Chương 1166: Bạn Trai Cực Phẩm
Đi dạo bên bờ một con sông nhỏ, Điền Hinh vui vẻ chạy nhảy về phía trước, thỉnh thoảng sẽ nhảy lên đi trên gờ cao, hai tay mở rộng, cố giữ thăng bằng, sau đó giả vờ lung lay muốn ngã, hi vọng lừa được Phương Chính tới đỡ một chút.
Đáng tiếc, người đi đằng sau không phải là một tên đầu gỗ, mà là một tên giặc trọc còn cứng rắn hơn nhiều, lại càng khốn kiếp hơn!
Tuy rằng tâm tư thiếu nữ đôi khi không dễ đoán, nhưng có đôi khi lại cực kì dễ đoán. Ít nhất ở thời điểm đáng yêu làm nũng, chỉ số thông minh lập tức trở về không! Cũng có thể lừa được những cậu trai ngốc nghếch đang ở trong thời kì yêu đương nồng cháy.
Mà đối mặt với tên giặc trọc sợ bị sét đánh gần chết, thỉnh thoảng lại ngửa đầu lên nhìn bầu trời kia, càng có vẻ quá ngu ngốc.
Dù sao, Phương Chính chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn rõ tâm tư của Điền Hinh, cho nên suốt đường đi luôn ngẩng đầu nhìn trời, mặc kệ cô là giả vờ hay thật sự, bần tăng đều không quan tâm! Phương Chính cũng không tin, làm thế rồi còn bị người ta nhào vào trong ngực, dẫn tới bị sét đánh.
-Bầu trời có tiền sao?
Điền Hinh phát hiện đôi mắt Phương Chính vẫn luôn nhìn lên bầu trời, không thèm phối hợp với cô lấy một chút, lập tức cảm thấy không vui, hỏi ngay.
Phương Chính lắc đầu.
Điền Hinh nói:
-Vậy sao cậu còn nhìn lên bầu trời?
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Có lý.
Vì thế Phương Chính bắt đầu nhìn xuống mặt đất.
Điền Hinh tức khắc bị chọc cho nổi giận:
-Trên mặt đất có tiền sao?
Phương Chính ngồi xổm xuống, nhặt một đồng rơi ở trên đường lên, nhếch miệng cười nói:
-Có thật này...
Điền Hinh:
-Tớ liều mạng với cậu!
Điền Hinh thật sự bị tên ngốc này chọc điên rồi, lập tức nhào lại!
Phương Chính không ngờ cô nhóc này lại dã man như thế, nói ra tay là ra tay ngay, bèn nhanh chóng vươn ra một bàn tay chặn lấy trán Điền Hinh!
Đinh Mộc là một thiếu niên cao hơn một mét tám, Điền Hinh là một cô nhóc đáng yêu cao gần một mét sáu, tay của Đinh Mộc lại thuộc tộc vượn tay dài, đặc biệt dài. Hắn vừa vươn tay ra chặn một cái, Điền Hinh liền tức giận phát hiện, cho dù cô có múa may tay chân cỡ nào, nhiều nhất cũng chỉ động được đến quần áo của Phương Chính!
Điền Hinh thở phì phì nói:
-Buông tay!
Phương Chính nói:
-Vậy cậu đừng... Ai ai ai!
Phương Chính còn chưa nói xong, đã thấy Điền Hinh ôm chặt cánh tay Phương Chính, há mồm cắn ngay xuống!
Thật ra không phải Phương Chính sợ đau, mà là sợ...
-Ai nha, tay cậu làm bằng sắt hả? Sao lại cứng như vậy?
Điền Hinh che miệng, vẻ mặt u oán nhìn Phương Chính.
Phương Chính lau lau mũi nói:
-Cái này... Có lẽ gần đây bổ sung canxi nhiều quá.
-Hứ! Cậu bổ sung canxi mà bổ thành con cua luôn hả?
Điền Hinh trợn mắt với Phương Chính.
Thế nhưng hình như cô nhóc này chưa hết giận, đúng lúc này, cô liếc mắt thấy cách đó không xa có một nhà hàng nhỏ, bèn nói:
-Có thế nào thì lần này cậu cũng nên mời rồi chứ?
Phương Chính kinh ngạc hỏi:
-Còn ăn hả?
Nếu Phương Chính nhớ không lầm, một giờ trước mới vừa ăn cơm trưa xong, chỉ trong chớp mắt, lại ăn nữa? Hắn theo quán tính nhìn thoáng qua bụng của Điền Hinh, làm gương mặt xinh đẹp của Điền Hinh đỏ bừng lên, cô nói:
-Nhìn cái gì hả? Đừng suy nghĩ vớ vẩn! Cậu làm tớ tức giận, tớ không cắn được cậu, không đánh lại cậu, tớ sẽ tiêu tiền của cậu, khiến cậu đau lòng!
Phương Chính tức khắc hết chỗ nói rồi, thầm nghĩ: Quả nhiên, lòng dạ đàn bà... Đúng là khác hẳn đàn ông.
Phương Chính lại quên mất, bản thân hắn vốn là hàng giả, nên trong suy nghĩ tự nhiên cũng khác hẳn những kẻ đang yêu.
Điền Hinh dưới cơn giận dữ đã thật sự lôi kéo Phương Chính đi ăn bữa cơm thứ hai.
Hiện giờ đã sang chiều, hầu hết thực khách ở nhà hàng nhỏ kia đã ra về, chỉ còn một người đàn ông đang ngồi trước cửa hút thuốc uống rượu.
Điền Hinh cũng không chê quán ăn nhỏ, cô tìm chỗ ngồi như một thói quen, tùy tiện cầm lấy hai tờ giấy ăn, lau dấu chân dơ bẩn trên ghế, sau đó chỉ vào ghế nói:
-Cậu ngồi ở đây!
Phương Chính vẫn là lần đầu tiên bị một thiếu nữ chăm sóc như thế, trong lòng chỉ cảm thấy ấm áp, sau đó nghe theo ngồi xuống. Hồn nhiên quên mất, lau ghế cho bạn gái ngồi cũng là đặc quyền của bạn trai. Thế nhưng Phương Chính từ đầu tới đuôi cũng chưa từng xem mình thật sự là Đinh Mộc, cho nên hắn cũng không thèm để ý cái này.
Điền Hinh đối với sự chất phác của Phương Chính thì cực kì bực mình, sau đó tự lau ghế cho bản thân, rồi ngồi xuống đối diện Phương Chính, nói:
-Ăn cái gì?
Phương Chính ngẩng đầu nhìn thực đơn thật lớn ở trên tường, đôi mắt tức khắc sáng ngời, rốt cuộc nhìn thấy được một thứ có thể ăn no rồi! Vì thế Phương Chính nói:
-Tớ muốn một chén mì nước. Cậu thì sao?
Điền Hinh lắc đầu nói:
-Tớ nhìn cậu ăn là được.
Phương Chính nhìn đôi mắt to mang nét cười của Điền Hinh, bỗng nhiên hắn hiểu ra, sở dĩ Điền Hinh bảo đi ăn cơm, tám phần là vì biết hắn không ăn no, nên mới kiếm cớ để hắn đi ăn bữa cơm thứ hai.
Chưa được tiếp xúc nhiều với Điền Hinh, nhưng Phương Chính có thể cảm nhận được, Điền Hinh là một thiếu nữ cực kì kiên nhẫn, cẩn thận lại hoạt bát. Ít nhất tình yêu mà cô dành cho Đinh Mộc đã vượt qua tiền tài và tất cả những thứ khác, thậm chí xem ở việc cô chăm sóc Phương Chính như một thói quen, lúc hai người ở bên nhau, cũng là Điền Hinh làm nhiều việc hơn.
Nghĩ như thế, Phương Chính bỗng nhiên bắt đầu cảm thấy hâm mộ Đinh Mộc, tuy rằng Điền Hinh không phải loại con gái cực kì xinh đẹp, nhưng bất kì ai được ở bên cô cũng sẽ rất hạnh phúc.
Mì nước được mang lên rất nhanh, Điền Hinh thật sự không có ý định ăn, cô ngồi ở bên cạnh, tay chống cằm nghiêng đầu nhìn Phương Chính ăn cơm. Ánh nhìn của cô khiến Phương Chính nổi da gà, thầm nghĩ, không phải cô nhóc này muốn vỗ béo mình, sau đó quăng vào trong nồi hầm nhừ đấy chứ?
Trong lúc miên man suy nghĩ, Phương Chính ăn vài miếng mì sợi, hương vị cũng không tệ lắm.
Đang lúc Phương Chính suy nghĩ miên man, bỗng nhiên người ở bàn bên cạnh cười to lên.
Phương Chính cùng Điền Hinh tò mò nhìn qua, chỉ thấy bàn bên cạnh có bốn gã đàn ông đang hút thuốc uống rượu, nói cười vô cùng vui vẻ.
Phương Chính vừa định thu hồi tầm mắt, đã thấy một người trong số đó cười to nói:
-Lại đây, hơi nóng đấy, ăn đi.
Phương Chính còn chưa rõ vì sao đối phương lại làm như vậy, đã thấy người đàn ông cầm điếu thuốc dúi xuống chân, Phương Chính xê dịch góc độ, lúc này mới nhìn thấy, dưới chân gã ta có một con chó ghẻ!
Con chó ghẻ kia dường như hiểu được lời nói của gã ta, cũng không bỏ đi, cứ đứng đó, để gã ta dụi tàn thuốc vào lưng mình, âm thành xèo xèo phát ra, lông cũng bị tia lửa của tàn thuốc làm cho cháy rụi phát ra mùi cháy khét. Gã đàn ông ấn mạnh vào lưng con chó, tàn thuốc vụt tắt.
Lúc này gã ta mới vui vẻ nở nụ cười, sau đó lấy một ít xương trên bàn, còn có cả cơm thừa vứt xuống đất.
Chó ghẻ lập tức ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu ăn, chẳng qua thức ăn quá ít, ăn một lát đã hết.
Nó lại tiếp tục ngẩng đầu nhìn bốn người đàn ông.
Một người khác cũng học theo bộ dáng lúc nãy của đối phương, vung tàn thuốc lên nói:
-Lại đây làm gạt tàn thuốc đi, dập được thuốc sẽ cho mày ăn cơm.
Con chó ghẻ được gọi là gạt tàn thuốc lập tức bò qua, trong ánh mắt không có vui vẻ, không có thống khổ, duy nhất chỉ là chết lặng, tựa hồ đã quen kiểu sống thế này.
Nếu người khác thấy cảnh này, có lẽ sẽ cười theo một cái, hoặc là thương cảm nói giúp vài câu lí lẽ cho con chó ghẻ kia...