Chương 1153: Nỗi Đau Mất Con Của Người Dũng Sĩ
Phương Chính cười nói:
-Thế thì để tôi nếm thử nào.
Thấy Phương Chính không ngại, còn ra vẻ cực kì hứng thú, lúc này Cát Tường cùng Cát Hàn mới nhẹ nhàng thở ra, tựa hồ sợ chậm trễ Phương Chính.
Đối với điều này, Phương Chính vô cùng vừa lòng, đôi khi, đồ ăn không quan trọng, quan trọng là ở tấm lòng.
Thế nhưng khi đậu hủ xay vừa vào miệng, Phương Chính liền giơ ngón tay cái lên, hương vị chẳng qua là hương vị nguyên thủy, hương đậu hủ non mà thôi. Nhưng cái hương vị nguyên thủy thế này, bên ngoài khó mà ăn được.
Món chính của người tộc Hổ cũng là cơm, thế nhưng buổi sáng Cát Hàn lại nấu cháo, Phương Chính cũng không biết Cát Hàn bỏ vào trong đó cái gì, cháo màu xanh lục lại đặc sệt, nhưng uống vào rất thơm. Thêm vào một ít củ cải chua, củ cải kia lớn cỡ ngón cái, trắng tinh như ngọc, ăn lên giòn giòn, chua chua, rất khai vị.
Những thứ khác Phương Chính không ăn, đặc biệt là một mâm thịt gà kia, bên trong đều là ớt cay, Phương Chính vừa nhìn liền mặc niệm A Di Đà Phật.
Cát Tường nhìn bộ dáng sợ hãi của Phương Chính, nhếch miệng cười nói:
-Anh Thường Phong à, ở tộc Hổ chúng tôi, bất cứ thứ gì cũng không thể thiếu ớt cay. Thế nhưng tối hôm qua tôi thấy anh không ăn ớt nên sáng nay đã bỏ ít ớt cay lại, không nghĩ tới anh thật sự không ăn...
Cát Hàn vừa nghe, kinh ngạc nói:
-Không ăn ớt cay? Không có ớt cay thì làm sao sống nổi? Cơm cũng nuốt không trôi nữa.
Phương Chính nói:
-chua ngọt đắng cay mặn, mỗi loại khẩu vị đều có người ưa thích. Không ăn cay, cũng không kỳ quái. Thế nhưng tộc Hổ các người quả thực ăn cay giỏi thật.
Cát Hàn cười hì hì nói:
-Ông cụ Thiết từng nói, ớt tộc Hổ, dầu tộc Ưng. Ý là, đối với tộc Hổ mà nói, thì ớt cay cũng giống như dầu của người Ưng, không có ớt cay là không ăn cơm được.
Phương Chính nghe xong, tấm tắc bảo lạ, đồng thời cũng vì văn hóa của dân tộc mình mà cảm thấy kiêu ngạo. Giống như bất kì dân tộc nào cũng sẽ có nét đặc trưng riêng và nền văn hóa riêng, đều đủ để thắp sáng một góc thế giới.
Thế nhưng khi nghe được ba chữ ông cụ Thiết, Phương Chính lại nghĩ tới ba lô đầy tiền kia, nghĩ tới Lý Hi, tâm trạng vốn đang tốt đẹp cũng trở nên trống rỗng.
Phương Chính không hé răng, hai anh em cũng không nói gì, một bữa cơm này ăn rất nhanh, Phương Chính thu dọn đồ đạc, rốt cuộc vẫn là đi tìm ông cụ Thiết.
-Là Thường Phong à, sao lại có thời gian rảnh tới chỗ tôi ngồi thế này?
Ông cụ Thiết đã ở trong lò rèn của mình từ sớm, ông cụ thiết không phải mang họ Thiết mà là họ Lý. Dòng họ người tộc Hổ, Phương Chính không rõ cho lắm. Sở dĩ có ngoại hiệu là ông cụ Thiết, vì ông ấy là thợ rèn duy nhất trong thôn, thế nhưng tuổi tác ngày càng lớn, cũng không cầm nổi búa sắt nữa, nông cụ bán ở bên ngoài vừa dễ mua, dùng cũng tốt, cho nên ông cũng không tiếp tục làm nghề..
Nhưng đã là tay nghề cả đời, ông cụ Thiết vẫn không bỏ được thói quen của mình, mỗi ngày đều đến lò rèn, cầm búa sắt, cũng xem như tiêu pha bớt thời gian.
Phương Chính nói:
-Ông cụ Thiết, tôi biết Lý Hi.
Ông cụ Thiết sửng sốt, sau đó cười nói:
-Thì ra là bạn của thằng Hi! Tôi cứ nghĩ sao cậu lại có duyên với chỗ này như thế, tới, mau tới đây ngồi nào. Nói cho tôi nghe xem thằng Hi ở bên ngoài làm ăn sao rồi, đã lâu lắm mà chưa gửi tin tức gì về nhà cả.
Ông cụ Thiết còn đang nói chuyện, chợt một cô bé từ trong nhà chạy ra, cô bé buộc tóc hai bên, trông vô cùng kháu khỉnh khỏe mạnh. Cô bé vừa tới liền ôm lấy chân ông cụ Thiết, sau đó hơi chút sợ hãi nhìn Phương Chính.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, dọa cô bé trốn luôn sau lưng ông cụ Thiết.
Sau đó, lại thêm một người phụ nữ đi ra, cười nói:
-Nữu Tử à, mau quay lại đây, đừng quấy rầy ông nội nói chuyện với khách.
Nữu Tử không đi, người phụ nữ liền chạy tới, cô cười cưởi với Phương Chính ra vẻ xin lỗi, sau đó bế Nữu Tử lên mang sang phòng bên cạnh chơi.
Nhìn hai mẹ con đã đi ra ngoài, trái tim Phương Chính càng thêm nặng nề. Hắn biết, tộc người Hổ ở đây không giống với tộc người Hổ ở nơi khác, tộc người Hổ ở nơi khác đã có hệ thống kinh tế của riêng mình, cho dù là về du lịch hay ở những phương diện khác, họ đều có thể sánh ngang cùng với các dân tộc còn lại.
Nhưng tộc người Hổ ở nơi này thì không như thế, họ vẫn còn giữ nếp sinh hoạt do bao đời tổ tiên truyền lại. Nhưng theo chân người trẻ tuổi ra ngoài, họ đã không thể tiếp tục săn thú được nữa. Không ít gia đình đều phải dựa vào người thân ra bên ngoài làm công mới có thể duy trì cuộc sống.
Trong gia đình ông cụ Thiết, Lý Hi chính là trụ cột, bây giờ cây trụ này đã đổ, căn nhà này...
-Có phải thằng Hi đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Ông cụ Thiết là người từng trải, tuy tuổi đã cao, nhưng đầu óc không hề chậm chạp. Thấy Phương Chính chậm chạp không nói lời nào, bộ dáng do dự, ông đã đoán được vài phần. Tươi cười trên mặt biến thành nghiêm túc, trong nghiêm túc mang theo lo lắng sâu sắc.
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Vâng...
Sau đó, Phương Chính cũng không biết chính mình đã nói những gì, mà lúc hắn đi ra khỏi nhà ông cụ Thiết, trong mắt hắn chỉ còn hình ảnh ông cụ Thiết với đôi mắt sáng ngời chậm rãi rã rời mệt mỏi, và nỗi chua xót chẳng thể nào gọi tên! Không có nước mắt, không có khóc gào kêu trời trách đất, nhưng ánh mắt im lặng kia, lại làm Phương Chính càng thêm khó chịu.
Đúng lúc này, vợ của Lý Hi ôm Nữu Tử trở lại, cô chào hỏi cười với Phương Chính, hơn nữa còn mời Phương Chính đến nhà cô dùng cơm tối. Phương Chính chua xót uyển chuyển từ chối, vẻ mặt đối phương liền trở nên nghi hoặc.
Nhưng không bao lâu sau, từ trong nhà ông cụ Thiết truyền ra tiếng khóc bi thống, tiếng khóc kia phá vỡ không gian yên lặng của tộc Hổ, khóc đến nỗi trái tim mọi người cũng đau đớn theo.
-Anh Thường à, Lý đại ca... ?
Cát Hàn chạy vào phòng Phương Chính, vẻ mặt không dám tin hỏi.
Phương Chính gật gật đầu.
Cát Hàn cùng Cát Tường ràn rụa nước mắt, Cát Tường khóc ròng nói:
-Sao có thể? Lý đại ca là người tốt như vậy, năm trước còn trở về cho tôi ăn bánh kem mà... Ô ô...
Phương Chính không nói chuyện, bi kịch đã xảy ra, hắn đang tự hỏi, phải làm sao để bi kịch này không phát sinh!
Ngày này, toàn bộ Thổ Dao trại đều tịch mịch...
Thẳng đến đêm, Phương Chính bỗng nhiên nghe được từ bên ngoài truyền đến tiếng khèn, thanh âm rất nhỏ, người thường cơ hồ nghe không được. Nhưng đôi tai Phương Chính rất thính, nghe được rõ ràng.
Phương Chính đẩy cửa bước ra, theo phương hướng thanh âm tìm qua, đi vào một mảnh rừng trúc, Phương Chính nhìn thấy một ông cụ tóc bạc ngồi ở kia, đang thổi kèn hướng về phía Đông Bắc, như thể kêu gọi cái gì...
Phương Chính tiến sát lại nhìn, ông cụ một đầu tóc bạc kia, rõ ràng là ông cụ Thiết!
Ông cụ Thiết, chỉ trong vòng một ngày, đầu tóc vậy mà trở nên trắng xóa! Nếp nhăn đầy mặt như bị dao rìu chặt chém, càng thêm hằn sâu khiến người ta đau lòng!
Ông nhắm mắt lại, thổi khèn, Phương Chính có thể cảm nhận được nỗi thống khổ của ông, ông đang tưởng niệm, nhưng nhiều hơn cả là một loại kêu gọi!
Phương Chính theo bản năng muốn mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương, để ông cụ Thiết có thể nhìn thấy con mình trong mộng, xem như thỏa mãn. Nhưng trong nháy mắt lúc giơ tay lên, Phương Chính lại buông xuống... Trong mộng chính là mộng, nếu không thể buông, mộng qua đi, là càng thêm thống khổ.
Đương nhiên, Phương Chính có thể dùng lý do Lý Hi báo mộng để dỗ ông cụ... Nhưng sau đó thì sao?
Quan trọng nhất chính là, Phương Chính cảm nhận được trong tiếng khèn này không chỉ có đau xót, mà còn có cả một tinh thần kiên cường dũng cảm, không hề sợ hãi!