Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1156

Chương 1156: Khá Giả

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1156: Khá Giả

Nhưng cô bé tin rằng, nếu là do người làm, vậy thì nhất định là do hòa thượng thần kỳ kia làm.

Cát Tường không ở lại trong thôn, mà là cùng Cát Hàn đi theo ông cụ Thiết ra ngoài, bọn họ muốn nhìn một chút xem, con đường thần kì này rốt cuộc là như thế nào.

Nhìn những cây đại thụ kia dựng thành hình vòm, rễ cây làm cầu, tất cả mọi người đều phải kinh ngạc cảm thán...

Đến tận khi chạng vạng ông cụ Thiết mới trở về, lúc trở về, gương mặt ông đầy vẻ kì lạ. Ông bỏ Lý Hi vào trong quan tài, đặt ở giữa nhà, sau đó ông tìm được Cát Tường và Cát Hàn, không ngừng hỏi bọn nhỏ đã gặp được Thường Phong như thế nào.

Cát Hàn ngơ ngác, nói:

-Thì là lúc bọn cháu trở về, anh Thường ngồi ở phía trước bọn cháu. Ông à, làm sao thế?

Nhưng vừa mới dứt lời, Cát Hàn liền cảm thấy không thích hợp, cau mày cẩn thận nghĩ nghĩ, sau đó hơi chút mê mang thốt ra:

-Không đúng, lúc con lên xe, chỗ đó đâu có ai ngồi...

Lời này vừa nói ra, trong ký ức của Cát Hàn cùng Cát Tường như được người ta kéo đi lớp vải phủ ở bên trên, kí ức vốn mơ mơ hồ hồ đột nhiên trở nên rõ ràng.

Cát Tường cũng nói:

-Đúng vậy, con nhớ ra rồi. Chỗ mà anh Thường Phong ngồi vốn là vị trí của dì thu tiền xe, sau đó dì thu tiền tới phía trước ngồi nói chuyện phiếm với bác tài xế rồi không quay lại ngồi nữa. Anh Thường... Giống như... Đột nhiên liền... Liền ở kia. Nhưng mà, lúc ấy chúng con đều cho rằng... Ai, con cũng nói không rõ được, tóm lại, chính là không ai chú ý tới sự xuất hiện đột ngột của anh ấy. Giống như anh ấy ngay từ ban đầu đã ngồi ở chỗ kia...

Nói đến đây, trong đầu Cát Tường lại hiện lên cái cảnh tượng Thường Phong biến thành hòa thượng, trong lòng càng thêm hoảng loạn, kia đến tột cùng là thần tiên, hay là quỷ quái?

Cát Hàn nói:

-Ông à, có phải ông đã biết được chuyện gì hay không?

Ông cụ Thiết châm lửa một điếu thuốc lá sợi, ông đã im lặng thật lâu, nhưng lúc này đây vẫn quyết định nói ra tất cả, ông hút một hơi thuốc, gật đầu nói:

-Biết một ít, chẳng qua, ta cũng không dám xác định cái nào là sự thật.

Cát Hàn nói:

-Ông à, rốt cuộc là chuyện như thế nào vậy? Ông mau nói ra đi? Lo chết con!

Ông cụ Thiết nói:

-Ta đến tập đoàn Hằng Tín, giám đốc công ty bọn họ tiếp đãi ta, họ xin lỗi, đồng thời còn bồi thường nữa... Ta hỏi bọn họ về chuyện của Thường Phong, muốn nói tốt cho Thường Phong mấy câu. Kết quả, các con đoán xem, đối phương nói như thế nào?

-Nói như thế nào?

Cát Hàn hỏi.

Ông cụ Thiết cười khổ:

-Đối phương nói, bọn họ cũng mới nhận được tin tức, Thường Phong lái xe tới đây, hai ngày trước xe của hắn đã bị lật trong núi lớn. Chờ đến khi mọi người phát hiện ra hắn, thì hắn đã... Haizz...

Nghe được lời này, Cát Hàn giật mình, kêu lên:

-Chúng ta nhìn thấy anh Thường Phong ở đây, chẳng lẽ là quỷ?

Ông cụ Thiết lắc đầu nói:

-Ta cũng không biết, khi hắn tới đây, không khác gì người bình thường. Hơn nữa, tiền hắn đưa cho ta là thật. Nghe giám đốc kia nói, lúc người cứu viện mang được Thường Phong ra, tiền đã không còn trong tay Thường Phong. Bọn họ còn tưởng rằng đã bị người ta đoạt mất, cho nên đã báo án. Nghe nói tiền ở chỗ ta là do Thường Phong đưa tới, bọn họ có thế nào cũng không nghĩ ra được.

Cát Tường cúi đầu, nói:

-Có thể là một ai đó giả dạng anh Thường Phong, giúp anh ấy hoàn thành di nguyện hay không?

-Không có khả năng, ta đã xem qua ảnh chụp Thường Phong, hai người giống nhau như đúc, thanh âm cũng giống nhau như đúc. Đều là kiểu người tốt tính cách ôn hòa... Haizz, nếu không phải vì đưa tiền cho chúng ta, hắn cũng sẽ không... Haizz.

Ông cụ Thiết liên tục thở dài.

Cùng lúc đó, trên mạng.

Rốt cuộc thì công ty Hằng Tín cũng biết được cư dân mạng đã nghĩ sai rồi, Thường Phong không phải người xấu, mà là một anh hùng. Hơn nữa ông cụ Thiết lại đến cộng thêm tin tức Thường Phong đã chết, kiến cho toàn bộ công ty Hằng Tín đều như lạc trong giấc mơ.

Cũng không biết là bọn họ muốn sửa chữa sai lầm, hay vì sợ nửa đêm Thường Phong sẽ đến tìm hỏi chuyện tại sao lại sa thải hắn.

Mà công ty Hằng Tín trước tiên công bố với bên ngoài về cái chết của Thường Phong.

Kết quả, tin tức này như một cục đá làm mặt hồ dậy sóng, toàn bộ mạng xã hội đều ầm ĩ hẳn lên!

"Sao có thể? Hai ngày trước đã chết? Thế thì một ngày trước, ở trên xe cơ trí bắt bọn buôn người là ai? Chẳng lẽ là tin tức giả?"

Thanh niên kia đầu tiên đứng ra làm sáng tỏ: "Lúc ấy còn có mấy người ở đó nữa, bọn họ có thể làm chứng cho tôi, video tuyệt đối là sự thật!"

"Thế vì sao công ty Hằng Tín lại nói như thế này? Người đã chết một ngày, sao có thể ra đây?"

"Ngốc quá, đây rốt cuộc là ai đang nói dối? Công ty Hằng Tín đã đưa ra giấy chứng nhận tai nạn và ảnh chụp. Chủ lầu cũng đã đưa ra video lúc ấy, còn có nhiều nhân chứng như thế... Chẳng lẽ là Thường Phong vong linh không tiêu tan, chấp nhất muốn đem tiền đưa qua?"

"Quỷ? Không có khả năng đi? Đó là ban ngày ban mặt đó!"

"Đã là buổi chiều, thời điểm chạng vạng rồi chứ? Qủy mạnh một chút, có thể làm ra hành động cũng không chừng."

...

Tranh luận không thôi, tin tức ngày một sôi trào, một ít phóng viên cũng đã bắt đầu tham gia vào chuyện này, có người tìm được tài xế ngày hôm đó, tài xế kể lại sự tình lúc ấy, thế nhưng trước khi phóng viên rời đi, tài xế đã thầm thì một câu:

-Đúng rồi, có một sáng sớm hình như tôi nhìn thấy một hòa thượng mặc tăng y màu trắng chợt lóe lên rồi biến mất. Cũng không biết có phải hoa mắt hay không.

Phóng viên đó cũng chỉ nghe vậy mà thôi, không quá để ý.

Còn có phóng viên tìm được người dân tộc Hổ, muốn hỏi tình huống chân thật lúc đó.

Kết quả vào trong núi lớn, nhìn thấy con đường tự nhiên kia liền sợ đến ngây người. Camera trong tay không hề ngừng lại, quay chụp một đường, hoàn toàn quên mất bản thân tới đây là để làm gì.

Chờ đến khi các phóng viên tới được chỗ người dân tộc Hổ, thì bên trên lại truyền tin xuống, chuyện này đến đây kết thúc, không cần tìm hiểu thêm.

Đồng thời phía chính phủ đưa ra giải thích: "Video là mấy ngày trước, chuyện lật xe xảy ra sau... "

Các cư dân mạng thấy vậy, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, tất cả đã thông suốt mọi thứ. Một vài người vẫn tiếp tục tìm hiểu chuyện này, cũng bỗng nhiên buông tay, không tiếp tục tìm hiểu thêm.

Chỉ còn một vài người tích cực, vẫn cảm thấy cách nói của chính phủ có điểm đáng ngờ, thế nhưng rất nhanh sau đó đã bị tin tức kế tiếp bao phủ.

"Nơi rừng rậm xuất hiện con đường tự nhiên, triệt để phô bày vẻ đẹp sắc sảo của thiên nhiên!"

"Thần tích tự nhiên, sâu trong núi lớn lại có một con đường!"

"Con đường đẹp nhất thế giới!"

"Con đường xinh đẹp, có một không hai!"

Ảnh chụp và video của con đường tự nhiên được tung ra, lập tức bùng nổ, vô số người bị hấp dẫn ánh mắt, bắt đầu chú tâm vào chuyện này. Người bản địa thì chạy xe suốt đêm tới xem thử, trong lúc nhất thời, du khách như mây.

Đường núi không thể tiến xe, mọi người xuống xe, một đường vừa đi vừa dạo chơi, chờ đến khi tới được chỗ dân tộc Hổ rồi thì khổ sở phát hiện, trời tối! Không trở về được!

Vì thế những người này sôi nổi yêu cầu ở lại, các tộc nhân của dân tộc Hổ trong nháy mắt đơ ra, tuy rằng họ rất nhiệt tình hiếu khách, nhưng lập tức tới nhiều người như vậy, bọn họ không có đủ chỗ!

Thế nhưng một đám người vừa hưng phấn vừa mỏi mệt sau khi nhìn thấy lửa trại của người dân tộc Hổ liền nhất quyết không chịu đi nữa.

Hơn nữa, cả đám còn múa may tiền mặt, cái gì mà gà nhà vịt nhà, thịt heo rừng, thịt lợn nhà, thịt gà rừng, thậm chí ngay cả đồ muối chua cũng bị ra giá cao cướp mua cho bằng được!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay