Chương 1149: Cậu Rất Xứng Đáng
Phương Chính gật đầu với Cát Tường, Cát Hàn vui vẻ cười, tiếp tục đi về phía trước.
Phương Chính nhanh chóng đuổi kịp.
Cát Hàn chạy rất nhanh, vừa mới bắt đầu Phương Chính còn không rõ vì sao cậu ta phải liều mạng chạy như vậy, chờ đến khi Phương Chính đuổi kịp mới biết được, Cát Hàn chạy tới trước để dọn sẵn đường đi. Nơi cỏ rạp quá thì dẫm bằng, nơi cây rậm quá thì mở đường...
Phương Chính thật sự không cách nào tưởng tược được, thân thể nhỏ nhắn kia lấy đâu ra nhiều sức lực đến vậy. Hắn vừa cảm động vừa càng thêm cảm thấy, tiền trong túi mình có chút không đủ dùng...
Còn cái ba lô đầy tiền kia, Phương Chính theo bản năng không dám động tới, cứ cảm thấy số tiền này hẳn là để dùng vào việc khác.
Quả thật y như lời Cát Hàn đã nói, dưới tình huống đi thật nhanh cũng phải mất gần hai tiếng đồng hồ mới vượt qua được ngọn núi thứ hai, đứng trên đỉnh núi có thể nhìn thấy đèn dầu dưới chân núi. Chẳng qua số lượng đèn dầu cũng không nhiều, chỉ thưa thớt vài ngọn, nhưng thật ra ở giữa hàng rào bao quanh có một đống lửa lớn đang cháy rừng rực, chiếu sáng cả bãi đất trống.
Cả quãng đường đi, Cát Tường nói chuyện với Phương Chính như đã quen từ lâu, cô nhóc nói rất nhiều chuyện thú vị.
Cát Tường giải thích nói:
-Tuy thôn chúng tôi đã bắt điện nhưng giá điện quá cao, gia đình bình thường đều không dùng. Chỉ khi nào có khách đến, ngày lễ ngày tết, hoặc là trong nhà có con nít muốn học bài thì mới được bật điện. Thường ngày mọi người sẽ nhặt củi với nhau, tới tối đốt một ngọn lửa trại thật lớn, vây quanh nói chuyện phiếm.
Lửa trại này đối với đại đa số người mà nói, là một chuyện vô cùng vui vẻ.
Phương Chính cũng thích lửa trại tiệc tối, nhưng lúc này đây, không biết vì sao hắn nghe mà cảm thấy có chút chua xót.
Đây là phải nghèo đến cỡ nào mới ngay cả điện cũng tiếc dùng, muốn từ xã hội hiện đại trở về xã hội cổ đại kia chứ?
Không cho Phương Chính quá nhiều thời gian tự hỏi, Cát Hàn ở bên kia đã hô lên, Phương Chính nhanh chóng chạy mau hơn.
Tuy rằng lên núi rất mệt, nhưng xuống núi lại càng khó hơn, bởi vì không có bậc thang để đi, người đi đường chỉ có thể dựa vào bản thân mà giữ thăng bằng, hơn nữa trời quá tối, cho dù Cát Hàn là con khỉ nhỏ chỗ núi rừng này cũng bị té ngã mấy lần. Thế nhưng Cát Hàn rất chắc khỏe, cho dù bị té ngã cũng giống như không có việc gì, hơn nữa cũng không thấy cậu ta bị thương. Phương Chính nhìn vài lần liền rõ, có rất nhiều thời điểm Cát Hàn là cố ý té ngã, hơn nữa cách té ngã rất được chú ý, sẽ không khiến bản thân bị thương, tránh đi chỗ nguy hiểm.
Thế nhưng Phương Chính biết, kĩ năng đó tuyệt đối là phải té ngã cả trăm lần mới luyện ra được... Nếu đường dễ đi, ai lại muốn luyện thành cái bản lĩnh té ngã này kia chứ?
Lắc đầu, Phương Chính thả chậm bước chân, chiếu cố Cát Tường ở đằng sau, đỡ cho lát nữa cũng bị té thảm như vậy...
Xuống núi tuy rằng khó, nhưng tốc độ nhanh hơn nhiều so với khi lên núi, đại khái mất khoảng một giờ đồng hồ, ba người đã xuống được dưới chân núi, hơn nữa còn có thể thấy được Thổ Dao trại.
Nhìn thấy thế, Cát Hàn, Cát Tường đều hoan hô mừng thắng lợi, Phương Chính cũng cười theo.
Thế nhưng Phương Chính biết, cũng đến lúc tính tiền rồi.
Vì thế Phương Chính gọi Cát Hàn lại, hỏi:
-Cát Hàn, tôi nên trả cho cậu bao nhiêu tiền đây?
Cát Hàn vừa nghe, nụ cười liền đông cứng lại, sau đó trở nên ngại ngùng. Hiển nhiên, kẻ tham tiền là cậu ta, nhưng tới khi thật sự muốn kiếm tiền thì sự chất phác có sẵn trong xương cốt vẫn khiến cậu ta ngại mở miệng.
Phương Chính cổ vũ nói:
-Đây là tiền do cậu dùng bản lĩnh kiếm được, cứ yên tâm thoải mái mà lấy. Cậu cảm thấy, lần này cậu hẳn là kiếm được bao nhiêu tiền?
Cát Hàn vừa nghe, đôi mắt tức khắc sáng ngời.
Cát Tường ở bên cạnh có chút kích động, cô nhóc cắn môi, tay nhỏ lôi kéo góc áo Cát Hàn, nhẹ nhàng kéo kéo, như thể đang nói: "Lấy ít một chút... "
Phương Chính nhìn cặp anh em chất phác này, hắn quả thật không biết nên trả bao nhiêu cho phải. Cho nên hắn mới để Cát Hàn tự nói, chỉ cần Phương Chính có, nhất định đưa.
Cuối cùng Cát Hàn vươn một bàn tay, dựng lên ba ngón tay, nói:
-Ba mươi đồng, được không?
Phương Chính hỏi lại theo phản xạ:
-Bao nhiêu?
Cát Hàn cho rằng mình đòi hỏi quá đáng rồi, Cát Tường cũng nhanh chóng kéo Cát Hàn một chút, cô nhóc sắp khóc đến nơi. Cát Hàn nhanh chóng nói:
-Ít chút cũng được... Hai mươi đồng cũng không sao.
Phương Chính nhìn Cát Tường sắp khóc, lại nhìn Cát Hàn đang hoảng hốt, nghĩ lại cả quãng đường đi này, Cát Hàn bận rộn chăm chỉ, Phương Chính thở dài, móc ví tiền ra, lấy hết toàn bộ tiền ở bên trong ra, Phương Chính cũng không biết có bao nhiêu, xem độ dày, chắc khoảng một ngàn đồng.
Phương Chính nắm lấy bàn tay Cát Hàn, nói:
-Đây mới là số tiền cậu nên nhận được, nhớ kĩ, cậu dùng bản lĩnh để kiếm cơm, cậu phục vụ rất có tâm, giá trị không nhỏ! Đừng bao giờ xem thường bản thân, cậu rất xứng đáng!
Phương Chính nói xong, vỗ vỗ đầu hai đứa nhỏ, trong nháy mắt kia, Phương Chính nhìn thấy Cát Hàn cùng Cát Tường rớt nước mắt như mưa, bàn tay đang cầm tiền của Cát Hàn không ngừng run rẩy. Nhưng Phương Chính biết, cậu ta run rẩy không phải vì tiền nhiều, mà bởi vì được tôn trọng!
Thình thịch!
Phương Chính còn chưa kịp phản ứng lại thì Cát Hàn đã bỗng nhiên quỳ xuống, dập đầu với Phương Chính.
Phương Chính nhanh chóng tránh ra, nói:
-Cậu làm gì vậy?
Cát Hàn nói:
-Cảm ơn anh, anh Thường, không phải vì tiền kia... Tôi không biết nói sao cho hay, nhưng tôi biết, tôi nên cảm ơn anh.
Cát Tường cũng nói:
-Anh Thường, anh cầm lại tiền đi, những lời mới vừa rồi của anh còn đáng giá hơn tiền.
Phương Chính ngây ra một lúc, nhanh chóng nâng hai đứa nhỏ dậy, cười nói:
-Tiền là do hai người lao động mà kiếm được, lời là tôi tặng cho hai người. Thổ Dao trại còn chưa thấy đâu, công việc của hai người còn chưa xong, bộ không tính dẫn đường nữa hả?
Cát Hàn cùng Cát Tường nghe vậy, tức khắc nở nụ cười.
Cát Tường đột nhiên biến thành chim nhỏ bay lượn, mang theo một chuỗi tiếng cười chạy tới phía trước, vừa chạy vừa nói:
-Hoan nghênh đi tới Thổ Dao trại... Ha hả...
Cát Hàn ngây ngốc gãi đầu, nhìn tiền trong tay, ngây ngô cười nói:
-Anh Thường à, tôi cảm thấy mình đang nằm mơ, hoảng hốt quá... Anh nhéo tôi một cái được không?
Phương Chính nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu ta, Cát Hàn khóc nức nở nói:
-Không đau... Xong rồi, quả nhiên là mơ...
Phương Chính tức khắc cười ha ha, giơ tay vỗ một cái lên trên ót Cát Hàn, Cát Hàn đau đến nhe răng nhếch miệng, lại cười càng vui vẻ:
-Đau... Không phải nằm mơ, ha ha...
Chờ Cát Hàn cười đủ rồi, Phương Chính hỏi:
-Cát Hàn, vì sao cậu muốn 30 đồng?
Số tiền Cát Hàn muốn không nhiều cũng không ít, Phương Chính cảm thấy chỗ này có vấn đề nào đó.
Cát Hàn nhìn Cát Tường đang vui sướng chạy ở phía trước, thấp giọng nói:
-Ngày mai là sinh nhật của Cát Tường, tôi muốn mua cho em ấy cái bánh kem. Tôi đã nhắm trước rồi, trong huyện có một cửa hàng bán bánh kem, làm đẹp lắm. Bọn họ có bán một loại bánh kem trái cây nho nhỏ, chỉ cần 20 đồng là có thể mua được. Mười đồng dư lại thì tôi dùng để ngồi xe. Anh Thường à, anh không biết đâu, em gái tôi thích ăn bánh kem lắm. Năm trước, cháu gái nhà ông cụ Thiết tổ chức sinh nhật, cha em ấy từ xa trở về mua cho em ấy một cái bánh kem lớn bằng hai bàn tay, phía trên có cắm nến nữa, thắp lên nhìn đẹp cực kì. Lúc ấy ông cụ Thiết có cho chúng tôi một miếng nhỏ, hương vị kia... Uhm...
Dáng vẻ Cát Hàn ngập tràn say mê, sau đó lắc lắc tay nói:
-Em gái tôi lúc về nhà có nói với tôi, nếu em ấy có thể trải qua một lần sinh nhật như vậy thì tốt rồi. Từ ngày đó tôi bắt đầu suy nghĩ xem làm sao để kiếm được tiền, nhưng tiền tôi kiếm được quá ít, chỉ miễn cưỡng đủ cho chúng tôi sinh hoạt, còn có học phí của em gái tôi nữa. Nhiều hơn thật sự là quá khó...
Phương Chính vừa nghe, trái tim run rẩy, hỏi:
-Cậu kiếm tiền nuôi gia đình? Người nhà của cậu đâu?
Phương Chính nhớ rõ, hai anh em này luôn nói về mẹ, chẳng lẽ là
Hỏi đến điều này, niềm vui sướng trên mặt Cát Hàn ngưng lại trong nháy mắt, cậu ta nghiêng đầu đi, như không muốn Phương Chính nhìn thấy bản thân đang khóc, cố gắng dùng một giọng điệu mà bản thân cho là lạc quan nói:
-Lúc còn trẻ ba tôi ra ngoài làm công, sau đó không trở về. Năm kia mẹ tôi sinh bệnh nặng, bà con làng xóm khiêng mẹ tôi chạy ra ngoài, còn chưa ra khỏi núi lớn, bà ấy đã qua đời rồi.
Phương Chính sờ sờ đầu Cát Hàn, nói:
-Xin lỗi.
Cát Hàn lắc đầu, nói:
-Không có việc gì, đi thôi, phía trước chính là thôn.
Nói xong, Cát Hàn cũng chạy, Phương Chính biết, cậu ta là không muốn Phương Chính nhìn thấy mình đang khóc. Cậu ta hết sức kiên cường, vô cùng trọng mặt mũi, không muốn cho người ta nhìn thấy sự mềm yếu của bản thân.
Thổ Dao trại nhỏ hơn nhiều so với tưởng tượng của Phương Chính, cả thôn cũng chỉ có khoảng một trăm người, đại đa số đều là người già, phụ nữ và trẻ em.
Phương Chính đã đến, thật giống như người dân cả thôn tới xem vườn bách thú, chẳng qua trong vườn bách thú chỉ có duy nhất một con khỉ là Phương Chính mà thôi, mọi người tò mò đánh giá kẻ ngoại lai này. Thế nhưng người Thổ Dao trại rất nhiệt tình, cũng không bài xích Phương Chính, ngược lại còn chảo hỏi Phương Chính.
Cũng may, Phương Chính tinh thông các loại ngôn ngữ, đối với ngôn ngữ bản địa của bọn họ, Phương Chính cũng có thể trả lời tự nhiên.
-Cậu biết nói tiếng dân tộc Hổ?
Một ông cụ kinh ngạc hỏi:
-Cậu là người dân tộc Hổ sao?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Biết nói nhưng không biết viết.
Lời này vừa nói ra, người già, trẻ em và phụ nữ ở bốn phía đều cười.
Ông cụ nói:
-Cậu không biết viết, bọn tôi cũng không biết viết.
Sau đó ông cụ lại cười...
Phương Chính ngơ ngác, hoàn toàn không rõ đối phương đang cười cái gì.
Lúc này Cát Tường đi qua, thấp giọng nói:
-Dân tộc Hổ bọn tôi tuy có ngôn ngữ riêng nhưng không có chữ viết riêng. Bọn tôi có thể nói, nhưng ai cũng không viết được.
Phương Chính tức khắc cứng họng: "... "
-Được rồi, mọi người, khách quý tới thôn chúng ta, âm nhạc đâu? Điệu nhảy đâu?
Ông cụ dang đôi tay, vô cùng hào sảng nói.
Mọi người vừa nghe, sôi nổi hưởng ứng, sau đó đùng một cái tản ra xa, chỉ còn lại một mình Phương Chính.
Phương Chính lau lau mũi, nhìn bốn phía, thầm nghĩ: "Tộc Hổ này tiếp đãi thật là nhiệt tình quá... Một người cũng không có... "
Phương Chính không đi lung tung, mà là ngồi ở bên cạnh lửa trại, cân nhắc kế tiếp nên làm cái gì.
Đang lúc Phương Chính cân nhắc, bốn phía chợt vang lên tiếng bước chân, chỉ thấy thôn dân mới vừa ở đây đã thay trang phục và trang sức của dân tộc Hổ. Người nam mặc áo chẽn màu đen, người nữ mặc váy dài màu đen, trên tay mang vòng bạc. Thân hình thướt tha của những người phụ nữ được chiếc váy đen tôn lên, vô cùng xinh đẹp.
Ngay cả các bà các dì cũng thay những quần áo đó, trở nên trẻ trung hơn rất nhiều, mọi người cực kì có tinh thần, họ đứng ở kia khiến Phương Chính có cảm giác đang xem người mẫu thời trang.
Mà nhóm các ông cụ thì cầm trong tay một loại nhạc cụ giống vài cái ống được buộc lại với nhau, Cát Tường giải thích nói:
-Đây là khèn, là nhạc cụ mà dân tộc Hổ bọn tôi thích nhất. Ông cụ Thiết là người thổi khèn giỏi nhất ở đây.