Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1161

Chương 1161: Buông Bỏ Đồ Đao

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1161: Buông Bỏ Đồ Đao

Người đàn ông cho rằng Phương Chính đã quên mình, vì thế mở miệng phối hợp nói:

-Mới chết một tổ kiến cậu ta đã khóc thành như vậy, thật ra cũng là một người thiện lương.

Nói xong, liếc mắt nhìn bàn trà một cái.

Đáng tiếc, Phương Chính vẫn như thể không thấy được, hắn tiếp tục nói:

-Đúng vậy, cậu ta đúng là người tốt, rất thiện lương, từ nhỏ đến lớn cũng chưa giết qua một con kiến nào, đáng tiếc, lần này lại giết cả tổ.

Cậu ta rất đau lòng, về lại chùa mình, bắt đầu niệm kinh gõ mõ siêu độ cho những con kiến đó. Vừa niệm kinh vừa khóc, sám hối sai lầm của bản thân.

-Sau đó thì sao?

Người đàn ông phát hiện hòa thượng trước mắt quá keo cmn kiệt, muốn uống ngụm trà mà mãi vẫn không được, thế là bắt đầu nghiêm túc nghe chuyện xưa.

Phương Chính nói:

-Cậu ta khóc ba ngày ba đêm, thật sự thực thương tâm, thực hối hận.

Người đàn ông hỏi:

-Cậu ta thành Phật sao?

Phương Chính lại không trả lời, tiếp tục giảng đạo:

-Lúc này, một người đồ tể say khướt đi ngang qua, thấy một tiểu hòa thượng khóc lóc thương tâm như thế liền hỏi nguyên do. Tiểu hòa thượng nói, bởi vì mình hại chết một tổ kiến, trong lòng áy náy, khổ sở, cho nên khóc. Hơn nữa quỳ ở đây niệm kinh, giữ bảy ngày bảy đêm, siêu độ linh hồn cho đám kiến này, sám hối sai lầm bản thân.

Người đàn ông nhíu mày, không nói chuyện.

Phương Chính tiếp tục nói:

-Đồ tể sau khi nghe xong, ngây ngẩn cả người, sau đó ngồi dưới đất, cũng bắt đầu khóc lớn!

Tiểu hòa thượng buồn bực, hỏi:

-Thí chủ, ông khóc cái gì?

Đồ tể kêu lên:

-Cậu mới giết một tổ kiến đã như thế, mà tôi từ nhỏ tới lớn đều giết heo, không biết đã giết bao nhiêu con rồi! Cậu như thế đã là tội lớn, không phải tôi càng là tội nghiệt ngập trời sao? Cậu hối hận, tôi cũng hối hận!

Nói xong, đồ tể ném đòn gánh xuống, ném dao mổ xuống, sau đó hét lớn một tiếng:

-Về sau không giết heo nữa, quá khứ sai lầm, lấy mạng để đền!

Nói xong, đồ tể nhảy xuống vực sâu!

Tiểu hòa thượng sợ ngây người, đang muốn kêu gọi, lại nghe thấy một tiếng hạc trong trẻo, tiếp theo liền nhìn thấy một con bạch hạc đang nâng đồ tể bay lên trời, hướng về phía Tây. Trong mơ hồ, cậu ta còn nhìn thấy chân trời có phật đà tiếp ứng!

Người đàn ông nghe tới đó, ngây ngẩn tại chỗ, sau khi trầm mặc một hồi mới hỏi:

-Tiên hạc kia đến tột cùng là tới đón ai?

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ nói thử xem?

Người đàn ông đáp:

-Vốn là đến đón tiểu hòa thượng kia, đáng tiếc, đồ tể đã nhảy vực ăn năn trước, cho nên mới đón đồ tể đi, đúng không?

Phương Chính cười mà không nói.

Người đàn ông gật gật đầu nói:

-Tôi đã hiểu, tiểu hòa thượng cũng buông bỏ đồ đao, cũng thành tâm ăn năn, nhưng cậu ta lại vô duyên với Phật Tổ. Muốn thành Phật thì phải gánh vác trách nhiệm, nhảy vực chuộc tội mới được...

Phương Chính vẫn như cũ cười mà không nói.

Người đàn ông nhíu mày nói:

-Đại sư, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?

Lúc này Phương Chính mới mở miệng nói:

-Thí chủ, có di động không? Lên mạng được chứ?

Người đàn ông gật đầu đáp:

-Đương nhiên, tôi cũng đâu phải người nguyên thủy, sao lại không có chứ?

-Chuyện xưa mà bần tăng vừa mới kể chính là nguồn gốc của điển cố Buông bỏ đồ đao ngồi xuống thành Phật. Nếu thí chủ có di động, có thể lên mạng, vì sao không tự mình lên mạng tìm hiểu? Lên mạng tìm hiểu sẽ rõ ràng tất cả, hà tất phải rối rắm trong lòng, xin giúp đỡ từ người khác?

Phương Chính tiếp tục hỏi.

Người đàn ông ngạc nhiên.

Phương Chính tiếp tục nói:

-Có đôi khi, không phải vấn đề quá khó, mà là đáp án ở bên người lại cố tình không đi xem, thậm chí nước chảy bèo trôi, bảo sao hay vậy, đây mới là đáng sợ nhất.

Người đàn ông cứng họng...

Nói đến đây, Phương Chính thở dài, nhấp một ngụm trà, hơi hơi mỉm cười nói:

-Thí chủ, bạn của thí chủ đang đợi.

Lúc này người đàn ông mới nhớ tới mình còn một người bạn, nãy giờ chỉ lo nghe Phương Chính nói, quay đầu nhìn lại, kết quả không một ai!

Người đàn ông tức giận:

-Đại sư, sao lại gạt người ta?

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ, bần tăng đưa lưng về phía Phật đường, thí chủ đối mặt Phật đường, bần tăng không quen biết bạn của thí chủ, thí chủ biết. Bạn của thí chủ đã ra hay chưa, có thế nào bần tăng cũng không biết được, nhưng thí chủ vừa ngẩng đầu nhìn xem là có thể biết. Như vậy, thí chủ vì sao phải nghe theo bần tăng, kết quả bị lừa?

Người đàn ông hơi há mồm, sau đó lại khép lại, lại mở ra, lại khép lại, cuối cùng khổ sở nói:

-Đã hiểu.

Phương Chính cười cười nói:

-Thí chủ hiểu cái gì?

Người đàn ông đáp:

-Hiểu được dụng ý của đại sư.

Phương Chính hỏi tiếp:

-Thí chủ, vì sao lại gọi bần tăng là đại sư.

Người đàn ông ngẫm nghĩ một hồi, nghiêm túc nói:

-Người sở dĩ là người, bởi vì có suy nghĩ. Trời cao ban cho mỗi người năng lực suy nghĩ riêng, nhưng rất nhiều người lại từ bỏ suy nghĩ tự chủ, đơn giản đi tiếp nhận suy nghĩ của người khác, hơn nữa không thèm phân biệt mà biến nó thành suy nghĩ của mình, do đó bản thân liền trở thành suy nghĩ của người khác. Không thể không nói, tinh thần bị nô dịch còn đáng buồn hơn cả thân thể bị nô dịch. Thân thể bị nô dịch thì vẫn là chính mình, tinh thần bị nô dịch liền không còn là chính mình...

Đại sư, tôi đã hiểu.

Vấn đề khi nãy, tôi cũng chỉ là nghe người khác nói qua, tùy tiện tin tưởng, bây giờ ngẫm lại, thật đúng là... Đáng xấu hổ!

Phương Chính thật sự kinh ngạc với ngộ tính của người trước mắt này, dung mạo bình thường, nhưng là ngộ tính bên trong, nếu xuất gia hoàn toàn có thể xem là cao nhân.

Lúc này, người đàn ông lại hỏi:

-Đại sư, tôi muốn hỏi một vấn đề thật sự, được chứ?

Phương Chính gật đầu. .

Người đàn ông nói:

-Tôi biết, tôi không xứng với cô ấy, nhưng quả thật tôi không bỏ cô ấy qua một bên được, tôi vẫn nhớ nhung hoài...

Người đàn ông còn đang nói, Phương Chính bỗng nhiên đưa qua một chén trà.

Người đàn ông nhận lấy theo quán tính, Phương Chính cầm ấm trà lên rót vào.

Người đàn ông sửng sốt, không nghĩ tới dưới nhiều ánh mắt như thế mà đối phương cũng không cho mình uống trà, bây giờ không cầu chẳng mong, ngược lại đạt được, thật đúng là ngoài ý muốn.

Nhưng mà đúng lúc này, nước trà đã đầy chén, Phương Chính vẫn còn rót, người đàn ông bị nước sôi làm bỏng, theo bản năng buông tay, chén trà rơi trên bàn, nước trà lênh láng mặt bàn.

Người đàn ông ngạc nhiên, vừa muốn nói chuyện, Phương Chính nói:

-Trên thế gian này không có chuyện gì là không buông xuống được, đau, tự khắc buông thôi.

Người đàn ông bừng tỉnh, đứng dậy nói:

-Đa tạ đại sư chỉ điểm.

Phương Chính gật gật đầu, nói:

-Thí chủ, có thể rời đi.

Người đàn ông gật gật đầu, xoay người liền thấy bạn mình đã đứng ở phía sau tự khi nào. Đó rõ ràng là một người phụ nữ, cô nhíu mày nhìn người đàn ông, nói:

-Đi thôi.

Người đàn ông nhìn sự lạnh nhạt trong mắt đối phương, trong lòng đau xót, hắn biết, lời hắn nói, cô đã nghe được, cũng đã hiểu. Phản ứng của cô... Xem như hắn hiểu rồi.

Người đàn ông thở dài:

-Được, đi thôi.

Nói xong, hai người rời đi, chỉ là bóng dáng hai người lại là càng đi càng xa.

Lúc này, một đứa bé chạy tới bên cạnh, lôi kéo tay người phụ nữ kêu lên:

-Mẹ, chú Vương.

Phương Chính vừa nghe, trán liền đen thui, thầm nghĩ: "May mà không kéo bậy tơ hồng, nếu không đã tạo đại nghiệt!"

Cùng lúc đó, con khỉ lại nhớ hết toàn bộ câu chuyện mới nãy giữa Phương Chính cùng người đàn ông, nói thầm:

-Thì ra như vậy mới là phong phạm đại sư, ta đã hiểu... Thế nhưng nói như vậy, ta cũng có thể làm đại sư rồi! Đợi lát nữa ta cũng thử xem!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay