Chương 1164: Cảm Giác Bị Chơi Xỏ
Tên của thiếu niên: "Đinh Mộc."
"Đinh Mộc? Tên này không tồi, chỉ xếp sau tên của bần tăng, ha ha." Phương Chính mặt dày vô sỉ cười cười, đồng thời rút chứng minh nhân dân ra, kết quả phát hiện, phía sau chứng minh nhân dân còn có một tấm ảnh chụp!
Phương Chính lấy ra nhìn thì, trên đầu toát mồ hôi lạnh!
Đây chính là một tấm ảnh chụp chung của Đinh Mộc với một cô gái! Trên tấm ảnh, thiếu nữ dựa vào trong ngực Đinh Mộc, cười vô cùng rực rỡ, Đinh Mộc ôm chặt thiếu nữ, cười ngây ngô!
Phía sau tấm ảnh có viết tên của hai người, còn vẽ cả một trái tim thật lớn bọc lấy hai cái tên. Bên trái là Đinh Mộc, bên phải là Điền Hinh.
Nhưng lúc này đây, Phương Chính lại cười không nổi, hắn muốn khóc! Này... Cốt truyện có hơi kích thích quá rồi!
"Hệ thống, ngươi đây là đang trả thù đó! Trả thù hết sức trần trụi! Ngươi đây là muốn nhân cơ hội dùng sét đánh chết ta đúng không?" Phương Chính kêu lên trong lòng.
Hệ thống nói: "Nếu muốn đánh chết ngươi sẽ rất phiền toái. Hơn nữa, nhiệm vụ này là Vô Tương môn giao cho ngươi chứ không phải ta cho ngươi. Đó là tùy cơ lựa chọn, đâu có chuyện gì liên quan tới ta?"
Phương Chính nói: "Thế nhưng, bạn gái này thì phải tính như thế nào? Bần tăng thế thân Đinh Mộc, chẳng lẽ cũng phải ôm ấp với bạn gái của cậu ta?"
"Có thể." Hệ thống thản nhiên nói.
Phương Chính sửng sốt, hơi hơi kích động, là một loại kích thích nho nhỏ trước khi phạm sai lầm, hắn hỏi: "Thật sự?"
"Đương nhiên!" Hệ thống nói.
Phương Chính chỉ cảm thấy máu chảy gia tốc, thế nhưng hắn rất rõ phong cách của hệ thống, cho dù chuyện lớn tới đâu nó cũng có thể nói với thái độ bình thường! Cho nên Phương Chính vẫn hỏi lại một câu: "Ngươi sẽ không lại trừng phạt ta đấy chứ?"
Hệ thống đương nhiên nói: "Đương nhiên!"
Phương Chính: "... "
Hệ thống tiếp tục nói: "Ngươi có thể ôm, ta cũng có thể phóng sét đánh ngươi."
Phương Chính thầm nghĩ: "CMN! Quả nhiên là chơi xỏ!"
Đồng thời Phương Chính hỏi hệ thống: "Vậy thì, nếu thiếu nữ nhà người ta nhào vào trong ngực ta thì phải làm sao?"
Hệ thống nói: "Đây là chỗ khó của nhiệm vụ, ngươi không thể phạm giới, nhưng ngươi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mới được."
"Thế khen thưởng thì sao? Có gấp đôi hay không?" Phương Chính hỏi.
Hệ thống nói: "Đương nhiên!"
"Thật sự?"
Tuy rằng có khó khăn, nhưng nếu khen thưởng gấp đôi thì cũng đáng để thử xem! Phương Chính lại có chút kích động.
Kết quả hệ thống lại bình tĩnh nói: "Đương nhiên là không có khả năng!"
Phương Chính: "CMN!"
Nếu hệ thống đã không đáng tin cậy như vậy, Phương Chính cũng không trông cậy vào nó, hắn bắt đầu tự cân nhắc, nếu như xảy ra chuyện gì phạm giới thì bản thân nên phá giải vấn đề như thế nào.
Ngay tại thời điểm Phương Chính miên man suy nghĩ, liền thấy ở phương xa, một thiếu nữ mang một cái ba lô nho nhỏ đang chậm rãi đi tới, thiếu nữ đeo khẩu trang, cũng không biết là ai.
Thế nhưng người đang đi theo phía sau thiếu nữ có thể thấy rất rõ ràng! Người này dáo dác lấm la lấm lét, muốn cướp ba lô của thiếu nữ!
Phía trước thiếu nữ là một con chó hoang đang ghé vào kia phe phẩy cái đuôi, miệng ngậm một cái bánh bao không biết nhặt ở nơi nào, đang vừa ăn vừa sung sướng phơi nắng.
Đúng lúc này, người đàn ông lấm lét kia chợt tăng tốc, vọt lên chụp lấy ba lô của thiếu nữ, đồng thời đẩy thiếu nữ ngã qua một bên. Thiếu nữ hốt hoảng hô lên té nhào trên mặt đất! Cô giữ thật chặt ba lô kiên quyết không buông tay.
Người đàn ông dùng hết sức để lôi kéo, đồng thời mắng to:
-Con mẹ nó mau buông tay! Nếu không tao giết mày!
.Phương Chính vừa thấy, cũng ghê quá nhỉ? Giữa ban ngày ban mặt mà muốn cướp bóc? Nghĩ hắn là để làm cảnh thôi sao?
Phương Chính đang muốn hành động, bỗng nhiên nghe được tiếng chó sủa:
-Gâu gâu gâu!
Cơ hồ là đồng thời, con chó hoang miệng ngậm bánh bao kia lao về phía tên ăn cướp, hắn ta hoảng sợ, theo bản năng buông tay ra lui về phía sau.
Chó hoang đứng chắn giữa thiếu nữ và gã đàn ông, gã đàn ông vừa thấy chỉ là một con chó hoang liền muốn sáp lại lần nữa, ai ngờ chó hoang nhe nanh ra, ý chừng ông mà dám đi lên, tôi liều mạng cắn chết ông!
Gã đàn ông bị con chó hoang chẳng lớn là bao này dọa sợ, xoay người bỏ chạy!
Đúng lúc này, có hai người đàn ông chạy ra khỏi trung tâm thương mại gần đó tóm lấy tên cướp, đồng thời hô lên:
-Bắt cướp!
Người đi đường xung quanh cũng lập tức xông lên, ấn ngã tên cướp kia xuống đất, vặn tay hắn ta ra sau.
Tất cả những chuyện này diễn ra quá nhanh, có lẽ gã đàn ông lấm la lấm lét kia cũng không nghĩ tới, mình đánh lén chớp nhoáng như thế cũng không thành công, nửa đường bị một con chó phá đám làm hỏng việc, cuối cùng thành công dã tràng.
Chờ đến khi Phương Chính chạy tới thì người đã bị bắt, dĩ nhiên không cần tới hắn nữa.
Con chó hoang kia có vẻ cũng thấy mọi chuyện đã xong nên chạy đi, còn ngậm theo nửa cái bánh bao ăn dở.
Phương Chính thấy thế liền muốn đuổi theo, một con chó vừa đàn ông vừa trượng nghĩa như thế, quả thực khiến hắn muốn làm quen một chút.
Đúng lúc này, thiếu nữ suýt bị cướp lúc nãy chạy tới giữ chặt cánh tay Phương Chính, thở hổn hển nói:
-Cái tên ngu ngốc này, sao giờ mới tới hả? Thiếu chút nữa tớ bị cướp rồi!
Phương Chính vừa nghe, da gà rớt đầy đất, hắn sợ muốn chết! Y như gặp phải đại ma vương!
Phương Chính tưởng tượng đến quãng thời gian tiếp theo, da đầu đều tê dại.
Hắn chưa từng nói chuyện yêu đương, cũng chưa từng ở chung với người khác phái, dưới ma trảo này phải làm sao mới tốt? Quay đầu lại nói ừ? Không quay đầu nhanh chân chạy ngay? Không nói gì hết, hôn trước một cái?
Cốt truyện thanh xuân vườn trường trong mấy bộ phim từng xem qua hồi nhỏ nhảy lung tung loạn xạ trong đầu hắn...
-Vừa rồi làm tớ sợ muốn chết...
Lúc thiếu nữ nói những lời này, giọng nhẹ nhàng nức nở, thuận thế dựa vào trong ngực Phương Chính.
Phương Chính chỉ cảm thấy cơ bắp toàn thân đều căng thẳng, theo bản năng ngước mắt nhìn lên trên trời, chỉ thấy giữa bầu trời xanh trong không biết từ khi nào xuất hiện thêm một cụm mây đen.
Mây đen không lớn, thế nhưng Phương Chính biết, lôi điện tạo ra từ cái thứ đồ chơi nho nhỏ này đủ để đánh chết hắn rồi. Thế là đầu óc hắn cũng trở nên thanh tỉnh hơn không ít.
Vì thế Phương Chính phản xạ có điều kiện nhảy dựng lên, bảo:
-Không thể như vậy được, dám ăn hiếp cậu? Xem tớ xử lí hắn!
Nói xong, Phương Chính định phải đuổi theo tên cướp kia, kết quả thiếu nữ vừa nghe vậy liền giữ chặt hắn lại, nói:
-Được rồi, cậu đừng đi nữa, nguy hiểm lắm. Hơn nữa tên đó cũng bị bắt rồi, giao cho cảnh sát xử lí sẽ tốt hơn.
Phương Chính vừa nghe thấy mình không thể đuổi theo cái tên phạm pháp kia liền nói ngay:
-Nếu không phải lúc nãy có con chó kia thì tên đó đạt được mục đích rồi. Tớ phải cảm ơn con chó kia mới được, cậu chờ ở đây đi.
Thiếu nữ nghe thế liền dở khóc dở cười, bảo:
-Con chó kia quả là một con chó tốt, nhưng nó đã đi rồi, cậu biết đi đâu tìm? Nếu muốn tìm, chúng ta cùng nhau tìm vẫn tốt hơn.
Phương Chính tính toán rất đơn giản, chỉ cần không ấp ấp ôm ôm, chỉ cần không thân mật tiếp xúc, chỉ cần dời đi lực chú ý, làm gì cũng được!
Vì thế Phương Chính lập tức nói:
-Được, chúng ta đi tìm nó. Nó là chó hoang, một con chó anh hùng như thế, không thể làm chó hoang được.
Thiếu nữ nhăn mũi đáp:
-Đó là đương nhiên, đáng tiếc, tở bị dị ứng lông chó, nếu không sẽ tự nhận nuôi nó rồi.