Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1162

Chương 1162: Hầu Đại Sư

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1162: Hầu Đại Sư

Phương Chính cũng không biết con khỉ đang ở bên cạnh học lỏm, sau khi đuổi được người đàn ông kia đi rồi, hắn lại bắt đầu thảnh thơi phẩm trà xem náo nhiệt.

Thế nhưng Nhất Mộng Hoàng Lương không thể mở quá thường xuyên, cho nên hắn nhìn một lát nữa rồi thong thả từ tốn trở về, đổi cho Hồng Hài Nhi thật sự đi ra phía trước duy trì trật tự.

Phương Chính vừa đi, con khỉ nhìn cái bàn cùng đệm hương bồ Phương Chính mới ngồi lúc nãy, lập tức chạy qua.

Lúc này, Cá mặn đang ngồi dưới cây bồ đề nhấc mí mắt lên, nói:

-Sư huynh, ngươi sẽ không muốn học theo sư phụ, giải đáp nghi vấn giải thích nghi hoặc cho người ta đấy chứ?

Con khỉ hừ hừ nói:

-Sao? Không được sao?

-Không phải là không được, nhưng mà ta phải nhắc nhỏ ngươi, việc này không phải ai cũng làm được.

Cá mặn nhìn con khỉ bằng một ánh mắt 'không phải ta nhắc nhở ngươi mà ta đang xem thường ngươi'.

Con khỉ vừa nghe liền tức giận, hừ hừ nói:

-Ta không uyên bác như sư phụ, nhưng ta có biện pháp của ta!

Nói xong, con khỉ liền đặt mông ngồi trên đệm hương bồ, cũng học bộ dáng Phương Chính, phẩm trà, xem nhân sinh.

Chẳng qua trà đều bị Phương Chính uống xong rồi, nó chỉ có thể xách một bình nước sôi đặt ở trên bàn, ngược lại cũng có mấy phần ra dáng lắm.

-Sư phụ, Tam sư đệ đang bắt chước người kìa, ha ha, thật là lợi hại.

Sóc cao hứng phấn chấn chạy vào phòng ngủ hô lên, như thể hiến vật quý.

Hồng Hài Nhi vốn chẳng biết gì vừa bước vào liền nghe được như thế, nó nhếch miệng, lắc đầu xoay người đi mất, lẩm bẩm:

-Quả nhiên, vật nhỏ này chính là gian tế! Nó cứ nghĩ nó đang kể lể chuyện nhà, nhưng thật ra là đang cáo trạng thì có! Tam sư huynh đáng thương, sắp thảm rồi...

Quả nhiên, Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, con khỉ học hắn đi giải đáp nghi vấn giải thích nghi hoặc cho người ta?

Thật ra không phải Phương Chính kì thị chủng tộc, mà là bản thân con khỉ cũng chưa đọc được bao nhiêu kinh thư, còn những thứ nó lĩnh ngộ được lại càng ít, như vậy mà muốn học theo hắn? Nếu như bị hỏi kĩ, không phải là mất mặt sao?

-Sư phụ, người nhanh nhanh đến xem chứ?

Vẻ mặt sóc tràn đầy hưng phấn, hỏi. Đối với nó mà nói, việc mà con khỉ đang làm quá lợi hại, đáng để khoác lác một phen.

Phương Chính nhìn sóc trước mắt, sờ sờ đầu của nó nói:

-Tịnh Khoan à, sau khi rời khỏi đây, đừng nói cho sư đệ của con biết con đã nói việc này với vi sư.

-Vì sao?

Sóc ngây thơ hỏi.

Phương Chính nói:

-Sợ con bị đánh.

Sóc sửng sốt, hỏi:

-Vì sao nó muốn đánh con?

Phương Chính nghiêm trang đáp:

-Con có thể đi thử xem.

Sóc lâm vào trầm tư, sau đó do do dự dự đi rồi.

Sóc đã trở lại, nhưng Phương Chính lại không ra, Hồng Hài Nhi liền buồn bực, chẳng lẽ Phương Chính mặc kệ chuyện này sao? Mặc cho con khỉ làm bậy?

Thế nhưng sóc không hé răng, bò lên trên cây ngồi xổm xuống nhìn con khỉ ở phía dưới, bộ dáng cực kì do dự.

Hồng Hài Nhi thấy vậy, nheo nheo mắt, vẫn là nhịn không nổi phải chạy tới hỏi Phương Chính.

Phương Chính cười ha hả hỏi:

-Đôi khi tự mình trải qua sẽ tốt hơn là vạn lời khuyên bảo, để nó đi thử một chút đi. Bần tăng cũng tò mò, nó làm sao trả lời vấn đề của khách hành hương đây.

Hồng Hài Nhi không nghĩ tới Phương Chính lại là loại thái độ này, mếu máo, nói thầm:

-Sư phụ, vậy ngươi thật mặc kệ? Sớm biết thế thì con đã thử đói bụng rồi. Đúng rồi, sư phụ, sư huynh gây ra chuyện gì thì sao?

Phương Chính cười ha hả sờ sờ cây gậy bên cạnh nói:

-Không có việc gì, buổi tối có thể thêm chút hạng mục vận động thôi, còn có nhiều Linh mễ mà.

Hồng Hài Nhi vừa nghe, ngẫm lại hạng mục vận động số một của Nhất Chỉ tự: Bộ dạng thảm thiết của Cá mặn khi làm bóng Cá mặn. Nó nhanh chóng đánh bay suy nghĩ thử một chút của mình.

Nghe được Phương Chính nói như vậy, Hồng Hài Nhi cũng bình tĩnh lại, hiểu được điểm mấu chốt, nó cười ha hả đi ra ngoài.

Kết quả thật sự nhìn thấy có khách hành hương ngồi ở trước mặt con khỉ.

Chẳng qua con khỉ không giống Phương Chính, Phương Chính là không hé răng, hậu phát chế nhân. Con khỉ lại là mở miệng trước, dùng đòn phủ đầu, ho khan một tiếng nói:

-Thí chủ, chính là có chuyện gì không bỏ xuống được?

Đối phương sửng sốt, sau khi nghĩ nghĩ bèn cười khổ nói:

-Đại sư thật là Tuệ nhãn, không sai, tôi có một số việc không bỏ xuống được, haizz...

Con khỉ vừa nghe, trong mắt hiện lên ý cười, lập tức lấy chén trà, đưa qua:

-Uống trà không?

-Vâng.

Người đàn ông gật đầu, tiếp nhận chén trà.

Con khỉ cầm lấy ấm trà, bắt đầu rót trà cho đối phương, quả nhiên, nước trà tràn ra ngoài, người đàn ông bị nóng liền kinh hoảng hô lên, hắn buông tay, đang muốn tức giận.

Con khỉ y như lão tăng ngồi thiền, lạnh nhạt nói:

-Không có gì là không bỏ xuống được, đau liền buông xuống.

Đối phương sửng sốt, nhìn lại con khỉ, nghĩ lại chính mình, sau đó bỗng nhiên hiểu ra nói"

-Cảm ơn đại sư đã mở đường.

Nhìn đối phương vui vẻ bỏ vào tiền nhang đèn sau đó đi mất, con khỉ đắc ý liếc mắt nhìn mấy suy huynh đệ kia một cái.

Hồng Hài Nhi cùng Cá mặn kinh ngạc muốn rớt cằm, như vậy cũng được? Đây căn bản là lừa dối! Có việc không bỏ xuống được? Trên đời này hỏi tới ai đều không phải là có chuyện buồn lòng không bỏ xuống được! Đây quả thực là chuyện phổ thông đó!

Sóc thì lại thật sự vui mừng vì con khỉ, bạch bạch bạch bạch vỗ tay, kêu lên:

-Tam sư đệ, lợi hại, tiếp đi!

Còn về Độc Lang, nó còn đang tuần tra bên ngoài, hoàn toàn không biết gì về chuyện đang xảy ra ở đây.

Con khỉ mở đầu thắng lợi, vô cùng đắc ý, dáng ngồi càng thêm thẳng tắp.

Lúc này, lại một người phụ nữ tới ngồi đối diện con khỉ, vẻ mặt thống khổ.

Con khỉ xài lại chiêu cũ:

-Thí chủ có việc không bỏ xuống được?

-Vâng, còn nhờ đại sư chỉ điểm bến mê.

Người phụ nữ nói.

Con khỉ cầm lấy chén trà:

-Thí chủ uống trà không?

Người phụ nữ nhìn con khỉ, nhìn lại chén trà, lắc đầu nói:

-Xin lỗi đại sư, tôi không uống trà.

-Phốc... Ha ha...

Tránh ở nơi xa xem náo nhiệt, Hồng Hài Nhi vừa nghe lập tức vui vẻ, nó thật sự muốn nhìn thử xem, con khỉ giải quyết tình thế này như thế nào!

Con khỉ cũng ngơ ra, không uống trà thì phải làm sao đây? Còn nữa, sao người này không biết điều vậy? Đại sư đưa trà mà không uống? Còn muốn miễn phí chỉ điểm bến mê?

Thế nhưng con khỉ cũng thông minh, lập tức phản ứng lại:

-Không có việc gì, đây là nước sôi để nguội của bần tăng.

Kết quả người phụ nữ vừa thấy con khỉ sững sờ, cho rằng bản thân đắc tội đại sư, liền mở miệng nói:

-Uống chút trà cũng được.

Hai người đồng thời mở miệng, sau đó con khỉ muốn khóc, cô uống, cô uống sao lại nói sớm quá thế!

Hồng Hài Nhi ở bên kia cười muốn tắt thở, Cá mặn ngồi ở trên bàn thờ cũng là thở hổn hển không ngừng. Không có biện pháp, nó muốn bảo trì bộ dạng trang nghiêm, dĩ nhiên không thể ôm bụng há miệng cười to, nhưng hình ảnh trước mắt quả thật khiến nó muốn nhịn cũng khó. Vì thế chỉ có thể hổn hà hổn hển ở kia, điệu cười cực kì quái dị.

Người phụ nữ cũng ngây ngẩn cả người, không có trà? Sao đại sư còn bảo uống trà? Con khỉ này không có bệnh đấy chứ?

Con khỉ lập tức nói:

-Là trà cũng không phải trà, không phải trà cũng là trà, hết thảy từ tâm.

Người phụ nữ nghe mơ hồ, nhưng giữa mơ hồ cũng thấy hơi có lý, lúc này mới gật đầu nói:

-Vậy làm phiền đại sư.

Con khỉ âm thầm lau mồ hôi lạnh, vất vả lắm mới qua được một cửa này. Vì thế, đem chén trà đưa cho người phụ nữ, cô ta cầm lấy, con khỉ rót nước trà vào chén, nước trà tràn ra, người phụ nữ lại bình tĩnh không làm gì cả, chỉ tò mò hỏi:

-Đại sư, rót tràn rồi.

Con khỉ tức thì sợ hãi, chuyện này là thế nào đây? Người này cũng là yêu quái sao? Không sợ nóng?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay