khốn kiếp trước mắt!

Gần như ngay lập tức, trong lòng Phương Chính bốc lên một ngọn lửa vô danh!

Kết quả đã nghe thấy một tiếng động lớn phát ra ngay trước mặt!

Phương Chính vừa quay đầu liền nhìn thấy Điền Hinh vỗ bàn đứng dậy, mày liễu dựng ngược, tức giận nói:

-Các người thật quá đáng! Mấy tên đàn ông đàn ang lại hùa nhau ăn hiếp một con chó, bộ giỏi lắm hả!

Phương Chính vừa nghe, thầm nghĩ: Hỏng rồi, không ngờ tính cách của cô nhóc này lại hung dữ như thế, chưa gì đã muốn xông lên. Bốn người này bộ dạng lờ đờ mắt say mờ mịt, vừa nhìn đã biết là mấy con ma men! Nếu ma men phát điên lên sẽ không thèm nói lí lẽ gì cả, cũng chẳng thèm thương hương tiếc ngọc.

Quả nhiên, vừa nghe được Điền Hinh kêu lên như thế, bốn con ma men đồng thời xoay người, trong đó có một người vỗ bàn đứng dậy, tay còn xách kèm theo chai bia!

Ba người còn lại cũng đứng lên, bốn gã đàn ông đều đi về hướng này!

Lúc này Điền Hinh mới phát hiện, hình như mình không đủ sức lực, không chống lại nổi phe đối diện! Dù sao Điền Hinh cũng là một thiếu nữ, đối mặt với kiểu tình huống này vẫn có chút hoảng sợ, theo bản năng nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính lại nhanh chóng cúi đầu, ăn mì! Gì cũng không thấy!

Điền Hinh thấy vậy, tức khắc chán nản, nghiến răng nghiến lợi nói:

-Sao cậu lại có thể... Haizz!

Sau đó, cô bỗng nhiên quay đầu lại, chắn trước mặt Phương Chính, hét lớn một tiếng:

-Các người muốn làm gì? Nói cho các người biết, tôi sẽ báo cảnh sát đó!

Một con ma men trong đó nghe vậy, cười ha ha:

-Báo cảnh sát? Có tin là cảnh sát sẽ không đến... Ặc...

Con ma men nói đến đây, bỗng nhiên hoảng sợ nhìn sau lưng Điền Hinh!

Chỉ thấy trên vách tường phía sau Điền Hinh đột nhiên toát ra một khe nứt, sau đó một con chó khổng lồ y hệt một ác ma từ bên trong chui ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bốn người kia, y như nước đá dội tỉnh bốn con ma men ngay lập tức!

Nhìn con chó khủng bố kia, bốn người chỉ cảm thấy toàn thân nhũn ra!

Tiếp đó, con chó ác ma kia nhếch miệng cười với bọn họ, nói:

-Con chó mới vừa rồi là con cháu của bổn vương. Nếu nó xảy ra chuyện gì không may, ta sẽ lao ra khỏi địa ngục, kéo các ngươi xuống tâm sự một phen cho đã! Cút!

Bốn người đã sắp bị dọa muốn liệt toàn thân, nghe thấy chữ cút kia liền như được tha mạng mà quăng chai bia qua một bên, xoay người chạy như bay ra khỏi tiệm cơm nhỏ, nhanh chân chạy mất, trong phút chốc đã không còn thấy bóng dáng.

Điền Hinh không hề nhìn ra phía sau, mà dù có nhìn thì một kẻ không bị dẫn vào trong Nhất Mộng Hoàng Lương như cô cũng không thấy được cảnh tượng kì dị kia. Cho nên Điền Hinh nhìn thấy đối phương bị dọa chạy liền cho đó là công lao của mình, đắc ý quay đầu nói:

-Hừ hừ, quả nhiên là tà không thắng nổi chính, vẫn là tớ lợi hại!

Phương Chính nghe vậy, nhanh chóng vỗ tay!

Điền Hinh thấy vậy, trực tiếp cho Phương Chính một ánh mắt xem thường.

Phương Chính buông chén đũa, vẻ mặt đắc ý cười nói:

-Ăn xong rồi.

Điền Hinh hậm hực:

-Sao không no chết cậu nhỉ?

Nói xong, Điền Hinh bỗng kinh hoảng hô lên:

-Nha, chó cứu mạng cũng bị dọa chạy rồi! Mau đuổi theo!

Khi nói chuyện, Điền Hinh đã chạy ra ngoài, Phương Chính nhanh chóng trả tiền, sau đó đuổi theo.

Từ xa nhìn thấy Điền Hinh đang vội vã chạy về hướng Bắc.

Phương Chính nhanh chóng đuổi kịp, ngoặt qua vài lối rẽ, tới một con hẻm thật nhỏ hẹp, Điền Hinh ngừng lại. Phương Chính vừa muốn hỏi cái gì, chỉ thấy Điền Hinh ra dấu im lặng với hắn, sau đó nước mắt rơi xuống...

Phương Chính vừa thấy, trong lòng căng thẳng, thầm nghĩ:

-Chẳng lẽ, chó cứu mạng đã xảy ra chuyện?

Nghĩ như thế, Phương Chính nhanh chóng cùng chạy qua, nhìn vào hẻm nhỏ xem xét.

Nói là hẻm nhỏ, kì thật chỉ là khe hở giữa hai tòa nhà cao lớn, một người nghiêng mình có thể vừa vặn đi vào. Chẳng qua cuối con hẻm bị người ta dùng gạch chặn lại, thành ra ngõ cụt.

Bên trong chất đống những thứ nào là xác giấy, hộp xốp linh tinh, mà con chó cứu mạng thì đang nằm ở trên, dưới thân nó là năm con chó con, đang cố gắng kiễng cái chân ngắn ngủn, vểnh cái mông nhỏ xíu bú sữa.

Chó hoang tựa vào bên kia, mắt hơi nhắm lại, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc. Nhưng khi nhìn thấy hai người Điền Hinh và Đinh Mộc thì hơi cảnh giác một chút, sau khi xác định hai người không làm chuyện gì nguy hiểm mới tiếp tục hưởng thụ thời gian tốt đẹp nhất của mình.

Nhìn thấy thế, Điền Hinh bỗng nhiên rơi nước mắt, cô nhóc kéo cánh tay Phương Chính nói:

-Ban đầu tớ còn tưởng là nó ngốc, bây giờ mới biết được, không phải là nó ngốc nên để cho người ta làm bỏng nó, để cho người ta xem mình như đồ chơi hòng đổi lấy chút thức ăn, cũng không phải là nó không biết đau biết khổ. Nó chỉ muốn ăn cho no bụng, có sữa, nuôi chó con...

Phương Chính cũng nhẹ nhàng thở dài, gật đầu nói:

-Vạn vật đều có linh tính, tình thương yêu bao la trời bể, không sợ khó không sợ khổ của người mẹ chẳng qua cũng như thế này mà thôi, đôi khi, người còn không bằng động vật.

Điền Hinh nói:

-Đúng vậy, bốn tên khốn kiếp vừa nãy mà so sánh với nó, quả thật đó mới chính là súc sinh.

Phương Chính gật đầu.

Điền Hinh bỗng nhiên ngửa đầu nhìn Phương Chính nói:

-Nó là một con chó tốt, nó đã cứu tớ, lại còn vĩ đại như vậy, chúng ta nuôi nó được không?

Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, nuôi? Thật ra Phương Chính không ngại, dù sao Nhất Chỉ tự có đủ chỗ.

Nhưng ý nghĩa của 'chúng ta' này là gì? Chẳng lẽ?

Phương Chính bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành...

Chỉ nghe Điền Hinh tiếp tục nói:

-Đúng vậy, dù sao phòng chúng ta thuê còn nhiều chỗ như vậy, không thì...

Điền Hinh dùng một loại ánh mắt vừa thương lượng vừa năn nỉ nhìn Phương Chính.

Phương Chính nhìn bộ dáng đáng thương vô cùng kia của Điền Hinh, hỏi:

-Không phải cậu bị dị ứng lông chó sao?

Điền Hinh nói:

-Không có việc gì, khi về nhà tớ mang khẩu trang là được, nếu sau này gặp được người thích hợp, có thể đưa nó cho người ta nuôi. Tóm lại, hiện tại, tớ muốn cho nó một tổ ấm.

Phương Chính vừa nghe, lập tức nhíu mày lại, nghiêm túc lắc đầu nói:

-Nếu là nói kiểu như thế, tớ không đồng ý.

-Vì cái gì?

Điền Hinh khó hiểu hỏi.

Phương Chính nói:

-Mệnh người trăm năm, nhưng cả đời một con chó chẳng qua là mười mấy hai mươi năm vội vàng. Mệnh của nó chỉ bằng một phần năm loài người, một ngày của cậu tương đương với năm ngày cuộc đời của nó, một năm của cậu tương đương với năm năm cuộc đời của nó.

Cậu nuôi nó một thời gian, đối với cậu mà nói, đó chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng đối với nó, đó là một phần lớn trong cuộc đời! Nó cho cậu toàn bộ tình cảm của nó, sau đó cậu lại đưa nó cho người khác, cậu đã từng nghĩ qua cảm nhận của nó chưa?

Nếu cậu chưa chuẩn bị được việc sẽ bên nó cả đời, thì đừng nên nuôi nó. Nó đã đáng thương lắm rồi, đừng để nó trải qua nỗi đau bị vứt bỏ một lần nữa, được chứ?

Điền Hinh vốn tưởng cái tên bạn trai không đáng tin cậy này lại muốn nói vớ vẩn gì đó, không nghĩ tới cậu ta lại nói ra được những lời thế này.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay