Chương 1160: Thản Nhiê
- Trần tiên sinh!
Huyện trưởng Kỳ hoảng sợ, tốt xấu gì Trần Phàm cũng là người bên trên cử xuống, nếu xảy ra chuyện gì, có thể ảnh hưởng tới tính mạng đó!
Nếu bên trên tức giận, cả Nhất Chỉ tự sẽ phải chịu nạn! Hắn thật sự không rõ, sao Tịnh Tâm này lại lớn gan thế chứ? Mẹ nó, nếu trời sập xuống, không chừng kẻ bị đè chết đầu tiên là hắn!
Kết quả huyện trưởng Kỳ hấp tấp chạy ra xem xét thì vừa thấy Trần tiên sinh đang ngồi ngu người bên ngoài Nhất Chỉ tự, sắc mặt đờ đẫn.
Huyện trưởng Kỳ chạy tới, quan tâm hỏi:
-Trần tiên sinh, ngài không sao chứ?
Thân phận của Trần Phàm là bảo mật, huyện trưởng Kỳ cũng không tiện gọi chức danh vốn có của hắn, đành phải xưng hô là tiên sinh.
Nhưng điều khiến huyện trưởng Kỳ kinh ngạc chính là, Trầm Phàm bị ném ra ngoài không những không tức giận, ngược lại còn tát liên tục vào miệng mình hai cái, nói:
-Haizzz... Sao mình ngu thế! Vậy mà lại muốn hối lộ tiểu pháp sư... Cú ném này, ném rất hay! Ném cho mình tỉnh lại.
Nói xong, Trần Phàm đứng dậy liền đi.
Huyện trưởng Kỳ nhanh chân đuổi theo, nói:
-Trần tiên sinh, trụ trì Phương Chính tuổi trẻ nóng nảy, tiểu pháp sư Tịnh Tâm cũng vẫn là một đứa nhỏ...
Trần Phàm cười khổ nói:
-Huyện trưởng Kỳ, tôi biết ông muốn biện bạch, nhưng ông cảm thấy, chuyện này nếu xét cho rõ ràng, tôi có tư cách để tức giận sao? Nhiệm vụ lần này xem như thất bại, không trách bọn họ, trách tôi thôi. Tôi phải trở về báo cáo... Hy vọng không quá thảm.
Huyện trưởng Kỳ vừa nghe, tức khắc nhẹ nhàng thở ra, Tùng Võ huyện vất vả lắm mới xuất hiện một người tài, hắn không muốn biến mất sớm như vậy.
Vương Hữu Quý vẫn luôn không hé răng, bởi vì trước sau gì hắn cũng cảm thấy mình là cùng một phe với đám Phương Chính, không có khả năng giúp đỡ Trần Phàm lừa Phương Chính.
Nhưng nghe Trần Phàm vừa nói như vậy, hắn bỗng nhiên cảm thấy, cái vị quan to mặt lớn Trần Phàm này kỳ thật cũng không tệ lắm. Nếu chỉ vì việc này mà trở về bị xử phạt thì cũng không khỏi có chút quá mức.
Vì thế Vương Hữu Quý hỏi:
-Trần tiên sinh, rốt cuộc các người tìm Phương Chính là muốn làm gì?
Trần Phàm cười khổ lắc đầu nói:
-Không thể nói, không thể nói...
Nói xong, Trần Phàm đi rồi.
Phương Chính vốn tưởng bên trên sẽ tiếp tục phái người tới quấy rầy hắn, thế nhưng đợi mấy ngày, hắn phát hiện, hắn suy nghĩ nhiều rồi. Huyện trưởng Kỳ quay về tiếp tục nỗ lực, Vương Hữu Quý ngày ngày tổ chức mọi người chăm sóc tốt du khách, đồng thời cấm bất luận kẻ nào lũng đoạn giá cả; các đệ tử Nhất Chỉ tự thì bận rộn chuyện riêng của mình, trong lúc nhất thời, Phương Chính lại nhàn nhã thảnh thơi.
Chán đến chết ngồi ở sân sau, ngửa đầu nhìn trời, Phương Chính lại lần nữa cảm khái nói:
-Chùa này quá nhỏ, nếu không phải ra ngoài không tiện, mình đã có thể đi dạo khắp nơi rồi. Haizz...
Rốt cuộc, Phương Chính ngáp một cái, trong lúc nhàm chán Phương Chính bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền kêu Hồng Hài Nhi lại.
-Sư phụ, làm gì?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính ha hả cười nói:
-Không có việc gì, xem con mệt như vậy, con nghỉ ngơi trước đi, vi sư giúp ngươi chăm sóc chùa.
Hồng Hài Nhi sửng sốt, Phương Chính hỗ trợ chăm sóc chùa chiền? Sao lại chăm sóc?
Còn đang nghi hoặc, Phương Chính đã thi triển Nhất Mộng Hoàn Lương, ngay sau đó, hắn liền biến thành bộ dáng Hồng Hài Nhi, hơi hơi mỉm cười, đi ra ngoài.
Hồng Hài Nhi nhếch miệng, rung đùi đắc ý nói:
-Thì ra là thế, hiếm khi nhàn nhã, lên mạng, ngủ.
Mặc kệ Hồng Hài Nhi làm gì ở phía sau, Phương Chính nhìn thoáng qua Cá mặn đang ngồi ở trên bàn thờ, bị người ta ném tiền vào đầy mồm, sau đó liền ngồi ở phía trước Cá mặn, trước mặt đặt một cái bàn nhỏ, trên bàn có một ấm trà, trong ấm chính là trà cổ thụ, đây là Cát Hàn tặng cho Phương Chính, Phương Chính không phải cái loại chủ nhân dành đồ tốt cho khách, cho nên, hắn uống trước.
Trên mặt đất thả một cái đệm hương bồ, hắn liền ngồi như vậy.
Phẩm trà, nhìn khách hành hương lui tới, thường thường nghe mọi người nghị luận vấn đề nào đó, Phương Chính cảm thấy, cuộc sống như vậy mới có ý nghĩa.
Ngay vào lúc Phương Chính híp mắt, uống trà, nghe chuyện xưa đến mê mẩn, trước mặt bỗng nhiên tối sầm, nhiều thêm một bóng người!
Người này rất cao, dáng người như một tòa núi nhỏ!
Phương Chính sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lại, đối diện đã có một người đàn ông cao to đang ngồi! Người đàn ông để đầu đinh, trên cằm lún phún râu, đôi mắt béo núc. Vừa ngồi xuống chỗ kia, trên đỉnh đầu liền viết hai chữ thật to -- buồn cười!
Thế nhưng, Phương Chính không cười, mà là chắp tay trước ngực chào đối phương, nói:
-A Di Đà Phật, thí chủ, có việc gì thế?
-Tiểu hòa thượng, ai cũng nói tăng nhân Nhất Chỉ tự các người phật hiệu cao thâm, cậu xem, có thể giúp tôi giải đáp chút nghi hoặc được không?
Người đàn ông hỏi.
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Bần tăng tài hèn học ít, nếu thí chủ không chê, có thể nói thử. Chỉ là lỡ như bần tăng đáp không được, thí chủ chớ trách.
Người đàn ông nghe vậy, tức khắc cười:
-Cậu ngược lại là một người thành thật, tôi đây hỏi vậy.
Phương Chính mỉm cười gật đầu.
Người đàn ông dần thu lại nét cười, hỏi:
-Tiểu... À... Xin chào đại sư, đại sư, thật ra tôi không tin Phật. Tôi chỉ là theo một người bạn tới đây, người đó vào trong thắp hương rồi. Tôi cũng không có chuyện gì làm, thấy cậu ngồi đây uống trà mới tò mò lại gần ngồi. Nhân tiện hỏi chút vấn đề, xin chớ trách.
Phương Chính không nghĩ tới người đàn ông này trông rất buồn cười, nhưng làm người lại cũng không tệ lắm, không giả vờ giả vịt, rất có lễ độ.
Vì thế Phương Chính gật đầu nói:
-Thí chủ cứ việc hỏi đi.
Người đàn ông nói:
-Kỳ thật, tôi vẫn luôn nghĩ mãi không ra, cậu đã bào Đường Tăng phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới có thể thành Phật, vì sao người xấu buông bỏ đồ đao lại lập tức thành Phật? Như vậy, chẳng phải là Phật Tổ quá thiên vị kẻ ác hay sao? Nếu như thế, chẳng phải muốn thành Phật thì trước tiên làm một kẻ ác, sau đó buông bỏ đồ đao, không phải là càng nhanh hơn?
Phương Chính nghe vậy, cười lắc đầu, vấn đề này hắn đã từng trả lời. Đối tượng hắn trả lời đầu tiên chính là Chu Lâm, sau đó cũng từng đề cập đến chuyện này một lần.
Thế nhưng lần này, Phương Chính không chuẩn bị tiếp tục giải thích, mà là cười nói:
-Thí chủ, nếu nhàm chán, vậy bần tăng nói chút chuyện xưa cho thí chủ nghe.
Đối phương sửng sốt, thầm nghĩ: Cậu không trả lời tôi, ngược lại còn muốn kể chuyện xưa cho tôi? Muốn làm gì thế?
Thế nhưng dường như người đàn ông cũng không có ý định tiếp tục làm khó Phương Chính, nếu đã không trả lời được, vậy nghe chuyện xưa đi. Dù sao cũng để bớt nhàm chán.
Vì thế người đàn ông gật đầu, sau đó đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm Phương Chính và ấm trà trước mặt, như thể đang nói: Cậu xem, tôi ngồi nơi này đã nửa ngày, cậu làm chủ nhân, có phải cũng nên cho tôi một li hay không? Cái này gọi là văn minh, hiểu lễ phép, hiểu không?"
Phương Chính mỉm cười lại với người đàn ông, sau đó cầm ấm trà lên, dưới ánh mắt mong mỏi và chờ đợi đó, hắn tự rót cho mình một li trà, bắt đầu uống một mình! Sau đó nhìn người đàn ông đang kinh ngạc đến đờ đẫn, lạnh nhạt nói: "Trời quá lạnh, uống chút nước nóng, quả nhiên thoải mái."
Người đàn ông nghe vậy, mặt mày đen thui, nếu không phải đang cố nhẫn nhìn, phỏng chừng xốc đổ bàn cũng có khả năng.
Phương Chính cũng mặc kệ hắn, tiếp tục nói:
-Trước đây có một tiểu hòa thượng thấy trên núi có một tổ kiến, tiểu hòa thượng thấy chơi thật vui, liền rót nước sôi vào trong tổ kiến. Kết quả kiến chết hết, tiểu hòa thượng rất đau lòng, ngồi ở kia khóc to.