Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1159

Chương 1159: Bay

schedule ~15 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1159: Bay

Trần Phàm nói:

-Với năng lực của đại sư, cho dù là dùng danh tính thật để thực hiện thì cũng không vấn đề gì đúng không? Hơn nữa còn mang lại khá nhiều danh tiếng cho đại sự nữa. Ngài làm như vậy, tựa hồ là không được gì, chân tướng bị mai một, công lao cũng trở thành của người khác. Bây giờ ở trên mạng, ai nấy đều cho rằng đó là linh hồn bất khuất của Thường Phong kiên trì hoàn thành di nguyện bản thân.

Phương Chính cười nói:

-Như vậy không tốt sao? Trên thế giới chỉ có một Phương Chính, nhưng là một tên Phương Chính có thể làm cái gì? Quanh năm suốt tháng, những người bần tăng có thể giúp đỡ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, so với số lượng người khổng lồ trên thế giới này là không đáng nhắc tới. Có nhiều anh hùng luôn tốt hơn.

Trần Phàm ngạc nhiên, không nghĩ tới Phương Chính lại có suy nghĩ này.

Phương Chính tiếp tục nói:

-Huống hồ, cũng không bị mai một, không phải các người đã biết rồi sao?

Trần Phàm nghe vậy, tức khắc cười, hắn khom mình hành lễ với Phương Chính nói:

-Hiểu được.

Phương Chính vội vàng né tránh, nói:

-Cái này còn chưa nói tới việc mỗi người đều có thói quen riêng nữa, ừ... Thật ra tôi là một người rất sợ nổi tiếng.

Trần Phàm trực tiếp nhìn Phương Chính ra vẻ xem thường, có quỷ tin cậu mới!

Trần Phàm nghiêm mặt, nói:

-Đại sư, những chuyện tôi sắp nói với ngài, mong ngài đừng tiết lộ ra bên ngoài, được chứ?

Phương Chính gật đầu nói:

-Nếu thí chủ không tiện nói thì cũng không cần nói với bần tăng. Đương nhiên, nếu nhất định phải nói cho bằng được, thì bần tăng đành chăm chú lắng nghe vậy.

Trần Phàm nháy mắt hết chỗ nói, hòa thượng này, thật đúng là... Kỳ lạ!

Thế nhưng Trần Phàm vẫn là nói:

-Là như thế này, ngài cũng biết, sự tiến bộ của nhân loại rốt cuộc cũng phải dựa vào sự duy trì của khoa học.

Trần Phàm nói đến đây thì nhìn chằm chằm vào Phương Chính. Bởi vì lời này nói với người khác là chân lý, nhưng nói với vị hòa thượng có được thần thông này lại chẳng khác nào đang ngụy biện, quỷ mới biết hắn có chấp nhận hay không.

Kết quả Phương Chính liên tục gật đầu, Trần Phàm xem như yên tâm, tiếp tục nói:

-Nhưng có một vài việc ngài đã làm khiến rất nhiều người bắt đầu hoài nghi khoa học, hơn nữa còn đi nghiên cứu huyền học. Đương nhiên, tôi cũng không phải nói huyền học không tốt...

Nói đến như thế, Trần Phàm cũng cảm thấy chính mình hơi khó xử, hôm nay muốn đàm luận khoa học với một nhà phản khoa học duy nhất trên thế giới, có thế nào cũng cảm thấy hết sức quỷ quái, đặc biệt nhức trứng.

Chẳng qua Trần Phàm vẫn nói tiếp:

-Tóm lại, chúng tôi hy vọng, sau này ngài có thể bớt làm những chuyện thần kì đi một chút. Rốt cuộc, trên đời này, không có người thứ hai như ngài. Đương nhiên, nếu ngài có thể sáng tạo ra vô số người như ngài vậy, hơn nữa còn có thể lật đổ khoa học, thì chúng tôi cũng không ngại mang thế giới gia nhập vào thế giới của huyền học. Bởi nói cho cùng, thì từ một góc độ nào đó, huyền học vẫn gần với trường sinh hơn.

Nói đến đó, Trần Phàm vẫn hơi chút chờ mong nhìn Phương Chính, dù sao đó chính là thần thông! Có thần thông sẽ có khả năng trường sinh, thử hỏi, trên đời này có ai không nghĩ tới chuyện trường sinh không?

Phương Chính liếc mắt nhìn đối phương một cái, liền biết đối phương đang tính toán điều gì, vì thế cảm thán nói:

-Haizz, trí tuệ như sư phụ bần tăng cũng phải theo mệnh trời, huống chi là những người khác? Thí chủ nói, bần tăng đã hiểu rồi, về sau sẽ chú ý hơn. Dù sao thì khoa học mới là nền tảng của nhân loại, có lẽ khoa học kĩ thuật sẽ đi trước bần tăng một bước, tìm được phương pháp trường sinh cũng nên.

Suy nghĩ của Phương Chính rất rõ ràng, trên thế giới chỉ có một người biết thần thông là hắn, cho nên cái gọi là thần thông kia có xác suất cực thấp, căn bản không thể đại biểu cho sự tiến bộ của toàn nhân loại. Nếu nhân loại muốn phát triển thì vẫn phải dựa vào khoa học, cho nên, nói tốt giúp khoa học vẫn là điều hắn muốn làm.

Còn cùng tranh giành tín đồ với khoa học? Căn bản là hắn không hề nghĩ tới. Nếu không cũng đã không thu một đống động vật làm đệ tử ở Nhất Chỉ tự rồi. Nếu hắn mở rộng cửa, thu thập đệ tử, chỉ cần dựa vào một thân thần thông này của hắn, còn không phải là nhiều như nấm sau mưa ư?

Tuy rằng không thể tìm hiểu được tin tức về trường sinh từ trong miệng của Phương Chính, thế nhưng Trần Phàm vẫn cười nói:

-Không ngờ đại sư lại tôn sùng khoa học như thế, tôi còn nghĩ rằng đại sư sẽ tranh luận một hồi với tôi nữa kìa. Làm tôi mất công bổ sung một mớ kiến thức về khoa học và huyền học vào trong đầu trước khi đến đây nữa đó.

Phương Chính cười nói:

-Khoa học mới có thể phổ cập và ban ơn cho chúng sinh, chuyện bần tăng làm chỉ là độ người, làm sao vượt mặt được khoa học?

-Hay lắm! Một khi đại sư đã nói như vậy, thế thì tôi đây yên tâm rồi. Đúng rồi, đại sư, nếu ngài tôn sùng khoa học như thế, vậy có thể giúp chúng tôi một chút hay không?

Trần Phàm vỗ tay khen Phương Chính một tiếng, sau đó liền cười ha ha nhờ Phương Chính hỗ trợ.

Phương Chính vừa thấy, tức khắc biết có chuyện rồi, người này tới đây căn bản không phải để thảo luận vấn đề khoa học hay huyền thuật gì cả, mấy lời phía trước đều vô nghĩa, chỉ có câu nói sau cùng mới hữu dụng. Đó là sau này đừng quá dùng thần thông rêu rao ở bên ngoài, nếu không sẽ dễ khiến cho thế cục không ổn định, trẻ em sẽ chệch hướng đi học huyền học, không lo học tập cho đường hoàng hướng về tương lai phía trước.

Nhưng một đống lời vô nghĩa kia cũng không hoàn toàn vô nghĩa, mỗi một chữ đều đang đào sẵn một cái hố, chờ Phương Chính tự mình nhảy vào bên trong mà thôi!

Phương Chính vừa không chú ý một chút đã ngã vào bên trong.

Không phải cậu tôn sùng khoa học sao? Không phải cậu thừa nhận khoa học ban ơn cho chúng sinh sao? Không phải cậu độ người sao? Vậy cậu giúp khoa học xử lý chút việc đi?

Trần Phàm lòng vòng quanh co là có mục đích!

Đáng tiếc, Trần Phàm đoán chắc hết thảy, lại tính sai da mặt của Phương Chính!

Nếu là những người khác, rơi vào hố này, bị đại nghĩa nâng lên, nhất định sẽ ngại từ chối.

Nhưng Phương Chính là những người khác sao?

Chỉ thấy Phương Chính nhếch miệng cười, nói:

-Không giúp!

Trần Phàm suy đoán qua vô số phản ứng của Phương Chính, chính là không nghĩ tới, Phương Chính lại cự tuyệt dứt khoát như thế! Lập tức nhảy ra khỏi cái hố kia!

Sau đó liền nghe Phương Chính tiếp tục mỉm cười nói:

-Tịnh Tâm, tiễn khách!

Nói xong, Phương Chính cũng không quay đầu lại liền đi rồi.

Trần Phàm lập tức ngây ngẩn cả người, sao mới vừa rồi Phương Chính còn dùng vẻ mặt của một vị hòa thượng, nói chuyện với hắn thật vui vẻ, giờ mới chớp mắt một cái đã đuổi hắn ra ngoài? Tốt xấu gì hắn cũng là đặc phái viên do bên trên phái xuống, xét địa vị hắn còn ghê gớm hơn cả huyện trưởng nữa kìa! Cái tên này thật sự không cho hắn chút thể diện ư?

Trần Phàm muốn gọi Phương Chính, lại bị Hồng Hài Nhi gọi lại:

-Ông may mắn thật đấy, nếu đổi là bọn tôi đào hố lừa sư phụ nhảy vào, phỏng chừng hiện tại đã bị đánh cho cả mông nở hoa. Ông là người ngoài, sư phụ cho ông mặt mũi nên mới không xuống tay. Nhưng muốn hắn nói chuyện tiếp với ông? Không có cửa đâu! Thí chủ, thừa dịp trời hãy còn sáng, nhanh chóng đi thôi.

Lúc này Trần Phàm mới hiểu được, thì ra phương pháp tiếp cận vấn đề của mình đã sai rồi, hắn nghĩ phức tạp cho Phương Chính, cũng khiến mọi chuyện trở nên phức tạp! Hắn dùng phương thức của quan trường và thương trường để đối phó Phương Chính, mà Phương Chính lại không có những trói buộc như người nằm trong thương trường và quan trường, mặt mũi của anh? Xin lỗi, đối với Phương Chính, mặt mũi của người ngoài không đáng giá một đồng!

Loại này đối với người khác là chơi khăm, đối với Phương Chính mà nói, chẳng khác gì bình thường, muốn đi thì đi!

Nghĩ đến đây, Trần Phàm hối hận, thế nhưng lúc này không có thời gian cho hối hận, hắn khom mình ngồi xuống, nói với Hồng Hài Nhi:

-Pháp sư Tịnh Tâm, tôi biết sai rồi, cậu xem, cậu có thể chuyển giúp tôi mấy lời được không? Nếu được, tôi hứa, sau này tôi sẽ mang cậu ra ngoài chơi...

-A!

Trần Phàm còn chưa nói xong, chỉ thấy Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười, giơ tay!

Vèo... Trần Phàm trực tiếp bay qua tường cao, bay qua ao Thiên Long!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay