Chương 1158: Tinh Lực Lại Tràn Trề
"Đinh! Chúc mừng ngươi, đạt được một quả Ngọc Thanh Hoàn." Hệ thống nói.
Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, vậy mà lại được một quả đan dược. Hắn tính tính, từ hồi tiếp nhận hệ thống đến giờ, hình như số lần hắn rút ra đan dược còn ít hơn cả thần thông! Thế nhưng tác dụng của đan dược quả thực đã giúp hắn rất nhiều trong những lần lửa cháy tới mông. Điều đáng tiếc duy nhất chính là, đang dược dùng rồi là hết, chỉ dùng được một lần, không khỏi có chút tiếc nuối.
Nghĩ đến đó, Phương Chính cũng không vội oán giận, mà lập tức lựa chọn nhận lấy, ngay sau đó, trong tay chợt lóe hào quang, một quả đan dược màu xanh biếc xuất hiện, ánh mặt trời chiếu vào áo cà sa làm cho lục quang tỏa ra, phản chiếu lên trên đan dược, khiến nó càng thêm xanh biếc.
Phương Chính nhịn không được nói thầm: "Bần tăng thật sự phải gắn bó với màu xanh mãi hả? Nói thật đi, ngươi muốn làm cái gì với ta?"
Phương Chính oán giận cái áo cà xa xanh như đồng cỏ này một hồi, sau đó nhanh chóng tìm hiểu tác dụng của đan dược.
Ngọc Thanh Hoàn: Là đan dược của Đạo gia, sau khi dùng có thể khôi phục tinh thần và nguyên khí các loại.
Phương Chính vừa thấy, trong lòng trở nên kích động. Lúc trước triệu hồi ra kim thân của Bồ Tát khiến hắn đến tận bây giờ cũng chưa thể mở ra Thiên nhãn và các loại thần thông khác. Thứ hắn đang thiếu chính là tinh thần và nguyên khí!
Mặc dù đan dược này chỉ là một viên dược nho nhỏ màu xanh, đặt ở trong trò chơi cũng như không tồn tại. Thậm chí, ở Linh Sơn, địa vị của nó cũng chẳng ra gì, nhưng đối với kẻ đang khát cầu như Phương Chính mà nói, đây chính là đồ vật hữu dụng nhất!
Phương Chính không nói hai lời, lập tức nuốt!
Ngay sau đó, chỉ cảm thấy trong bụng mát lạnh một hồi, tiếp theo, một dòng khí lạnh dọc theo xương sống đi thẳng đến gáy, đỉnh đầu trở nên thanh tỉnh, những gì đang lộn xộn trong đầu biến mất sạch sành sanh!
Phương Chính chỉ cảm thấy, thế giới trước mắt sáng bừng trong chốc lát, hắn biết Thiên nhãn, Tuệ nhãn, Pháp nhãn rốt cuộc đã trở lại! Hắn kích động, đẩy cửa phòng ra, chuẩn bị thử nghiệm trên người đệ tử nhà mình.
Kết quả vừa mở cửa, liền nhìn thấy Vương Hữu Quý đang ghé vào cửa sau, nhìn khắp chung quanh!
Phương Chính vừa ra khỏi cửa, đôi mắt của hai người liền dính vào nhau như có lực hút nam châm!
Phương Chính biết, mấy ngày này, Vương Hữu Quý đều bị huyện trưởng Kỳ trưng dụng, cùng đồng chí đặc phái viên ngồi canh Nhất Chỉ tự.
Hiện giờ hai người gặp mặt, phản ứng đầu tiên của Phương Chính chính là xoay người, về phòng đi dạo.
Kết quả đầu Phương Chính còn chưa kịp xoay lại, đã nghe Vương Hữu Quý hét lớn một tiếng:
-Phương Chính, cậu đứng lại đó cho tôi!
Phương Chính bất đắc dĩ, bị người ta hô tên lên rồi, hắn cũng không chạy được nữa. Nếu không có ai kêu, nhất định hắn sẽ yên tâm thoải mái mà chạy mất, tôi không có ở nhà, chúng ta không gặp được nhau, duyên phận không đến, kia trách được ai? Nhưng bị người ta phát hiện rồi còn chạy thì có chút kỳ cục.
Nghe được Vương Hữu Quý kêu lên như vậy, huyện trưởng Kỳ cùng đặc phái viên đang theo Hồng Hài Nhi cãi cọ, muốn ra phía sau nhìn xem Phương Chính đã về hay chưa lập tức giống như bị tiêm máu gà vào đầu, vội vàng chạy thẳng ra phía sau.
Mà kẻ vừa mới giơ tay thề với trời: "Sư phụ tôi tuyệt đối không trở về!" Hồng Hài Nhi nhà ta chỉ cảm thấy trên trán toàn là màu đen, trên mặt hằn hai chữ to đùng-- xấu hổ!
Trong đầu Hồng Hài Nhi có mười vạn con ngựa đang rầm rập lao qua: "Cái tên giặc trọc này, sớm không ra muộn không ra, cứ một hai phải chơi xỏ ta một chút mới chịu ra hay sao? CMN, nhân phẩm của chúng ta đã bị ngươi chà nát hết rồi... Haizz... "
Hồng Hài Nhi xấu hổ, Phương Chính lại dựa vào cái da mặt dày dạn của mình mà hết sức thản nhiên đối mặt với huyện trưởng Kỳ, đặc phái viên đang chạy tới bắt người và Vương Hữu Qúy đang hết sức ngại ngùng.
Mới vừa rồi Vương Hữu Quý quá kích động, chờ ở cửa mấy ngày, rốt cuộc đã chờ được Phương Chính, vừa kích động liền hô lên. Không ngờ lại thành ra chơi khăm Phương Chính, cho nên mới hơi ngại.
Huyện trưởng Kỳ nhìn Phương Chính ở trước mắt, cũng không biết nên làm như thế nào cho phải.
Muốn tức giận mắng to, cậu cái tên trọc thối này, lần trước đã nói là chờ tôi, sao lại còn chạy ư? Nhưng mà lúc đó người ta cũng đâu có đồng ý sẽ chờ hắn đâu?
Muốn khóc lớn bảo mấy ngày nay mình đợi trong bi thảm như thế nào? Nhưng cũng không hợp với thân phận cho lắm.
Cười thật to, rốt cuộc cậu đã trở lại? Đổi lại là ai, bị đông lạnh trên núi mầy ngày đều sẽ không cười nổi.
Nhưng huyện trưởng Kỳ quả thật không nuốt trôi được cục tức này, vì thế mới dùng một ánh mắt kiểu như 'cậu không biết xấu hổ sao' mà nhìn chằm chằm Phương Chính, thầm nghĩ, nếu thằng nhóc cậu còn có chút lương tâm, nhất định sẽ bị ánh mắt của tôi nhìn cho cả người không được tự nhiên, chột dạ, nổi da gà...
Kết quả nhìn ước chừng vài phút, Phương Chính lại là một chút phản ứng cũng không có!
Giờ khắc này, huyện trưởng Kỳ xem như rõ rồi, hòa thượng trước mắt không giống những vị đại sư khác, ít nhất trên phương diện da mặt có thể nói là dày hơn người ta không biết mấy vạn lần! Không hổ là đại sư không đứng đắn, thật con mẹ nó không đứng đắn chút nào!
Ngược lại với hai người kia, đặc phái viên tỏ ra cực kì thản nhiên, còn có chút thoải mái khi trút được gánh nặng, theo bản năng vươn một bàn tay ra nói:
-Phương Chính trụ trì, rốt cuộc đã gặp mặt.
Vừa mới duỗi tay ra, đặc phái viên liền xấu hổ, người ta là hòa thượng, hình như không thịnh hành cái này.
Đúng lúc này, Phương Chính bỗng nhiên cầm lấy tay của đặc phái viên, hơi hơi nắm chặt, nói:
-Hoan nghênh hoan nghênh.
Tuy rằng chỉ là một cái bắt tay đơn giản, thế nhưng đặc phái viên vẫn cảm kích nhìn tiểu hòa thượng trước mắt. Nếu Phương Chính không bắt tay với hắn, hắn đành phải mặt xám mày xịt thu hồi bàn tay, khi đó, nghĩ thôi đã thấy xấu hổ. Hành động của Phương Chính đã giúp hắn không bị xấu hổ.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, ở Phương Chính xem ra, thoải mái với người khác cũng như với chính mình, bất kì lúc nào đều không thể để cho người ta xấu hổ, như vậy không chỉ làm mất thể diện của người ta, còn khiến bản thân có vẻ không có tố chất. Cho nên, hắn lập tức bắt tay với đối phương.
Còn nữa, tuy rằng người xuất gia chắp tay trước ngực làm lễ, nhưng thứ lễ này cũng không phải là loại giáo điều không thể thay đổi. Mục đích của lễ là để đối phương cảm thấy mình tôn trọng đối phương, từ đó khiến đối phương cảm thấy thoải mái, kéo gần khoảng cách.
Mà không phải vì một ít cái gọi là quy củ, làm đối phương xấu hổ, tâm tình không tốt.
Biến báo thích hợp, cũng không gây trở ngại cho thân phận đại sư của Phương Chính, ngược lại, địa vị của Phương Chính trong mắt đặc phái viên được nâng cao không ít.
Đặc phái viên thầm nghĩ: "Không hổ là đại sư không đứng đắn, luôn không làm theo lẽ thường, thế nhưng, mình thích, ha ha."
-Phương Chính trụ trì, tôi họ Trần, tên chỉ có một chữ Phàm. Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?
Trần Phàm nói.
Phương Chính gật đầu nói:
-Đương nhiên.
Vì thế, hai người vai sóng vai đi ra cửa sau Nhất Chỉ tự, đi vào giữa rừng Hàn Trúc.
-Phương Chính trụ trì, chuyện ở vùng dân tộc cũng là kiệt tác của ngài?
Lúc đi tới đây, Trần Phàm đột nhiên hỏi.
Phương Chính sửng sốt, hỏi ngược lại:
-Thí chủ, vì sao lại hỏi cái này?
Trần Phàm cười nói:
-Không có việc gì, chỉ là không ít người đều đang đoán mà thôi. Có người nhìn thấy một vị hòa thượng mặc tăng y màu trắng biến mất giữa hư không.
Phương Chính cứng họng, không nghĩ tới động tác của hắn nhanh như vậy mà vẫn bị thấy được. Thế nhưng Phương Chính cũng không thèm để ý cái này, thấy thì thấy thôi, hắn cũng đâu phải tội phạm.
Trần Phàm thấy Phương Chính không nói chuyện, đây là thừa nhận, vì thế tò mò hỏi:
-Phương Chính trụ trì, tôi có một chuyện không nghĩ ra. Cũng là người bên trên muốn tôi hỏi.
Phương Chính nói:
-Trần thí chủ, cứ việc hỏi.