Chương 1151: Hòa Thượng Nổi Tiếng
Cát Hàn cùng Cát Tường nghe mà trợn mắt há hốc mồm...
Ông cụ Thiết là người từng trải, tuy chưa từng ra ngoài nhưng cũng hiểu được ý Phương Chính. Mặc kệ những gì Phương Chính nói là thật hay giả, nếu đã cho bọn họ một chỗ để bước xuống, thì tiếp tục khách sáo nữa cũng có vẻ không được hào sảng cho lắm.
Vì thế ông cụ Thiết nói:
-Thôi được, thế thì nhận vậy.
Cát Hàn cùng Cát Tường vừa nghe tức khắc vui mừng khôn xiết, tiếp nhận di động, nói cảm ơn liên tục.
Phương Chính cười ha ha với ông cụ Thiết, Phương Chính phẩm một ngụm trà, trong nháy mắt kia, mày Phương Chính nhướng lên rõ rệt!
Trà cổ thụ vào trong miệng có chút đắng, nhưng cái đắng này không giống với cái đắng của những loại trà khác, trong vị đắng có cả vị chát, thế nhưng vị chát tan rất nhanh, nếu không phải cảm giác của Phương Chính hết sức nhanh nhạy, thậm chí không thể cảm nhận được vị chát này. Đang lúc Phương Chính nhíu mày, cảm thấy trà này quá chua xót không dễ uống, thì một vị ngọt lành chậm rãi lan tràn trong cổ họng!
-Hậu ngọt?
Phương Chính theo bản năng hỏi.
Ông cụ Thiết gật đầu nói:
-Chỗ đặc biệt của trà cổ thụ chính là vị chua xót và chát tan rất nhanh, sau khi uống vào sẽ có hậu ngọt, một ngụm ngọt lành, giống như người đang khát được uống nước, vô cùng thoải mái. Nếu có thể tinh tế cảm nhận, còn có chỗ bất ngờ nữa.
Phương Chính nghe vậy, cẩn thận cảm nhận hương vị trong trà này, lúc này mới phát hiện nó không chỉ có hậu ngọt, mà còn mang theo hương hoa thơm mát! Điều này thật sự khiến Phương Chính vừa ngạc nhiên vừa bất ngờ, hắn nhìn về phía ông cụ Thiết.
Ông cụ Thiết cũng kinh ngạc nhìn Phương Chính, hỏi:
-Cảm nhận được?
Phương Chính gật đầu nói:
-Mùi hoa.
Ông cụ Thiết cười nói:
-Không nghĩ tới cậu lại là cao thủ phẩm trà, người bình thường đều là uống bậy uống bạ, căn bản không thể phẩm ra hương hoa trong đó được.
Phương Chính cảm thán nói:
-Tôi cũng không nghĩ tới, trong trà này lại có hương hoa, thật là ngoài ý muốn.
-Cây trà lâu năm, có chút hương hoa cũng không kỳ lạ gì.
Ông cụ Thiết nói.
Đúng lúc này, một bà cụ tiến lại gần nói gì đó với ông cụ Thiết, ông cụ Thiết cười ha hả nói:
-Được được được... Tôi đi đây.
Nói xong, ông cụ Thiết nhìn thoáng qua Phương Chính đầy thâm ý, sau đó vỗ mông đi mất.
Phương Chính bị ông cụ Thiết liếc mắt nhìn như thế liền dựng đứng lông tơ toàn thân, cứ cảm thấy bản thân sắp gặp xui rồi.
Quả nhiên, ông cụ Thiết vừa đi, các bà các dì như hổ rình mồi đã lâu, đôi mắt híp lại, xông tới như ong vỡ tổ. Ánh mắt của cá đám nhìn Phương Chính cực kì không thích hợp, nhưng khi nhìn lẫn nhau thì giống như tóe lửa ra tới nơi.
Phương Chính lập tức có dự cảm chẳng lành, lúc Phương Chính nhìn thấy những người đang đứng tránh ở bên kia dùng đôi mắt mở to sáng bừng ngóng về phía bên này thì trái tim hắn càng thêm run rẩy.
Hắn thế mà lại có cảm giác của Đường Tăng khi lạc vào Nữ Nhi quốc...
Quả nhiên, một bà cụ thò mặt qua hỏi
-Phong à, hôm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi? Cưới vợ chưa?
Phương Chính vừa nghe, lập tức hiểu được ý đối phương, đây là chuẩn bị kéo tơ hồng.
Nhìn thấy Phương Chính rét run, Cát Hàn liền tiến đến nói nhỏ bên tai Phương Chính:
-Anh Thường, anh bị coi trọng rồi! Cô gái ở Thổ Dao trại chúng tôi không dễ gì xem trọng người bên ngoài, thậm chí người trong trại cũng không quá đồng ý việc thông hôn với người dân tộc khác. Nhưng anh thì không giống thế, anh biết thổi khèn, lại biết múa khèn, còn trẻ tuổi nhiều tiền, ha ha...
Phương Chính trợn mắt nhìn thằng nhóc này một cái, thật đúng là nhỏ tuổi mà lanh ma!
Phương Chính muốn nói dối mình đã kết hôn rồi, nhưng hắn sợ sấm sét sẽ đánh xuống, dọa các ông các bà ở đây. Nhỡ đâu dọa thành cái bệnh gì, vậy thì tạo nghiệt rồi.
Thế là Phương Chính lắc lắc đầu.
Động tác lắc đầu này y như một mồi lửa, châm một chút, tất cả mọi người đều vây lại gần.
Bà cụ mới hỏi lúc nãy nói tiếp:
-Chưa kết hôn thì tốt rồi, nhà tôi có cô gái mới tròn 18 tuổi, xinh đẹp như hoa...
-Đừng nghe bà ta nói, cô gái nhà tôi mới đẹp.
-Cháu gái tôi chính là một đóa hoa ở Thổ Dao trại này.
-Bớt nói quá đi, mười năm trước còn được, bây giờ là hoa sắp tàn rồi. Cô gái nhà tôi mới đẹp kìa, quan trọng là nhảy rất đẹp.
-Ừ, nhảy ra chân vòng kiềng chứ gì.
-Bà nói cái gì?
-Bà bảo tôi nói cái gì?
-Đừng nghe bà ta nói bậy, tôi mang cậu đi gặp cô gái nhà tôi.
...
Phương Chính chỉ cảm thấy các bà các dì này khỏe mạnh vô cùng, đông kéo tây lôi một hồi, tuy rằng hắn không sao, nhưng cúc áo bị bung sạch sành sanh! Đây có chỗ nào là gả con gái đâu, rõ ràng là tử hình ngay tại chỗ thì có!
Đúng lúc này, Cát Hàn thấy Phương Chính không muốn, mắt to đảo đảo, lập tức kêu lên:
-Anh Thường, không phải anh đã kết hôn rồi sao? Lần trước tôi còn nhìn thấy chị dâu mà?
Mọi người vừa nghe, tất cả đều nhìn về phía Phương Chính.
Phương Chính ậm ừ một chút, cũng không biết là xác nhận hay không xác nhận.
Nhưng những người khác lại cảm thấy Phương Chính đang ngầm thừa nhận, thế là Phương Chính thơm lừng ngon miệng nhà ta bị vứt lại đằng sau, thế nhưng vẫn có người không cam lòng nói:
-Nếu ly hôn, nhớ kĩ tới tìm tôi.
Làm cho Phương Chính vẻ mặt xấu hổ...
Cát Hàn thấy vậy, ôm bụng cười một hồi. Cát Tường thì cẩn thận giúp Phương Chính sửa sang lại quần áo bị xộc xệch, lúc này ba người mới rời khỏi lửa trại, chậm rãi đi đến nhà Cát Hàn
Phương Chính buồn bực hỏi:
-Tôi thấy trong thôn cũng có vài thanh niên mà, sao lại đổ xô vào tôi hết thế?
Cát Hàn rung đùi đắc ý nói:
-Trong thôn đều như nhau, không kết hôn với người ngoài, nhưng anh thì không giống thế, anh biết múa khèn, mọi người cảm thấy anh không tệ, mới muốn giới thiệu cô gái nhà mình cho anh. Còn về người trong thôn, theo như họ nghĩ, người có năng lực đã đi ra ngoài hết rồi, sót lại đều là mấy kẻ không có tương lai. Ai lại muốn đem con gái mình gả cho kẻ không có tương lai kia chứ?
Nói đến đây, Cát Hàn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
-Thế nhưng nếu như trong thôn không có bọn họ, cuộc sống sẽ thật sự khó khăn. Lợn rừng tới làm sao? Voi tới làm sao? Còn có các động vật khác, chúng cũng rất hung dữ.
Cát Tường nói:
-Anh Khuê nói, không phải là anh ấy không dám ra ngoài làm việc, mà là không muốn để cha mẹ ở nhà một mình. Anh ấy cảm thấy, như vậy rất bất hiếu...
Phương Chính nói:
-Chẳng lẽ không một ai nghĩ tới việc gây dựng sự nghiệp ở trong thôn sao?
-Anh Thường Phong à, anh đừng đùa chứ. Thôn này của chúng tôi, muốn ra ngoài thôi đã tốn sức lắm rồi, còn làm được gì? Nhà nước kéo điện tới đã tốt lắm rồi...
Cát Tường nói.
Phương Chính hỏi:
-Cát Hàn, đồ trong trại các cậu vận chuyển ra ngoài như thế nào?
Cát Hàn theo bản năng trả lời nói:
-Đương nhiên là cõng ra ngoài bán, chứ cái con đường khó khăn kia, ai chịu đi vào thu mua chứ.
Cát Hàn trả lời thực tự nhiên, nhưng trong tự nhiên cũng lộ ra sự thỏa hiệp bất đắc dĩ.
Phương Chính nói:
-Cõng ra ngoài? Đường như thế, một lần cõng ra ngoài được bao nhiêu?
-Cõng không được bao nhiêu cả, đều là chút rau xanh, thực phẩm hoang dã gì đó mang tới chợ họp bán. Trà cổ thụ còn đỡ, có người ngồi sẵn bên ngoài chờ thu mua, còn những thứ khác bọn tôi đều phải tự tìm chỗ để bán. Nếu không phải lần này nghe anh nói, tôi cũng không biết trà cổ thụ đáng giá như vậy. Những con quỷ hút máu đó tới mua đều trả cho bọn tôi hai mươi đồng một cân! Thật quá đáng! Sau này không bao giờ bán cho bọn họ nữa!
Cát Tường nói.
Phương Chính nói:
-Ở chỗ này của mọi người, ngoại trừ những thứ đó ra còn bán thứ gì khác không?
Cát Tường nghe vậy, ngửa đầu kiêu ngạo nó:
-Đương nhiên là có! Ngọn núi lớn này có rất nhiều thứ quý giá, dân tộc Hổ chúng tôi biết nơi sinh trưởng của những thứ quý giá đó. Hơn nữa, chúng tôi còn có các loại rau dưa trái cây khác, đều thuần thiên nhiên, ăn rất ngon.