Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1152

Chương 1152: Không Ra Được

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1152: Không Ra Được

Nói đến đây, Cát Tường thở dài nói:

-Nếu có thể bán đi thì tốt rồi, nhất định người bên ngoài sẽ thích ăn. Trước kia còn có người tới thôn chúng tôi chơi, sau khi ăn trái cây xong thì muốn mang ra ngoài bán, nói là ăn ngon hơn trái cây ở bên ngoài nhiều, mà còn xanh tươi thế này, nhất định dễ bán. Đáng tiếc, người đó đi rồi là không thấy quay lại nữa, sau đó nghe nói rằng không có cách vận chuyển ra ngoài, chỉ có thể từ bỏ.

Cát Hàn không giống với Cát Tường, cậu ta lạc quan hơn một chút, cười hì hì nói:

-Đồ tốt thì không sợ không bán được, tôi tin rằng, sớm hay muộn thì chúng tôi cũng sẽ có một con đường dành riêng cho mình.

-Làm gì dễ như vậy...

Cát Tường khổ sở nói.

Cát Hàn nói:

-Cùng lắm thì ta từ từ mở đường! Anh không tin, không ai làm được chuyện này!

Cát Tường nghe vậy, nắm tay nói:

-Anh, em ủng hộ anh!

Cát Hàn cười ngây ngô theo.

Phương Chính đi theo hai anh em, không nói chuyện, mà là nhìn bóng dáng hai người, yên lặng ra một quyết định.

Nhà của Cát Hàn ở giữa, Cát Hàn nói đây là do thôn quyết định sau khi mẹ bọn họ qua đời. Bởi vì ở bên rìa thôn sẽ dễ bị động vật tấn công, ví dụ như là lợn rừng hoặc rắn chẳng hạn. Không có người lớn chăm sóc, trẻ con không được an toàn.

Vào cửa, Cát Tường dỡ cái bao bọc lấy bóng đèn xuống, sau đó xoa xoa mấy cái, lúc này Cát Hàn mới bật đèn lên.

Trong nháy mắt kia, trong phòng lập tức trở nên sáng ngời. Phương Chính chưa bao giờ nghĩ tới, một cái bóng đèn nho nhỏ lại khiến hắn có cảm giác như được nhìn thấy mặt trời từ giữa màn đêm, cái ánh sáng đó chính là ánh sáng trong trái tim, khiến người ta vô cùng thoải mái.

Ngồi ở dưới đèn, bấy giờ Phương Chính mới nhớ tới, bản thân còn có một ba lô tiền chưa giải quyết. Đồng thời trong tay hắn có tờ giấy, mặt trên viết Thổ Dao trại, Lý Hi.

Nếu không phải tờ giấy này, Phương Chính cũng sẽ không tới đây, hiện giờ tới nơi rồi, đương nhiên muốn biết rõ ràng, người trên tờ giấy này là ai, hắn tới nơi này để làm gì.

Phương Chính hỏi Cát Hàn:

-Cát Hàn, cậu biết Lý Hi sao?

-Lý Hi? Lý đại ca? Anh Thường, anh biết Lý đại ca sao?

Cát Hàn còn chưa nói gì, Cát Tường đã kích động hỏi trước.

Phương Chính gật đầu nói:

-Ờ... Thì... Cũng biết đi. Có thể nói cho tôi nghe về Lý Hi không?

-Ha ha, Lý Hi chính là con trai của ông cụ Thiết, năm ngoái anh ấy có quay về cho bọn tôi ăn bánh kem đó, ăn rất ngon.

Cát Tường nói đến đây, ngẩng mặt lên, sau đó nói tiếp:

-Nghe nói Lý đại ca công tác ở ngoài tỉnh, giỏi lắm đó.

-Hắn làm gì ở tỉnh?

Phương Chính hỏi.

-Tôi biết, chính là làm người nhện, là công việc bay tới bay lui trên mấy tòa nhà cao mấy chục tầng á!

Cát Hàn kêu lên.

Phương Chính đương nhiên sẽ không ngộ nhận đó là Spider Man, hắn biết người nhện chính là công nhân dùng sợi dây thừng buộc quanh người để quét tước vệ sinh cho các tòa nhà cao ốc. Loại công nhân này không có địa vị cao ở các thành phố lớn, thế nhưng ở trong thôn này, trong mắt hai đứa nhỏ kia, có thể ra khỏi núi lớn, có thể làm việc giữa thành phố, đã là ghê gớm lắm rồi.

Phương Chính không muốn phá tan sự sùng bái của hai đứa nhỏ đối với Lý Hi, hắn chỉ cười cưởi, sau đó hỏi thêm một chút nội dung chi tiết, thế nhưng những gì hai đứa nhỏ này biết được rất ít. Phương Chính chỉ có thể chờ đến mai đi tìm ông cụ Thiết hỏi vậy.

Nhà Cát Hàn có ba cái phòng, Phương Chính ở cách vách, nằm trên giường mà ngủ không được.

Đúng lúc này, cách vách vang lên tiếng nhạc, sau đó Cát Hàn chạy tới, hô to:

-Anh Thường, có người gọi điện thoại tìm anh?

Lúc này Phương Chính mới nhớ tới, hình như di động này còn có chức năng trò chuyện... Hắn không tìm người khác, người khác cũng sẽ tìm hắn.

Tiếp điện thoại, Phương Chính còn chưa mở lời, đã nghe phía bên kia nói:

-Thường Phong, đã đưa tiền bồi thường đến chưa? Nếu đã đưa đến rồi, thì mau thu dọn rồi nhanh chóng trở về, cậu bị đuổi.

Thường Phong vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, tiền bồi thường? Tiền bồi thường cái gì?

Phương Chính đột nhiên nghĩ tới Lý Hi, lại nghĩ tới một túi tiền kia, nghĩ tới người nhện? Còn về chuyện đuổi việc, hắn căn bản không thèm để ý, dù sao hắn cũng không đi làm.

Phương Chính nói:

-Tiền đang ở chỗ tôi, chưa đưa cho người ta. Thế nhưng tôi đã đến Thổ Dao trại.

-Haizz, tới nơi là tốt rồi. Làm cho tốt đi, hi vọng ngày mai bên trên không truy cứu lại chuyện của cậu.

Đối phương nói xong liền treo điện thoại.

Phương Chính mờ mịt, chuyện của hắn? Hắn có chuyện gì?

Thế nhưng Phương Chính cũng không để chuyện này ở trong lòng, nhiệm vụ hoàn thành, hắn liền rời đi, không muốn lôi thôi gì thêm.

Nếu không có manh mối, di động lại ở trên tay, Phương Chính nhanh chóng lên mạng, tìm những thông tin gần nhất, về người nhện, về Lý Hi.

Kết quả, không tìm thấy tin tức gì về Lý Hi, nhưng tin tức về Hằng Tín và người nhện lại có không ít.

Mở thừ một cái, chính là...

"Cao ốc Hằng Tín, một người công nhân vệ sinh rơi từ trên cao xuống... Tập đoàn Hằng Tín chịu trách nhiệm, hơn nữa công bố sẽ tình nguyện gánh vác vấn đề bồi thường... "

"Thông tin mới tiếp theo về công nhân vệ sinh rơi chết. Cấp cao của tập đoàn Hằng Tín công bố với bên ngoài, bởi vì không liên hệ được với người nhà nạn nhân, chỉ có thể dựa theo địa chỉ đối phương đã đăng kí, cử người mang tiền mặt qua. Những tin tức mới nhất sẽ tiếp tục được đưa ra...

...

Phương Chính nhìn đến đây, tức khắc trầm mặc.

Rốt cuộc hắn đã biết tiền ở trong ba lô hắn là tiền gì, cũng biết mục đích hắn tới nơi này là để làm cái gì?

Trong nháy mắt, Phương Chính cảm thấy ba lô đầy tiền nằm bên mép giường kia thật nặng nề...

Một đêm này, Phương Chính mất ngủ, hắn không biết nên đối mặt với ông cụ Thiết như thế nào, tuổi già mất con, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh... Chuyện thống khổ nhất trên đời, chẳng qua cũng là như vậy.

Một đêm không ngủ, đêm vốn dài lại trở nên ngắn ngủi, Phương Chính còn chưa nghĩ xong nên đối mặt với ông cụ Thiết như thế nào, thì mặt trời đã lăn khỏi đỉnh núi.

Một tiếng thở dài, Phương Chính biết, có một số việc chung quy vẫn phải đối mặt, vì thế hắn ướm thử ba lô trong tay, ba lô này có vẻ đặc biệt nặng nề...

Người ở trong núi dậy rất sớm, Cát Hàn cùng Cát Tường đã dậy làm bữa sáng từ sớm, Phương Chính nhanh chóng chạy ra ngoài, dặn dò một chút:

-Tôi không ăn thịt, làm chút thức ăn chay là được.

Cát Hàn nhìn gà rừng trong tay, gãi gãi đầu nói:

-Anh Thường, anh không ăn thịt là vì chưa được ăn thịt ngon thật sự bao giờ đúng không? Thịt ở bên ngoài không thể so với thịt chỗ chúng tôi đâu. Thứ trong tay tôi chính là gà rừng đó, đám người ông cụ Thiết mới đưa tới, bảo là dùng để chiêu đãi anh. Anh nhìn gà này nè, mập lắm!

Lúc này Cát Tường từ bên ngoài trở về, trong tay cầm theo một mâm đồ ăn, cười nói:

-Nói cái gì thế? Xem, đây là thịt tẩm bột chiên thím nhà bên cho đấy, thơm quá!

Cát Hàn khổ sở nói:

-Anh Thường không ăn thịt, anh đang nói với anh ấy cái này ăn ngon thế nào.

Cát Tường kinh ngạc nói:

-Anh Thường không ăn thịt? Thế nhưng, thịt này biết làm sao đây?

Phương Chính nhìn bộ dáng mèo nhỏ thèm ăn kia của Cát Hàn cùng Cát Tường, ha hả cười nói:

-Tôi chỉ không ăn thịt thôi mà, cũng đâu phải không xem được các người ăn thịt đâu. Các người ăn thì tốt rồi, tôi ăn chút rau xanh là được.

Cát Tường khổ sở nói:

-Nói như vậy, chỗ chúng tôi chỉ có đậu hủ xay và rau ngâm là có thể ăn, để tôi đi kiếm ít rau dại, xào một chút cho anh ăn vậy.

Cát Hàn sợ Phương Chính không thích, vội vàng giải thích nói:

-Đậu hủ xay chỗ chúng tôi là ngon nhất đó, nổi tiếng khắp ngàn dặm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay