Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1154

Chương 1154: Tự Nhiên Ấ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1154: Tự Nhiên Ấ

Phương Chính biết, ông cụ này không bị nỗi đau mất con làm cho gục ngã, tuy ông rất đau khổ, nhưng ông vẫn là ông cụ Thiết lúc trước, một người đàn ông cứng rắn như sắt, chống đỡ cả gia đình!

Đúng lúc này, ông cụ Thiết ngừng lại, thấy Phương Chính ở trước mặt thì thở dài, nói:

-Ngồi xuống đi, con trai.

-Xin lỗi.

Phương Chính nói.

Ông cụ Thiết lắc đầu nói:

-Vì cái gì phải xin lỗi? Đây cũng không phải là lỗi của cậu, ngược lại, nếu không nhờ có cậu, tôi cũng không biết được chuyện của thằng Hi. Ngày mai, chúng tôi sẽ gọi người đón thằng Hi về nhà, ở bên ngoài chạy nhảy lâu như vậy, cũng nên về nhà nghỉ ngơi rồi.

Phương Chính nói:

-Ông à, cần tôi hỗ trợ không?

Ông cụ Thiết bỗng nhiên cười cười, nói:

-Cậu có biết ý nghĩa của cái tên tộc chúng tôi không?

Phương Chính lắc đầu.

Ông cụ Thiết nói:

-Dân tộc chúng tôi mang cái tên có ý nghĩa là lão hổ. Hổ, tức là dùng lửa nướng ăn, chúng tôi là dân tộc dùng lửa để nướng lão hổ mà ăn. Chúng tôi còn được gọi là dân tộc săn hổ, dân tộc chúng tôi trời sinh chính là dũng sĩ. Dũng sĩ không sợ chết, dũng sĩ có thể dứng dậy từ bất kì nghịch cảnh nào!

Nói đến đây, ông cụ Thiết ngừng lại một chút rồi tiếp:

-Thằng Hi đi rồi, tôi quả thật rất đau lòng và khổ sở. Nhưng đây vốn là nhân sinh, mà nhân sinh có gian khó cỡ nào cũng phải cố gắng sống sót. Tôi còn phải chăm sóc cho Nữu Tử, cho nên tôi không thể gục ngã...

Phương Chính kinh ngạc nhìn ông cụ Thiết, không nghĩ tới ông cụ lại có thể kiên cường đến thế. Nhưng kiên cường là một chuyện, dân tộc Hổ ở chốn núi rừng này muốn tiếp tục sinh tồn thì dũng cảm là không đủ.

Vì thế Phương Chính hỏi:

-Cuộc sống sau này ông định sẽ thế nào? Tiếp tục làm nghề rèn sao?

Ông cụ Thiết lắc đầu nói:

-Lúc cậu rời khỏi nhà của tôi, tôi đã tự hỏi vấn đề này. Làm nghề rèn hiển nhiên là không được... Sở dĩ thằng Hi làm công việc nguy hiểm ở trong thành phố, nói thẳng ra là vì cái nghèo! Thôn chúng tôi quá nghèo, không cách nào nuôi sống chính mình, cho nên mới phải ra ngoài tìm đường mưu sinh.

Mà căn bản của cái nghèo chính là đường! Quãng đời còn lại của tôi sẽ dùng để mở đường! Không thể để cho bi kịch của thằng Hi tái diễn nữa, tôi tin rằng, chỉ cần có đường, dựa vào vô số của quý của núi rừng cộng với sự cần cù chăm chỉ, dân tộc Hổ chúng tôi sẽ không khốn khổ đến mức xa vợ lìa con, chết nơi xứ người!

Phương Chính nghe vậy, đôi mắt tức khắc sáng ngời, mở đường? Đây quả thật là một biện pháp tốt để giải quyết vấn đề trước mắt, hơn nữa còn là một biện pháp mang lợi lâu dài, tạo phúc cho đời sau!

Thế nhưng muốn mở đường ở ngọn núi này, cũng không hề đơn giản chút nào, một đường đi tới, Phương Chính đã thấy được sự gian nan của con đường, đá cuội tuy không nhiều, nhưng các loại thực vật lộn xộn chằng chịt đã lấp kín con đường vốn có. Nếu không có chúng nó, con đường cũng không tính là quá khó đi.

Nhưng là...

Trong mắt Phương Chính hiện lên tia sáng.

Ông cụ Thiết nói xong, cũng đã mệt mỏi, chậm rãi đứng dậy nói:

-Được rồi, không nói nữa, ngày mai tôi muốn đi đón thằng Hi về. Thường à, mặc kệ như thế nào đi nữa, cảm ơn cậu.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Đừng khách sáo, hơn nữa, tôi cũng học được rất nhiều thứ từ ông. Tôi hi vọng, mọi người sẽ thích món quà tôi đã tặng.

Ông cụ Thiết cho rằng món quà mà Phương Chính nói chính là số tiền đó, ông lắc đầu :

-Tiền là thứ tốt, thế nhưng tương lai và mạng sống của bọn nhỏ còn quan trọng hơn. Số tiền đó, tôi định dùng để tu sửa con đường, sửa được đoạn nào thì hay đoạn đó, chỉ còn con cháu chúng tôi còn ở, không tin không mở được con đường nơi ngọn núi lớn này.

-Không nghĩ tới việc dọn đi sao?

Phương Chính đột nhiên hỏi.

Ông cụ Thiết lắc đầu nói:

-Nơi này là gia đình, là quê nhà, dọn đi thì biết đi đâu? Xa rời quê hương, chẳng phải là càng khổ?

Nói xong, ông cụ Thiết dần dần đi xa.

Đôi tay Phương Chính chậm rãi tạo thành chữ thập, mặc niệm một câu: "A Di Đà Phật."

Nói xong, Phương Chính xoay người rời đi, hắn không về lại nhà Cát Hàn, mà là đi tới rìa thôn, nơi đó có một con đường dẫn tới thôn này, đi theo đường ngược lại là có thể lên núi, thế nhưng con đường này chỉ có một đoạn, còn lại đều là bụi gai hoặc cây cối dày đặc, đi lên cực kì khó khăn.

Phương Chính đi vào giữa đám bụi cây cỏ dại, chắp tay trước ngực, vận chuyển thần thông -- Tự nhiên ấn!

Trong nháy mắt kia, trong đầu Phương Chính hiện lên kinh văn, đồng thời tinh thần bắt đầu mở ra, bám vào trên thực vật xung quanh!

Đồng thời, Phương Chính vui mừng phát hiện, Tự nhiên ấn này thi triển ở đây nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với khi còn ở Nhất Chỉ tự! Vận mệnh chú định, hắn cảm giác được, lúc tinh thần hắn khuếch tán tiêu hao thì đồng thời hắn có thể hấp thụ một số lượng lớn tinh thần của các thực vật ở xung quanh để bổ sung vào!

Không những thế, chỉ cần nắm giữ tốt khoảng cách mở rộng, trì hoãn tiêu hao, Phương Chính thậm chí có thể thi triển thần thông mà không bị tiêu hao!

Phương Chính thí nghiệm một hồi, mới nắm giữ tốt khoảng cách thần thông, lấy hắn làm tâm, khoảng cách trong vòng bán kính 5 mét, rất vừa vặn, không nhiều không ít!

-Tổng cộng mười mét nhỉ? Vậy là đủ rồi!

Phương Chính cười ha hả, đôi tay mở ra, tinh thần bám vào trên thân thực vật, thế nhưng hắn không hề cảm nhận được cảm giác mà nhân sâm ở Nhất Chỉ tự đã truyền cho hắn! Những thực vật này hình như không có chút ý niệm nào, hoặc là ý niệm của chúng quá nhỏ, nhỏ đến nỗi hoàn toàn không cảm giác được.

Mà ý niệm của Phương Chính lại cực kì nhẹ nhàng làm chủ thân thể của đám thực vật xung quanh, hơn nữa còn giao cho chúng sức mạnh tự nhiên.

Ngay sau đó, theo suy nghĩ nổi lên của Phương Chính, thực vật bốn phía đều động đậy!

Cỏ bén rút khỏi mặt đất, chủ động dạt qua một bên.

Chạc cây cổ thụ đột nhiên trở nên mềm đi, chúng hướng lên cao nối vào lẫn nhau, y như mái vòm.

Bụi cây gai thấp bé thu lại những cành gai, ném sang một bên và đan xen với những bụi gai khác tạo thành hàng rào tự nhiên...

Phương Chính nhìn tất cả những thứ này, mỉm cười hài lòng, sau đó chậm rãi đi về phía trước, dọc theo đường đi, tất cả thực vật đều trốn tránh, một con đường sinh thái tự nhiên đang từ từ hình thành.

Thỉnh thoảng gặp một số tảng đá lớn, Phương Chính trực tiếp di chuyển tảng đá ra xa, hoặc điều khiển thực vật để lăn đá sang một bên.

Trên đường đi, Phương Chính càng ngày càng cảm nhận được sức mạnh của thiên nhiên ban tặng, cảm giác thao túng tự nhiên này khiến hắn vui đến muốn nổ tung!

Càng ngày càng thoải mái, ban đầu thì hắn còn thao tác từng bước một, về sau trực tiếp điều khiển cây cối đưa hắn bay lên không trung, cành cây lớn cùng dây leo tạo thành sóng lớn trên không trung, không ngừng quay cuồng dưới chân của hắn, đẩy hắn về phía trước!

Lúc này, Phương Chính giống như một vị thần tự nhiên, điều khiển mọi thứ!

Lại gặp lại dòng suối băng giá kia, Phương Chính phất tay, mấy cây đại thụ vươn ra cành khô, dây mây cuốn lại tạo thành một cái cầu hình vòm, rồi từ dưới đất, rễ cây rậm rạp vươn ra, rễ cây cứng như đá, bám lên trên mặt cầu, quấn lấy dây leo xanh biếc, tô điểm một chút hoa lá cỏ dại, cây cầu này giống như một cây cầu tự nhiên, đẹp đến nỗi Phương Chính không muốn đi đâu cả!

Khi đi ngang qua đống đá, Phương Chính phát hiện ra những tảng đá này thực sự nằm sâu dưới lòng đất, muốn lấy chúng ra quả thực rất khó khăn. Phương Chính suy nghĩ một hồi, cuối cùng dùng thực vật quấn thật nhiều cát để lấp vào những khe nứt giữa các tảng đá đó, giúp đi lại dễ dàng hơn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay