Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1155

Chương 1155: Thần Tiên Hiển Linh

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1155: Thần Tiên Hiển Linh

Thế nhưng Phương Chính không thay đổi lối vào núi lớn của dân tộc Hổ, nếu không phải người quen thuộc, không biết vòng qua cây đại thụ thô to kia, tự nhiên cũng không thể nhìn thấy được con đường phía sau.

Thật ra không phải do Phương Chính lười, mà là Phương Chính cảm thấy, làm như vậy sẽ càng tốt hơn, càng có cảm giác thần bí, hơn nữa, cũng không làm mất tác dụng của con đường, người ngoài đi ngang qua cũng không bị kinh ngạc quá mức.

Quay đầu lại ngắm nhìn núi lớn, Phương Chính sững sờ, như thể mọi thứ hắn trải qua hai ngày trước chỉ là một giấc mơ. Nhưng hắn biết rằng, người đang thực sự mơ sắp tỉnh dậy, không biết người dân tộc Hổ sẽ như thế nào khi thức dậy và nhìn thấy cảnh này...

Dù sao, khi Phương Chính nhìn lại bây giờ, hắn vẫn cảm thấy hốt hoảng.

Đúng lúc này, Phương Chính nghe thấy tiếng xe, là xe đi lại, Phương Chính lập tức liên hệ với hệ thống: "Vô Tương môn, về nhà!"

Khoảnh khắc tiếp theo, Phương Chính biến mất tại chỗ.

Cùng lúc đó, tài xế xe bus đường dài dụi mắt hỏi:

-Này, có nhìn thấy gì không? Hình như có một vị hòa thượng ở trước mặt, trong nháy mắt biến mất!

-Anh cũng nhìn thấy à?

Người phụ nữ ngồi bên cạnh tài xế hỏi.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, sau đó nhìn về phía núi non sương mù, rùng mình một cái, khẳng định không có người ở gần đó, liền vội vàng rời đi.

Cùng lúc đó, Cát Hàn và Cát Tường cũng phát hiện ra Phương Chính đã biến mất, sau khi nhìn thấy lời tạm biệt Phương Chính để lại trong phòng, Cát Hàn lẩm bẩm:

-Anh Thường bực mình chuyện gì sao? Sao anh ấy lại đi trong đêm thế nhỉ? Không, mình phải đi tìm anh ấy, nói cho anh ấy biết chúng ta không giận gì anh ấy cả.

Cát Tường ủng hộ, Cát Hàn liền nhanh chóng chạy ra ngoài.

Cát Tường chạy đi nói với những người khác, vừa ra ngoài liền thấy người trong thôn đã thay vào trang phục dân tộc, chỉ còn lại một số thanh niên, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng đi theo ông cụ Thiết.

Nhìn thấy Cát Tường chạy tới, ông cụ Thiết hỏi:

-Cát Tường, ở nhà chăm sóc vị khách của chúng ta cho tốt.

Cát Tường lắc đầu nói:

-Ông à, anh Thường Phong đi rồi, đêm qua đi ra ngoài liền không trở về.

Ông cụ Thiết sửng sốt, nghĩ đến đoạn đối thoại đêm qua giữa mình và Phương Chính, mày nhăn lại, ông cũng không rõ lắm vì sao Phương Chính lại đi.

Thế nhưng, nếu đã đi rồi, ông cụ Thiết cũng không còn cách nào, chỉ có thể gật đầu nói:

-Nếu đi rồi, thì cũng chẳng còn cách nào.

Sau đó, ông cụ Thiết bắt đầu sắp xếp một số chuyện trong tộc, ông cụ Thiết không chỉ là thợ rèn, còn là tộc trưởng ở đây, ông muốn ra ngoài, còn mang theo thanh niên khỏe mạnh, vậy nhất định phải sắp xếp tốt người làm công tác an toàn. Ví dụ như phòng lợn rừng gì gì đó...

Mất gần nửa giờ đồng hồ...

Đang lúc ông cụ Thiết chuẩn bị xuất phát, Cát Hàn đột nhiên hấp tấp chạy trở về, vừa chạy vừa hô hoán:

-Ông ơi! Thần tiên hiển linh rồi! Thần tiên hiển linh rồi!

Ông cụ Thiết sửng sốt, sau đó trách cứ nói:

-Cát Hàn, con cũng không nhỏ, sao còn ăn nói hồ đồ như vậy, cái gì mà thần tiên hiển linh?

Cát Hàn chỉ ra phía ngoài thôn:

-Ông à, con nói thật mà. Thần tiên thật sự hiển linh! Chúng ta có đường rồi!

-Cái gì có đường?

Ông cụ Thiết thật sự ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu được ý của Cát Hàn.

Cát Hàn cũng nóng nảy, nhưng cậu quá kích động, kích động đến nỗi lời ra khỏi miệng đều trở nên lộn xộn:

-Con... Ai nha, chính là, cái đường kia, mở rồi, rất nhiều cây cối đều... Con nói không rõ, ông tự đi xem đi!

Ông cụ Thiết cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của Cát Hàn, trong lòng cũng tò mò, dẫn theo các thôn dân cùng nhau đi qua đó xem xét tình huống.

Ra khỏi thôn, đi về phía trước, tới chân núi nhìn, ông cụ Thiết tức khắc ngây ngẩn cả người!

Ông sống ở đây đã được mấy mươi năm, từng gốc cây ngọn cỏ chốn này có thể nói là thuộc như lòng bàn tay, rõ ràng hơn bất kì ai.

Địa phương trước mắt, hẳn là một mảnh rừng cây nhỏ, cây cối trong rừng sinh trưởng hết sức lung tung rối loạn, chỉ có một cái đường hẹp quanh co là do mọi người thường xuyên lên núi dẫm ra mới đúng.

Nhưng trước mắt, lại là một con đường rộng 10 mét!

Trên đường không có cỏ, chỉ có đá lớn, rất bằng phẳng!

Hai bên đường vẫn là cỏ dại mọc thành cụm, nhưng mớ cỏ đó cứ như bị người ta vạch ngang qua một đường, không hề lấn vào nửa bước!

Hai bên đường còn có cả hoa dại nở rộ, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp!

Quan trọng nhất chính là, con đường này không hề ngắn ngủn một đoạn, mà là dài thẳng đến tận ngọn núi!

Đứng ở chân núi, ngửa đầu nhìn hướng lên trên, chỉ thấy cỏ cây thối lui, đại thụ thành mái che nắng, hoa tươi điểm xuyết, dây mây vòng quanh, quả thực chính là một con đường thiên nhiên!

Thế nhưng, mới ngày hôm qua thôi, chỗ này làm gì có con đường thiên nhiên nào. Trong một đêm như vậy, nếu không phải do thần tiên nhúng tay, ông cụ Thiết cũng không biết người nào có thể làm ra một việc lớn lao như thế này.

Cát Hàn nói:

-Ông à, ông xem, con nói đâu có sai đúng không? Đây nhất định là do thần tiên làm! Thần tiên thương xót người dân chúng ta, cho chúng ta một con đường, sau này chúng ta muốn ra vào núi lớn cũng không cần vất vả như vậy nữa! Đặc sản núi rừng ở đây, chúng ta có thể bán ra ngoài rồi!

Cát Hàn càng nói càng hưng phấn, cậu như thấy được hình ảnh thôn mình trong tương lai...

Đúng lúc này, Cát Tường nói:

-Không chỉ là bán đặc sản núi rừng, con đường này vốn dĩ chính là kỳ tích, nếu dùng để khai thác du lịch, thôn chúng ta không chỉ có thể tiếp tục sinh tồn, còn có thể làm giàu nữa! Lúc em học ở trường, quê của một vài người bạn học chính là dựa vào du lịch để làm giàu! Em cảm thấy, chúng ta cũng có thể làm như vậy.

Ông cụ Thiết cũng gật đầu theo, nói:

-Chính xác, đây là trời cao ban ân. Nếu đã là trời cao ban ân, vậy không thể khinh nhờn, trước tiên không cần nói ra bên ngoài, miễn cho người nhiều lại phá hủy đi sự tốt đẹp của nó. Thế nhưng chuyện bán đồ ra bên ngoài thì phải nhanh lên, Thường Phong có nói qua, trà cổ thụ của chúng ta rất đáng giá, đặc biệt là ở thời buổi bây giờ. Chúng ta không thể để những tiểu thương đó bóc lột nữa, để tìm thêm cách khác, kiếm được nhiều chừng nào thì hay chừng ấy.

Có đường rồi, tôi muốn dẫn mọi người cùng làm giàu, không thể để bọn nhỏ lại đến thành phố lớn, mạo hiểm tính mạng nữa! Chuyện của thằng Hi, đừng để lặp lại! Chẳng qua cụ thể làm thế nào, chúng ta cũng chưa rõ lắm, tôi mang thằng Hi về trước, sau đó dành thời gian học hỏi kinh nghiệm ở những người khác.

Mọi người nghe ông cụ Thiết miêu tả tương lai tốt đẹp, cả đám đều cười vui vẻ, nếu có khả năng, ai không muốn cả nhà đoàn viên? Ai lại muốn con cháu của mình ra bên ngoài mạo hiểm?

Ông cụ Thiết sắp xếp xong xuôi mọi thứ, mang theo người rời khỏi núi.

Mọi người không một ai chú ý tới, đôi mắt Cát Tường đang lấp lánh, cũng không ai chú ý tới lời cô bé có chút không đúng.

Ai cũng không biết, Cát Tường đêm qua đã đi theo Phương Chính ra ngoài, cô bé thấy được Phương Chính cùng ông cụ Thiết nói chuyện phiếm, thấy được ông cụ Thiết rời đi.

Tuy rằng không thấy được một màn thao túng thực vật kia của Phương Chính, nhưng cô bé lại thấy được, anh Thường Phong hết sức quen thuộc lập tức biến thành một hòa thượng đầu trọc mặc tăng y màu trắng!

Lúc ấy cô sợ hãi, chạy về nhà.

Hôm nay lại xuất hiện một con đường thần kì như vậy, cô bé lập tức nghĩ tới Phương Chính, chẳng qua cô cũng không dám xác định có phải Phương Chính làm hay không, cho nên, cô không nói gì cả.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay