Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1163

Chương 1163: Thí Chủ Này Hung Dữ Quá

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1163: Thí Chủ Này Hung Dữ Quá

Con khỉ không cam lòng, tiếp tục rót.

Người phụ nữ rốt cuộc chịu không nổi, buông chén trà, mang theo vài phần tức giận nói:

-Đại sư, ngài rót xong nước lạnh rồi, rốt cuộc còn muốn làm gì?

Con khỉ vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, nước lạnh?

Nhanh chóng nhỏ thử chút nước lên trên tay mình, tuy rằng không lạnh hoàn toàn, nhưng tuyệt đối không nóng chút nào. Lúc này nó mới nhớ tới, bây giờ là mùa Đông, nước sôi để lâu như vậy, không lạnh ngắt đã là không tệ rồi.

Con khỉ có chút xấu hổ, ho một tiếng nói:

-Bần tăng đi múc nước.

-Có bệnh hả?

Người phụ nữ vừa nghe, thấy con khỉ này vẫn chưa chịu thôi, mới rót xong một bình, bây giờ lại muốn rót tiếp một bình nữa, đầu óc bị nước vô hả?

Vì thế người phụ nữ đứng phắt dậy, xoay người đi ngay.

Con khỉ xấu hổ đầy mặt ngồi tại chỗ, không biết nên nói cái gì cho phải. Cảm giác bản thân ghê gớm lúc nãy đã một đi không trở lại.

Hồng Hài Nhi không thèm nể mặt, ôm bụng cười ha ha...

Cá mặn thì phụt một tiếng, phun ra một ngụm, kết quả vừa mới mở miệng thì một mớ tiềng xu liền rơi hết xuống cổ họng, mất nửa ngày mới nhổ ra hết được.

Sóc thì nhìn con khỉ ra vẻ đồng tình, bảo:

-A Di Đà Phật, Tam sư đệ thật đáng thương.

Con khỉ hừ hừ hai tiếng nói:

-Các ngươi đừng đắc ý, lúc này mới vừa bắt đầu thôi, chờ ta chuẩn bị kĩ rồi sẽ không xảy ra chuyện như thế này nữa

Con khỉ nói xong, nghĩ nghĩ, nó cũng không biết khi nào thì khách hành hương sẽ đến đây xin giải đáp, nếu chuẩn bị nước trước rất dễ bị nguội. Cần phải nghĩ ra một đối sách vẹn toàn mới được.

Con khỉ theo bản năng ngẩng đầu, bỗng nhiên thấy được một vật nhỏ tròn vo, đôi mắt tức khắc sáng ngời, nói:

-Nhị sư huynh, giúp một chút nhé?

Sóc vội vàng gật đầu nói:

-Tốt, Tam sư đệ, ngươi nói đi.

Con khỉ lập tức nói:

-Nếu là có người tới, nhờ ngươi lấy cho ta một bình nước sôi.

Sóc vội vàng gật đầu, tuy ấm trà này không nhỏ, nhưng sóc cũng giống như Độc Lang, thân thể cũng bị cường hóa gián tiếp, hiện giờ nó chính là cấp bậc quái vật trong giới sóc, lấy một ấm nước, ngoại trừ vấn đề cao thấp ra, không có gì trở ngại cả.

Có sóc cung cấp nước sôi ổn định, con khỉ hoàn toàn yên tâm, thất bại vừa nãy liền bị ném ra sau đầu ngay lập tức, nó yên lặng ngồi ở chỗ kia, chờ khách hành hương tiếp theo đến đây.

Không bao lâu sau, lại có một người phụ nữ ngối trước mặt con khỉ.

Con khỉ lại xài tiếp chiêu cũ, hỏi xong, mời trà trước.

Người phụ nữ lại rất phối hợp, lấy chén trà qua, miệng cảm ơn:

-Cảm ơn đại sư.

Con khỉ mỉm cười gật đầu, vẫy tay một cái, sóc đem nước sôi tới.

Con khỉ lập tức rót trà vào trong chén, nghiêng đầu nhìn Hồng Hài Nhi, ra vẻ cực kì đắc ý.

Hồng Hài Nhi chép miệng, cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể thành thật ngồi kia xem con khỉ giả vờ giả vịt. Trong mắt cũng có chút hâm mộ...

Con khỉ nhìn nét hâm mộ kia, trong lòng càng thêm đắc ý.

Đúng lúc này...

-Ai nha!

Một tiếng thét chói tai, con khỉ nhanh chóng dời ánh mắt qua nhìn, lại thấy người phụ nữ kia như bị điện giật, ly nước còn chưa có được rót đầy đã bị cô ta ném qua một bên!

Người phụ nữ nhìn sang con khỉ, hơi ngại nói:

-Ha hả, đại sư, vừa rồi ngài thất thần. May mà ta nhanh nhẹn, nếu không phải đổi cái tay mới rồi.

Con khỉ nghe vậy, trong lòng phảng phất có mười vạn con ngựa đang chạy như bay qua, cuối cùng hóa thành rít gào trong yên lặng: "Đây là cái thứ gì kì lạ thế?!"

Thế nhưng con khỉ vẫn là bình tĩnh xuống, hít sâu một hơi nói:

-Thí chủ, yên tâm, nước không nóng. Tới, uống trà nào.

Người phụ nữ nghe vậy, nhìn bình nước bốc khói nóng hôi hổi kia, cười ha ha nói:

- Đại sư, nước này không giống như không nóng.

Con khỉ nói:

-Thật sự không nóng, thí chủ uống trà đi.

Người phụ nữ nhìn con khỉ đầy nghi ngờ, nghĩ một hồi, lúc này mới cầm lấy chén trà, con khỉ tiếp tục châm trà, sau đó đắc ý đưa mắt nhìn Hồng Hài Nhi một cái. Hồng Hài Nhi vừa định xem náo nhiệt đã bị con khỉ hóa giải, cũng có chút khó chịu, bất quá không thể không phục định lực của con khỉ này.

Nhưng mà vài phút sau...

Con khỉ ngồi ở trước mặt Phương Chính kêu la, đồng thời hét lên:

-Nhẹ chút, nhẹ chút, sư phụ, lông rụng muốn hết rồi...

Phương Chính vừa xử lý miệng vết thương cho con khỉ vừa nói:

-Cái con khỉ này, sao lại để người ta làm con bỏng ra nông nỗi này chứ?

Con khỉ khổ sở nói:

-Con nào ngờ được nữ thí chủ kia hung dữ vậy đâu? Con học theo sư phụ làm bỏng tay đối phương, để đối phương đau liền biết buông bỏ. Kết quả, nữ thí chủ bị đau bèn hắt cả ấm nước sôi vào mặt con... Căn bản không cho con thời gian giải thích.

Phương Chính nghe vậy, trong mắt hiện lên ý cười, chẳng qua vẫn cực kì đứng đắn nói:

-Vậy sao, vậy con ngồi ở đây đi, chờ vi sư ra ngoài cười một trận đã.

Nói xong Phương Chính đi mất, không bao lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng cười điên cuồng của Phương Chính.

Con khỉ bi tráng nhìn lên trên trời, oán giận nói:

-Đây là sư phụ kiểu gì thế? Ô ô ô...

Tuy rằng lần này bị lăn lộn đến thê thảm, nhưng con khỉ vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn làm đại sư cho thỏa nghiện. Nhưng lần này nó học thông minh, để làm đại sư, nó không dùng bình nước để vờ vịt nữa, mà là bắt đầu xem kinh Phật, học thiền lý.

Những đệ tử khác nhìn thấy con khỉ gây ra chuyện này cũng không bị trừng phạt nhiều lắm, một đám cũng bắt đầu ngo ngoe rục rịch.

Phương Chính thấy vậy, vốn định cho con khỉ một trận, nhưng khi nhìn thấy con khỉ kéo theo toàn bộ thành viên trong chùa siêng năng học tập, thì cũng xem như đã đoái công chuộc tội, tạm thời không trừng phạt.

Cuộc sống yên bình trôi qua trong mấy ngày, đến ngày hội, liền trở nên náo nhiệt.

Phương Chính ngồi ở Nhất Chỉ tự, nhìn không trung, lại bắt đầu nhàm chán.

-Thôi, vẫn là đi ra ngoài dạo một chút vậy.

Nói xong, Phương Chính đứng dậy, thừa dịp không có ai, đẩy ra Vô Tương môn, một bước đi vào.

Hiện giờ Nhất Chỉ tự càng ngày càng bận rộn, dạy đồ đệ xuống núi quá khó khăn. Cho nên Phương Chính sau mấy lần suy nghĩ cũng chưa định dạy đồ đệ xuống núi, nhưng hắn cũng đang suy xét vấn đề này. Rốt cuộc, các đồ đệ vào hồng trần, thấy việc đời, mới rất có lợi cho tương lai phát triển của bọn chúng.

Thế nhưng hiện tại sao, tạm thời cứ như vậy đi.

Trong bóng đêm, Phương Chính phảng phất nghe được có người đang đếm đếm, một, hai, ba...

Sau đó, trước mắt Phương Chính sáng ngời, Phương Chính xuất hiện ở trước một cái gương, trên cái gương có phản chiếu một bóng hình, người đó ăn mặc đơn giản, tóc ngắn, nhưng vẫn là gương mặt kia của hắn, chẳng qua Phương Chính rất rõ, đó là do hắn tự xem thì thấy như thế, còn người khác xem, chưa hẳn đã y như vậy.

Cũng giống như một lần biến thành Thường Phong kia, rõ ràng gương mặt của hắn không có biến hóa, nhưng không hề có ai nhận ra, ngược lại còn tiếp nhận thân phận hai người là một. Hiển nhiên, người khác khi nhìn hắn cũng nhìn ra một gương mặt khác.

Phương Chính cho tay vào túi quần, hơi hơi mỉm cười, có chút quyến rũ.

"Quả nhiên, đổi thân thể." Phương Chính nói thầm, chẳng qua, Phương Chính cũng không biết, lần này là mình đổi thân thể của ai.

Nhanh chóng tìm thử ví tiền, kết quả từ trong túi quần móc ra một cái ví, trong ví có chút tiền, đại khái khoảng 300 đồng, còn có một cái chứng minh thư, tấm ảnh phía trên không hề giống Phương Chính chút nào, nhưng cũng là một thiếu niên ấm áp rực rỡ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay