Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1157

Chương 1157: Càng Nhiều Anh Hùng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1157: Càng Nhiều Anh Hùng

Người dân tộc Hổ rất thuần phác, nhiều khi còn chưa nghĩ xong có nên thu nhiều tiền như thế này hay không, có nên bán chút dưa muối không đáng mấy đồng này hay không, thì dưa muối đã bị người ta đoạt đi, trong tay có thêm một xấp tiền mặt, đứng ở tại chỗ, mặt mày ngơ ngác. Từ khi nào, kiếm tiền lại dễ như vậy?

Không chỉ đồ ăn, mà một ít trang sức dân tộc cũng bị người ta ra giá cao mua luôn.

Mà trà cổ thụ, vừa mới xuất hiện đã bị người ta kinh ngạc hô lên là cực phẩm, bất cứ giá nào cũng muốn mua cho bằng được.

Lúc này ông cụ Thiết đã bắt đầu phản ứng lại, nhanh chóng khống chế hiện trường, tuy rằng kiếm tiền là chuyện tốt, nhưng tất cả quá đột nhiên, cần phải bình tĩnh một chút. Quan trọng là, bọn họ không rõ những thứ này của bọn họ rốt cuộc giá trị bao nhiêu tiền.

Khi ông cụ Thiết ra mặt, trận chiến tranh đoạt này mới kết thúc.

Lúc này người tộc Hổ mới phát hiện, nhà mình bị dọn sạch rồi... Cả đám liền không biết nên khóc hay nên cười.

Không bao lâu sau, chính phủ cũng phái người tới, suốt đêm không nghỉ tới đây mang những người kia ra ngoài.

Dù sao chỗ của thôn dân ở đây quá nhỏ, không chứa được nhiều người như vậy.

Tuy rằng còn có người ra giá cao muốn ở lại, nhưng ông cụ Thiết cảm thấy, như vậy là chiếm lợi của người ta, vì thế đã cương quyết cự tuyệt.

Nhưng đây chỉ là ngày đầu tiên, theo sự nổi tiếng của con đường tự nhiên, du khách tới nơi đây cũng càng lúc càng nhiều, thậm chí nơi đây còn được đoàn làm phim bom tấn của Holywod tới dựng bối cảnh, trong khoảng thời gian ngắn, danh tiếng truyền ra đến nước ngoài, rất nhiều người nước ngoài cũng chạy tới đây tham quan con đường tự nhiên.

Dân tộc Hổ cũng càng lúc càng giàu có, nhưng tất cả mọi người đều không quên người thanh niên múa khèn với bọn họ đêm đó, lúc cười rộ lên trông cực kì đẹp trai, thậm chí còn bị họ lôi kéo thiếu chút nữa nát bươm quần áo.

Thế nhưng lại có một người ngoại lệ, đó chính là Cát Tường, cô bé biết, Thường Phong không phải Thường Phong, mà là một người khác. Khi trưởng thành, cô cũng hiểu biết nhiều hơn về thế giới, cô biết, dưới gầm trời này, người có khả năng làm chuyện đó chỉ có thể là một người, hắn đang ở Đông Bắc.

Đó là chuyện sau kia, hiện tại, người dân tộc Hổ vẫn đang bỡ ngỡ không biết làm sao trước việc du khách ùn ùn kéo tới.

Giờ phút này, phía sau Nhất Chỉ tự, trong phòng ngủ, lại truyền ra một tiếng hô kinh ngạc: "Cái gì? Thân phận trước đó của ta là một người đã chết?"

Phương Chính không dám tin hỏi hệ thống, sau khi xem qua tin tức, hắn đã biết hết tất cả.

Hệ thống nói: "Nếu không thì sao? Nếu không chẳng lẽ đi cướp một người cho ngươi? Chúng ta không có bất kì quyền lợi hay tư cách nào để cướp đi sinh mệnh và quyền chi phối thân thể của một người."

"Ngươi có thể cho ta giả mạo một người không tồn tại mà." Phương Chính nói một cách đương nhiên.

Hệ thống hỏi ngược lại: "Ngươi chỉ là đang suy xét tính hợp lý, thế nhưng ngươi đã suy nghĩ qua, vì cái gì lại có nhiệm vụ này hay chưa?"

Phương Chính ngây ngẩn cả người...

Hệ thống nói: "Lý Hi là ân nhân của Thường Phong, con trai Thường Phong chơi đùa trên lầu, thiếu chút nữa rơi xuống. Lúc ấy Lý Hi đi ngang qua, tay không bò tới lầu 5, nâng đứa nhỏ kia lên, đề phòng nó rơi xuống, hoặc là bị kẹt cổ không hô hấp được. Ước chừng kéo dài hai giờ, chờ đến khi nhân viên cứu viện đến, Lý Hi xuống dưới được thì đã mệt đến độ nằm liệt.

Lúc đó Lý Hi đã làm việc liên tục trong mấy ngày, một người mệt mỏi không chịu nổi như hắn, có thể kiên trì trong hai giờ, hoàn toàn là dựa vào nghị lực.

Thường Phong muốn cảm tạ Lý Hi, Lý Hi cự tuyệt. Nhưng Thường Phong vẫn luôn nhớ kỹ ân tình này, muốn trả lại. Vì thế liền giới thiệu các công việc khác nhau cho Lý Hi.

Công việc vệ sinh bên ngoài tòa nhà Hằng Tín chính là do Thường Phong giới thiệu.

Kết quả, Lý Hi rớt lầu, chết.

Thường Phong áy náy trong lòng, công ty cũng cực kì oán trách hắn, giao cho hắn nhiệm vụ đi đưa tiền bồi thường.

Thường Phong lái xe trong tinh trạng vô cùng áy náy, tinh thần đau khổ nên xảy ra tai nạn xe cộ. Nếu lúc ấy hắn báo cảnh sát trước, còn có thể sống sót.

Nhưng hắn vẫn ôm túi tiền như cũ, từ trong xe bò ra ngoài, muốn tiếp tục lên đường.

Dưới va chấn kịch liệt kia, xương cốt trong người hắn đã vỡ vụn, hắn lại dùng sức mạnh nghị lực để đi về phía trước. Nhưng sau khi vết thương ẩn bộc phát, hắn cũng không kiên trì nổi nữa, chết ở trên đường.

Thế nhưng hắn không cam lòng, áy náy trong lòng hóa thành chấp niệm không thôi, hắn hy vọng có thể đem tiền đến đặt vào tay người nhà Lý Hi. Chấp niệm này đã dẫn động Vô Tương môn, cũng biến thành nhiệm vụ lần này."

Phương Chính nghe thế, lúc này mới rõ ràng ngọn nguồn mọi chuyện, lau lau mũi nói: "Thì ra là thế, nói như vậy, Lý Hi cùng Thường Phong đều là anh hùng, ta chính là giúp anh hùng hoàn thành di nguyện của mình, truyền ra tinh thần cùng câu chuyện của bọn họ, đúng không?"

Hệ thống nói: "Đúng vậy, thế nhưng lần này thân phận ngươi dùng chính là của Thường Phong, tất cả mọi người sẽ nhớ rõ Thường Phong, mà không nhớ gì tới ngươi. Cho nên, công đức khen thưởng cho ngươi lại tăng lên. Nhưng công đức tiếp theo lại không liên quan gì tới ngươi. Hối hận sao?"

Phương Chính lắc đầu nói: "Công đức mất thì đau lòng thật, nhưng trên thế giới này, một Phương Chính không làm được gì cả. Nó yêu cầu càng nhiều anh hùng... Cho nên, cảm giác bây giờ của ta cũng không tệ lắm! Còn hối hận? Chưa hề."

Nói đến đây, Phương Chính nhếch miệng cười, đồng thời ánh mắt hướng vào không trung, âm thầm nói: "Lý Hi, ra đi bình an. Người nhà của anh đã hạnh phúc mỹ mãn rồi. Thường Phong, ra đi bình an, di nguyện của anh đã được bần tăng hoàn thành giúp rồi."

"Đinh! Chúc mừng ngươi hoàn thành nhiệm vụ Vô Tương môn, hoàn thành trăm phần trăm tiến độ nhiệm vụ, đánh giá, hoàn mỹ! Có muốn rút thăm trúng thưởng ngay bây giờ không?" Hệ thống hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói: "Trước tiên khoan rút, ta muốn an tĩnh."

"An Tĩnh là ai?" Hệ thống hỏi.

"Nghịch ngợm!" Phương Chính trợn mắt nhìn không trung.

Hệ thống: "Ha ha... "

Cùng lúc đó, chuyện trước kia của Lý Hi cùng Thường Phong cũng bị phóng viên đào ra, trong lúc nhất thời, trên mạng cũng tràn đầy âm thanh thổn thức cảm thán.

Thế nhưng càng nhiều hơn là...

"Đều là anh hùng!"

"Anh hùng với anh hùng, hai vị anh hùng ra đi bình an!"

"Hy vọng trên thế giới chúng ta, anh hùng như vậy sẽ càng nhiều hơn. Cũng hy vọng truyền thông càng thêm chú ý những vị anh hùng đó! Thế giới rất cần năng lực chính nghĩa."

"Sự thật chứng minh, trên thế giới này không phải chỉ có siêu anh hùng. Phương Chính dĩ nhiên là lợi hại, nhưng thế giới vẫn cần dựa vào những anh hùng bình dân như thế này chống đỡ."

"Đồng ý."

...

Ngày này, Thường Phong cùng Lý Hi đã có fans riêng, các fans họp lại với nhau thả đèn Khổng Minh, cầu phúc cho bọn họ, đồng thời kể lại câu chuyện của bọn họ ra bên ngoài, cùng với câu chuyện truyền kì mang tiền đến nơi đầy màu sắc tâm linh kia.

-Anh, anh nói xem, trên thế giới này thực sự có thần tiên sao?

Cát Tường hỏi Cát Hàn.

Cát Hàn tùy tiện nói:

-Khẳng định có, mặc kệ người khác nói như thế nào, anh Thường Phong ở trong mắt anh chính là thần tiên! Em thì sao?

Cát Tường cười cười, không nói chuyện, đôi tay ôm lấy đầu gối, nhìn lửa trại trước mắt, híp mắt, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Phương Chính bình tĩnh lại tâm trạng, hít sâu một hơi, mở ngăn tủ của mình ra, từ ngăn tủ phía dưới lấy ra một chiếc áo cà sa màu xanh lục, sau đó khoác lên trên người, mặc niệm một câu: "Hệ thống, bắt đầu rút thăm trúng thưởng!"

"Xác định sao?" Hệ thống hỏi.

"Xác định!" Phương Chính trả lời chắc chắn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay