Chương 1165: Trí Tuệ Của Tên Giặc Trọc
Phương Chính thấy thiếu nữ bình tĩnh lại, cũng không có nhào vào trong ngực mình nữa, liền lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Tới lúc này rồi, Phương Chính cũng đã biết, thiếu nữ này chính là Điền Hinh, bạn gái của Đinh Mộc. Nhưng quả thật hắn không rõ cho lắm, hắn nên diễn phần tiếp theo của câu chuyện như thế nào đây, hệ số khó khăn quá cao! Những vấn đề trước kia hắn gặp phải đều nằm trong phạm vi học vấn của bản thân, bây giờ thì vượt ngoài khả năng rồi.
-Đến đâu hay đó vậy.
Phương Chính nói thầm.
-Cậu nói cái gì?
Thính giác của Điền Hinh khá nhạy, lập tức nghe được Phương Chính đang lầm bầm.
Phương Chính nói:
-À, tớ cảm thấy, chúng ta vẫn nên đi tìm con chó đó trước. Nói thế nào đi nữa, nó cũng là ân nhân.
Điền Hinh gật gật đầu nói:
-Có lý, dù sao hiện tại chúng ta cũng không có việc gì làm, đi tìm con chó đi!
Phương Chính liên tục gật đầu, sau đó làm đầu tàu gương mẫu đi về phía trước.
Điền Hinh thấy vậy, mắt trợn lên, lẩm bẩm:
-Sao mình lại gặp phải cái tên ngốc nghếch không hiểu tình cảm thế nhỉ... Oan gia!
Vừa nói, Điền Hinh đã vừa đuổi theo.
Mặc dù con chó hoang đi xa chưa được bao lâu, nhưng theo lẽ thường thì tốc độ của chó không thể ước lượng được, mà chó cũng không nhất thiết phải đi trên vỉa hè. Thành phố rộng lớn và quanh co như thế, rất khó tìm.
Tìm hơn nửa ngày, cũng không thấy được bóng dáng của con chó.
-A... Đi không nổi nữa, đồ ngốc, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi đi.
Điền Hinh xoa chân, kêu lên.
Phương Chính nhìn bộ dáng cực kì đáng thương của Điền Hinh, cân nhắc suy nghĩ một hồi, thấy cô mệt quá rồi, hẳn lát nữa sẽ muốn về nhà. Nghĩ như thế, Phương Chính như bị tiêm máu gà mà hăng hái hẳn lên, ý chí sục sôi:
-Sao lại không đi nữa cơ chứ? Đó chính là chó cứu mạng, chúng ta không chịu đi tìm nó lại đòi nghỉ ngơi. Đi, kiên trì chính là thắng lợi!
Nói xong Phương Chính liền chuẩn bị đi về phía trước, kết quả mới đi được hai bước, một đôi tay ngọc đã quấn lên cổ hắn, Điền Hinh nũng nịu nói:
-Nếu cậu có thể lực tốt như thế, cõng tớ đi!
Phương Chính vừa nghe liền nghe được tiếng sấm phảng phất từ trên chín tầng mây, bèn nhanh chóng nói:
-Tớ cảm thấy, chúng ta vẫn là nghỉ ngơi một lát đi.
-Nhìn bộ dạng lười biếng của cậu kìa, cõng tớ một chút thì đã sao?
Điền Hinh liếc mắt nhìn Phương Chính một cái.
Phương Chính theo bản năng trả lời:
-Không sao, sẽ dễ bị sét đánh.
-Cậu nói cái gì?
Điền Hinh dựng ngược mày liễu, chống nạnh đứng dậy.
Phương Chính lại không thể nói dối, đành phải thi triển đại pháp dời lực chú ý, chỉ về phía xa hô lên:
-Không phải cậu đói bụng sao? Chúng ta đi ăn cơm trước đi.
-Hừ hừ...
Điền Hinh hừ hừ hai tiếng, tỏ vẻ bản thân bất mãn.
Đáng tiếc, trước sau như một, trước mắt chính là một tên đầu gỗ, cái gì cũng không hiểu!
Căn bản là Phương Chính chẳng hiểu ý nghĩa của tiếng hừ hừ này, vì vậy hắn chỉ ngay vào một cái quán ven đường cách đó không xa:
-Chúng ta đi ăn cơm trộn nhé?
Điền Hinh cười như không cười nhìn Phương Chính, hàm răng khẽ cắn chặt.
Phương Chính tức khắc cảm thấy như bị sói theo dõi, dựng đứng lông tơ toàn thân, vì vậy lại hỏi:
-Nếu không ăn mì sợi?
Điền Hinh cười tủm tỉm nói:
-Hay lắm, Đinh Mộc, cậu keo kiệt nhỉ. Để tớ xem cậu còn tìm được món ăn nào rẻ hơn nữa không!
Phương Chính tin là thật nói:
-Bánh quẩy rẻ nè.
-Đinh... Mộc! Tớ muốn bóp chết cậu!
Điền Hinh rít gào, nhào qua.
Phương Chính vừa thấy thế, biết tình huống không ổn, nhanh chóng chạy đi!
Vì thế trên đường phố diễn một tiếc mục mỹ nữ sát thủ ngàn dặm truy tìm kẻ tặc.
Phương Chính vừa chạy vừa âm thầm rên rỉ ở trong lòng: "Rốt cuộc là Đinh Mộc này ngày thường keo kiệt đến cỡ nào kia chứ? Mình đã như vậy rồi mà cô nhóc này còn cảm thấy bình thường? Chẳng lẽ đây mới là thái độ thường có giữa bọn họ?"
Ngàn dặm truy sát rồi cũng trở thành trò khôi hài, cuối cùng Phương Chính bị Điền Hinh tóm được, sau đó bị kéo vào một tiệm cơm Tây.
Bang!
Một quyển vở màu đen thật dày được ném tới trước mặt Phương Chính, Điền Hinh cười tủm tỉm nói:
-Nói đi, ăn cái gì?
Phương Chính cầm lấy nhìn thử mới biết, quyển vở đẹp mắt này chính là một quyển thực đơn! Mở ra nhìn giá cả bên trong thì... Một ly cà phê 95 tệ!
Trên trán Phương Chính đổ đầy mồ hôi lạnh, trong đầu đều là hình ảnh cái ví tiền đáng thương chỉ có 300 đồng kia của mình! Chút tiền đó, ngay cả bốn ly cà phê còn không đủ! Còn gọi món ăn? Ăn không nổi!
Điền Hinh thấy vậy, nhăn mũi nói:
-Nhìn cái bộ dạng keo kiệt của cậu kìa, đúng là hơi đắt một chút thật, nhưng hôm nay là sinh nhật tớ, hôm nay tớ lớn nhất! Tớ nói ăn cái gì thì phải ăn cái đó! Hôm nay tớ muốn ăn cơm Tây!
Phương Chính vừa nghe, mồ hôi lạnh trên trán càng tuôn ào ạt, thầm nghĩ: Cô ăn cơm Tây thì cũng được thôi, vấn đề là, ăn xong người ta không cho chúng ta đi thì phải làm sao?
Không chờ Phương Chính nói chuyện, Điền Hinh đã bổ sung thêm một câu:
-Bổn nữ vương còn có một yêu cầu, đó chính là, mọi thứ ngày hôm nay, tớ bao!
Phương Chính ngạc nhiên, cô nhóc này bao? Trái tim vốn đang nhảy loạn xà ngầu của hắn bình ổn lại trong chớp mắt. Chỉ cần không bảo hắn tiêu tiền, ăn gì hắn cũng mặc!
Thế nhưng, với truyền thống mỹ đức mấy ngàn năm văn hóa, để con gái mời khách, hình như không được hay cho lắm. Vì thế, Phương Chính vẫn khách sáo một chút:
-À thì, cái này không tốt lắm đâu.
-Không tốt lắm? Vậy cậu bao nhé?
Điền Hinh cười hì hì.
Phương Chính nhanh chóng nói:
-Cậu bao khá là tốt.
Gương mặt tươi cười của Điền Hinh lập tức nhăn nhúm lại như trái khổ qua, sau đó trừng mắt liếc Phương Chính một cái:
-Cậu còn keo kiệt hơn nữa được không?
-Chọn nhiều cho tớ một chút, nghe nói cơm Tây khá ít thức ăn.
Phương Chính nói.
Điền Hinh vươn tay ngọc, quơ quơ ở trước mặt Phương Chính, sau đó đặt tay lên dao ăn của Phương Chính, đồng thời cái tay còn lại cũng cầm dao ăn của chính mình lên, cười ha hả nói:
-Cho cậu thời gian ba giây đồng hồ, một lần nữa sắp xếp lại từ ngữ.
Phương Chính nhìn dao ăn sáng loáng kia, rốt cuộc hiểu được vì sao người phương Tây lại thích dùng dụng cụ cắt gọt để ăn cơm, đây là để tùy thời chuẩn bị, một lời không đúng liền vung dao lên ngay! Khó trách dân số phương Tây không đông, cũng không phải là không có lí do.
Phương Chính ho khan một tiếng, nói:
-À... Kỳ thật tớ ăn một chút thôi cũng được.
-Cái này còn tàm tạm, phục vụ, cho chúng tôi ba suất bò bít tết, một suất chín tám phần cho tôi, hai suất chín ba phần cho cậu ta!
Điền Hinh nói đến đây, vẻ mặt cười xấu xa nhìn Phương Chính, như thể đang nói, xem, cho cậu thêm một suất nữa đó!
Phương Chính vừa nghe, ăn bò bít tết? Tức khắc nóng nảy, tuy hiện tại hòa thượng đã có thể ăn tam tịnh nhục, nhưng Phương Chính không dám chắc, hắn vừa nuốt xuống một ngụm thịt xong có khi nào bị sét đánh chết ngay tại chỗ hay không! Huống chi thịt này mới chín có ba phần, sợ rằng nuốt một miếng là uống vào một búng máu!
Vì thế Phương Chính nhanh chóng kêu lên:
-Tớ cảm thấy tớ ăn chút rau dưa là được.
-Tuy rằng tiệm cơm Tây có rau dưa, nhưng không ăn thịt thì làm sao mà no?
Điền Hinh hỏi.
Phương Chính liếc mắt về phía suất bít tết trên cái bàn cách đó không xa, cười ha ha nói:
-Ăn thịt cũng chưa chắc đã đủ no...
Điền Hinh và nhân viên phục vụ trong nháy mắt không còn gì để nói, rốt cuộc cái tên này có tế bào lãng mạng không vậy? Đến đây ăn cơm là để ăn no sao? Đồ heo!
Cuối cùng, dưới yêu cầu kiên quyết của Phương Chính, hắn được ăn chút saltrái cây, gặm mẩu bánh mì, sau đó đau đớn nhìn thực đơn trước mắt ra đi theo Điền Hinh.
Tiền, quả thật là Điền Hinh trả, nhưng lúc Điền Hinh bỏ tiền ra Phương Chính mới biết được, đây là từ tiền lương của hắn!
Rốt cuộc Phương Chính đã tìm được nguyên nhân Đinh Mộc nghèo như chó, không phải là vì cậu ta không có năng lực kiếm tiền, mà là toàn bộ tiền đều bị sung công...