Chương 1150: Trà Rang
Khi nói chuyện, ông cụ đứng đầu sang sảng:
-Hoan nghênh người bạn của chúng ta, hãy chiêu đãi những gì long trọng nhất. Nhảy lên nào!
Ngay sau đó, ông cụ dẫn đầu, những ông cụ khác đuổi theo sau, mọi người vừa thổi khèn vừa nhảy múa trên đôi chân theo một tiết tấu đặc biệt. Những người phía sau nhanh chóng đi theo, cho dù có khèn hay không cũng hòa mình vào điệu nhảy, vừa nhảy vừa cười...
Cát Tường nói:
-Đây là múa khèn, là điệu nhảy của dân tộc Hổ chúng tôi. Tôi nghe thầy tôi nói, múa khèn là di sản văn hóa phi vật thể, chính là một trong mười điệu múa được yêu thích nhất toàn thế giới.
Nói đến đây, Cát Tường cực kì tự hào ngẩng đầu lên.
Phương Chính cũng giơ ngón tay cái lên, nói:
-Lợi hại.
Y như những gì Cát Tường đã nói, múa khèn của người dân tộc Hổ có đặc trưng rất riêng, vừa thổi khèn vừa phải nhảy múa, còn phải đảm bảo hơi thở không được lộn xộn, điều này quả thực rất khó khăn, Phương Chính ngẫm nghĩ một hồi liền thấy khó mà tưởng tượng nổi.
Thế nhưng nghe Cát Tường nói, người ở tộc Hổ đều được học thổi khèn và nhảy khèn từ nhỏ, cho nên đối với bọn họ mà nói thì điều này cũng không quá khó. Nhưng nếu như người ngoài muốn học, cũng có chút khó khăn
Phương Chính cũng bị Cát Tường lôi kéo vào trong đám người, vây quanh lửa trại, học cách đá chân theo những người khác, nhảy theo họ. Cũng may mà hắn cho dù là tinh thần hay thể lực đều vô cùng mạnh mẽ, cho nên học được rất nhanh.
Nhảy theo một vòng là hắn đã có thể mô phỏng đại khái điệu nhảy này.
Ông cụ Thiết thấy vậy liền giơ ngón tay cái lên với Phương Chính, sau đó chỉ chỉ vào cây khèn, ý bảo: Có muốn học hay không?
Phương Chính đã sớm tò mò không chịu nổi, vội vàng gật đầu, tỏ vẻ muốn học.
Ông cụ Thiết đưa khèn qua, bắt đầu dạy Phương Chính nên thổi như thế nào, Phương Chính phối hợp theo rất tốt, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã có thể học được. Ông cụ Thiết phải khen là thiên tài, muốn để Phương Chính ở lại đây thêm một thời gian.
Phương Chính nhanh chóng uyển chuyển từ chối, còn có cả một ngọn núi đang trông cậy vào hắn, sao hắn có thể vui tới quên trời quên đất được?
Ông cụ Thiết cười ha hả, nhưng trong mắt ít nhiều gì cũng có chút cô đơn, nhưng ông cụ vốn là người có tính tình hào sảng, lập tức bỏ qua chuyện này, bắt đầu dạy Phương Chính múa khèn, Phương Chính vừa nhảy lên mới phát hiện điệu múa này khó quá, khèn thổi được, nhảy theo người ta cũng được, nhưng hợp lại để tạo ra thành một điệu múa khèn thì rối loạn ngay lập tức. Nếu không phải nhảy quên thổi thì cũng là thổi quên nhảy... Mọi người thấy vậy liền cười trêu chọc.
Nhưng chỉ nửa giờ sau, tất cả mọi người đều phải dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phương Chính đang ôm khèn nhảy vô cùng tự nhiên ở đằng kia, tiếng khèn âm vang, cực kì có nội lực!
-Thiên tài!
Các cụ già đều khen ngợi, đồng thời ánh mắt hướng về phía Phương Chính cũng càng thêm nồng nhiệt.
Ánh mắt Cát Tường càng thêm sáng rực rỡ, như thể thấy được ánh sao sáng trong bầu trời đêm.
Phương Chính không biết, nếu múa khèn giỏi, thì ở tộc Hổ sẽ có địa vị y như một đại minh tinh, vô cùng chói sáng, cực kì hấp dẫn phụ nữ ái mộ. Bởi vậy, không chỉ là Cát Tường, các thanh niên khác, mà các cô gái chưa gả chồng cũng nhìn Phương Chính bằng đôi mắt tỏa sáng.
Phương Chính nhảy một hồi liền có cảm giác như lạc vào trong rừng rậm, bị một bầy sói bao vây, cả người nổi da gà, vì vậy hắn nhanh chóng trả khèn lại cho ông cụ Thiết, chạy qua chỗ khác ngồi xuống.
Cát Tường cũng theo lại đây, hiện tại cô bé là người hầu nhỏ của Phương Chính, có trách nhiệm giải thích toàn bộ hành trình. Điều này khiến rất nhiều chị gái hâm mộ mãi không thôi... Thế nhưng mọi người vẫn rất thẹn thùng nên không có đến quấy rầy Phương Chính, chỉ là thường thường liếc mắt quyến rũ nhìn Phương Chính một cái, khiến Phương Chính thấy mà run bắn cả người.
Phương Chính nhanh chóng lảng sang đề tài khác, không nhìn các cô gái nữa mà hỏi Cát Tường:
-Cát Tường, anh trai em đâu?
Cát Tường không chú ý đến chuyện đó, hôm nay cô bé cũng rất vui vẻ, cô bé nhảy theo Phương Chính đã lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, chớp chớp đôi mắt to nói:
-Anh trai tôi đang làm lạp trát đoạt, lát nữa là xong rồi.
-Lạp trát đoạt?
Phương Chính ngây ngẩn cả người, vẻ mặt mờ mịt, trong đầu hắn không hề có bất kì ghi chép nào về thứ này.
Nhìn bộ dạng ngơ ngác của Phương Chính, Cát Tường cười ha hả nói:
-Lạp trát đoạt là cách gọi của chúng tôi, nó có tên gọi phổ thông là trà rang. Chẳng qua loại trà này của chúng tôi cũng không giống như những loại trà khác, đây là loại trà cổ thụ mà thế hệ trước đã lưu lại, bao nhiêu năm qua chúng tôi đều dùng sức người hoặc nhờ tới chim chóc để trừ bớt sâu bọ. Trà cổ thụ cả năm chỉ cao lên được một chút, tôi nghe một ông cụ nói, mấy cây trà cổ thụ đó cây nhỏ nhất cũng phải hai ba trăm tuổi rồi. Tôi không biết đó có phải là thật hay không, thế nhưng cây trà cổ thụ cao nhất ở đây cũng phải hơn 10 mét, cao hơn rất nhiều so với giống trà thấp tịt ở bên ngoài.
Phương Chính cũng từng được nghe nói qua về trà cổ thụ, nhưng chẳng qua cũng chỉ là nghe nói chứ chưa thấy trên thực tế bao giờ, vừa nghe nói ở đây có trà cổ thụ liền càng thêm tò mò.
Lúc này ông cụ Thiết tiến lại gần, buông khèn xuống, cười ha hả hỏi:
-Nói gì thế?
Cát Tường lập tức nói:
-Ông cụ Thiết hiểu rõ chuyện này nhất, ông cụ Thiết, ông nói cho anh Thường nghe một chút về chuyện của trà cổ thụ đi.
Ông cụ Thiết cười ha hả nói:
-Cái này hả... Thật ra trà cổ thụ cũng có một chút chuyện xưa về nó.
Phương Chính tò mò, hỏi:
-Là sao ạ?
Ông cụ Thiết nheo mắt lại, như chìm sâu vào trong hồi ức, chậm rãi kể:
-Muốn nói đến trà cổ thụ này ấy, thì phải ngược thời gian ngàn năm về trước. Trà cổ thụ đã có từ rất lâu, nhưng sản lượng không nhiều. Một trong số nguyên nhân chính là do trà cổ thụ quá cao, muốn hái trà phải mất rất nhiều công sức, trong khi với thời gian tương tự người ta có thể thu hoạch được rất nhiều trà từ giống trà cao hơn một mét kia. Muốn thu hoạch trà cổ thụ thì phải leo lên trên cao hoặc dùng tới thang mới đươc, cực kì ảnh hưởng đến năng suất.
Vì thế, cũng không biết là cán bộ nào đã tìm ra một cách, cưa bớt những cây trà cổ thụ kia, chỉ giữ lại một đoạn thân thấp, thuận tiện cho lần thu hoạch tiếp theo. Lúc ấy có rất nhiều người đều hưởng ứng theo phương pháp này, cưa sạch toàn bộ trà cổ thụ, một cây cổ thụ cao như thể đã bị cưa đứt chỉ còn lại một đoạn thâm thấp. Tuy cuối cùng cũng có là trà, nhưng sản lượng thì... Haizz
Nói đến đây, vẻ mặt của ông cụ Thiết tràn ngập đau buồn, ông uống một ngụm nước, sau đó mới nói tiếp:
-Thế nhưng thôn chúng tôi lại không làm thế, Thổ Dao trại quá hẻo lánh, hơn nữa lúc ấy đúng ngay vụ thu hoạch, ai ấy đều vội vàng vàng, mệt nhọc muốn chết, lấy thời gian đâu mà đi cưa trà cổ thụ? Có thể nói, đây chính là số mệnh, lúc ấy tổ tiên lười biếng không cưa đứt cây trà, mới để lại phúc ấm cho lớp con cháu chúng tôi, giữ lại được một loại trà tuyệt hảo.
Trà cổ thụ có bộ rễ rất dài, nó có thể tự cung cấp nước và chất dinh dưỡng, cho nên chúng tôi không cần nhúng tay vào, tất cả đều thuần thiên nhiên, xanh tươi mơn mởn. Trước kia đã có chuyên gia tới chỗ này của chúng tôi, hắn nói, loại trà cổ thụ này hấp thu một lượng lớn khoáng chất, nếu dùng lâu dài có thể giúp tinh thần tỉnh táo, bổ sung tinh lực, trì hoãn lão hóa, kéo dài tuổi thọ.
Có thật sự có được công hiệu này hay không thì tôi không chắc lắm, nhưng những cụ già có tuổi thọ cao ở đây quả thực khá nhiều.
Phương Chính nghe thế, cũng là tấm tắc bảo lạ, nói:
-Không nghĩ tới còn có chuyện sâu xa như thế.
Đúng lúc này, Cát Hàn tới, một tay mang một ấm trà, một tay cầm một cái vại bằng đất sét, vẻ mặt phấn khởi chạy tới, vừa tới đã nói:
-Anh Thường Phong, nếm thử lá trà nhà tôi nào! Đây chính là loại trà mà mẹ tôi đã rang khi tôi còn nhỏ, được mười mấy năm rồi, tuyệt đối là trà ngon!
Ông cụ Thiết vừa nghe, cười mắng:
-Cái con khỉ con này, ông của cậu muốn uống một ngụm trà ngon, cả năm mong đợi cũng chẳng được ngụm nào. Anh Thường của cậu vừa tới là cậu lấy ra ngay như hiến vật quý, uổng công tôi đối với cậu tốt như thế.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cát Hàn đỏ lên, cậu ta nói:
-Ông à, ông cũng biết mà, trong nhà không dự trữ nhiều trà. Nếu ông thích, con tự rang thêm cho ông một ít là được.
Ông cụ Thiết cũng không có bực mình thật, nên cười nói:
-Cái tên nhóc thối này, tôi nói vậy thôi. Thường à, tới nếm thử trà này xem sao, đây chính là trà cổ thụ nguyên bản, hơn nữa đã rang nhiều năm, chính là hương vị đúng chất của trà cổ thụ.
Cát Hàn nhanh chóng châm trà cho hai người, Phương Chính ý bảo ông cụ Thiết lớn tuổi, uống trước, hắn nhỏ tuổi, uống sau.
Thật ra không phải Phương Chính làm ra vẻ gì, mà vì lúc nãy khi ngồi ở kia quan sát, Phương Chính để ý thấy, tộc người Hổ này cực kì tôn trọng người lớn tuổi. Ít nhất, Phương Chính chưa thấy có người trẻ nào chạy nhảy lung tung trước mặt những người già, nếu muốn đi ngang qua thì cũng sẽ đi vòng ra phía sau họ.
Cho nên, Phương Chính tự nhiên cũng sẽ làm y như thế, thể hiện sự tôn trọng đối với ông cụ.
Lúc này, Cát Hàn cầm lấy một ly trà, nâng cao qua đầu, thu lại vẻ tươi cười thường ngày, cung kính nói:
-Mời ông uống trà.
Ông cụ Thiết vô cùng vui vẻ nhấp một ngụm trà, thử hương vị, sau đó nó:
-Ngon thật... Đúng là trà ngon.
Cát Tường nhanh chóng giải thích nói:
-Ở chỗ này của chúng tôi, khi dâng trà cho trưởng bối đều sẽ làm như thế.
Khi nói chuyện, Cát Tường cũng giơ cao qua đỉnh đầu, đưa cho Phương Chính.
Phương Chính lau lau mũi, nếu tính về tuổi tác thì quả thật hắn có thể xem như trưởng bối, vì thế cũng nhận lấy, thế nhưng hắn không lập tức uống, mà là cười nói:
-Nếu các người đã gọi tôi là anh, lại dùng đại lễ để kính trà cho tôi, tôi cũng không thể keo kiệt được.
Nói xong, Phương Chính lấy di động từ trong túi ra. Đây là di động của Thường Phong, không phải di động của Phương Chính, di động của Phương Chính không có bên người, muốn cho cũng không cho được.
Còn tiền? Phương Chính đã đưa hết cho Cát Hàn, trên người không còn xu nào, dĩ nhiên là cũng không thể cho tiền được.
Phương Chính đưa điện thoại di động cho Cát Tường, nói:
-Nếu trong thôn có ai đó nhớ người thân, có thể dùng di động này để gọi video với đối phương. Sau này, mỗi tháng tôi sẽ nạp tiền cho điện thoại, mọi người cứ việc dùng là được.
Cát Tường vốn muốn cự tuyệt, nhưng sau khi nghe những lời này liền do dự, theo bản năng nhìn về phía ông cụ Thiết.
Ông cụ Thiết lắc đầu nói:
-Quá quý trọng, không thể nhận.
Phương Chính cười nói:
-Ông cụ Thiết, ông có biết trà mà Cát Hàn vừa đưa cho bần tăng, ở bên ngoài có giá là bao nhiều không?
Ông cụ Thiết đối với địa bàn của Thổ Dao trại này thì thuộc như lòng bàn tay, nhưng đối với chuyện bên ngoại lại chẳng hiểu gì, bèn lắc đầu hỏi:
-Bao nhiêu tiền?
Phương Chính nói:
-Nếu nói tới giá cả, vậy thì không thể xem thường được. Như một bình trà này, bán với giá 1800 đồng cũng không thành vấn đề. Nhưng có ra giá như thế cũng không ai chịu bán! Theo bần tăng biết, đây chính là trà cổ thụ chính gốc, mặc dù trà cổ thụ được bán nhiều ở đây, nhưng hàng chính gốc lại rất khó mua được. Loại trà cổ thụ được bán ở bên ngoài đa phần đều là đồ giả. Cho nên, nếu tính theo giá cả, thì loại trà này có giá cao hơn nhiều.
Hơn nữa, trà cổ thụ này của mọi người có màu xanh hết sức tự nhiên, nằm sâu trong núi lớn, cho nên giá còn cao thêm nữa. Bậy vậy, tính ra thì tôi lời rồi.
-------------
Liên hệ Hắc Ám Chi Địa để mua bản FULL của truyện với giá rẻ hơn so với web nhé!
Facebook: m.me/HACDYY
Hoặc liên hệ Zalo: bit.ly/LHHACD