Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1148

Chương 1148: Mười Tám Thứ Kì Quái

schedule ~20 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1148: Mười Tám Thứ Kì Quái

Cát Hàn chỉ vào ngọn núi lớn nói:

-Muốn đi Thổ Dao trại, phải băng qua hai ngọn núi lớn này mới được. Nơi đó quá xa, đường mới được sửa chữa, người ngoài tới đây không thể nào tìm thấy...

Nói đến đây, Cát Tường bổ sung một câu:

-Quanh năm suốt tháng cũng không có người ngoài tới, đều là người của Thổ Dao trại đi đi về về.

Cát Hàn liếc mắt nhìn Cát Tường một cái, như thể đang nói, sao em không biết phối hợp vậy hả? Nâng cao trá trị bản thân lên một chút không được hả?

Cát Tường quay đầu, miệng nhếch lên, ra vẻ khinh thường làm việc đó.

Nhìn bộ dáng ngốc nghếch kỳ lạ của hai đứa nhỏ này, Phương Chính chỉ cảm thấy buồn cười. Thế nhưng đối với cái kiểu khôn khéo khắp nơi ấy của Cát Hàn, hắn vẫn không thích cho lắm, con nít ấy, cho cho dù có là con nít đã lớn đi chăng nữa, thì đơn thuần vẫn là tốt hơn.

Tuy rằng, chính hắn khi còn nhỏ, cũng khôn khéo y hệt một con khỉ con...

Cát Hàn đầu tàu gương mẫu, vọt tới bên cạnh một cây đại thụ, chỉ vào đại thụ nói:

-Đây là lối vào, từ chỗ này lên núi thì ít cây cối nhất, đường dễ đi hơn một chút. Tôi đi trước anh đi sau, đỡ cho bị cành cây quất vào người.

Phương Chính đi qua nhìn xem bốn phía, hắn buồn bã phát hiện, mấy cái cây này chẳng khác gì nhau... Nếu không phải là người địa phương, thật đúng là phân biệt không nổi cây nào với cây nào. Thế nhưng Cát Hàn nói cũng hơi đúng, sau cái cây này thì ít bụi cây hơn, đi lên sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng đường đi cũng không bằng phẳng, khắp nơi đều có đá cục, nhấp nhô gập ghềnh, vừa nhìn đã biết khó đi.

Cát Hàn cùng Cát Tường lại giống như hai chỉ con khỉ nhỏ, tung tăng nhảy nhót đi rất thoải mái...

Phương Chính nhìn thấy một màn này, theo bản năng nghĩ tới miêu tả trong 18 thứ kì quái, bà lão leo núi còn nhanh hơn khỉ! Nhịn không được nói thầm:

-Quả nhiên, ngừơi xưa không có gạt mình.

Phương Chính đi theo Cát Hàn cùng Cát Tường lên núi.

Thế nhưng trên mạng lại đang sôi nổi...

Đang lúc mọi người điên cuồng mắng Phương Chính không ra gì, khen dân tộc thiểu số dũng cảm.

Thanh niên nhắn tin trước đó lại phát ra thêm một video kế tiếp, chính là cái video có cảnh sát tham gia, hơn nữa còn chủ động đứng ra làm sáng tỏ một chút: "Xin lỗi, trước đó tôi cũng tưởng sự việc chính là như vậy. Nhưng trên thực tế thì lại khác, cặp vợ chồng giả kia chính là bọn buôn người. Thường Phong cũng không phải lưu manh hay ác ôn, mà ngược lại hắn mới là anh hùng. Hắn dùng phương pháp đặc biệt để giữ bọn buôn người lại, bảo vệ đứa nhỏ và chờ cảnh sát tới. Hiện giờ, bọn buôn người đều bị bắt. Tôi ở đây làm sáng tỏ sự thật, hơn nữa còn muốn gửi lời xin lỗi đến anh Thường Phong."

Internet vốn đang sóng to gió lớn đột nhiên bị đoạn video này làm cho yên tĩnh lại trong chớp mắt, nửa ngày không có động tĩnh gì.

Sau đó, một mớ icon im lặng được gửi đi, hơn nữa còn bắt đầu spam.

Sau đó có người nói:

"Không nghĩ tới cuộc đời lại đảo điên như thế, thôi được rồi, tôi xin lỗi vì những lời chửi rủa của bản thân lúc nãy.Thường Phong, thực xin lỗi."

"Thường Phong, thực xin lỗi."

"Thường Phong, thực xin lỗi, từ lâu đã biết phải nên bình tĩnh. Quả nhiên, tin tức vừa ra không thể vội vã bình luận, quan sát đến tận cùng mới là chân lí. Mẹ nó, Phương Chính trụ trì đã dạy cho chúng ta mấy lần về bài học này, vậy mà tôi lại quên mất."

Phía sau đều là spam "Thường Phong, thực xin lỗi"

Đúng lúc này có người nhảy ra nói: "Các anh chị em ạ, hình như mọi người đã quên mất một việc rồi? Thường Phong bị chúng ta chửi rủa, có lẽ đã thất nghiệp! Tôi cảm thấy, chúng ta không thể để anh hùng trả giá xong còn bị thương! Có phải chúng ta nên hợp lại với nhau nói cho công ty anh ấy một tiếng?"

"Tán thành!"

"Tính thêm tôi nữa!"

"Đi thôi!"

...

Sau đó, đội ngũ xin lỗi khổng lồ này cuồn cuộn hướng tới Fanpage của công ty địa ốc Hằng Tín, kết quả mọi người vừa bình luận liền phát hiện, vì để không bị người ta chửi mắng nữa, địa ốc Hằng Tín đã khóa phần bình luận lại, không cho phép bất kì ai bình luận.

Đoàn quân xin lỗi lập tức bất đắc dĩ, chỉ có thể tạm thời lui về.

Nhưng lời xin lỗi lần này chỉ là trong phút nóng giận nhất thời, sau khi không thành công thì mọi người nghĩ lại một hồi rồi quyết định giải tán.

Phương Chính cũng không biết, bởi vì chuyện của Thường Phong mà trên mạng ầm ĩ một thời gian, dậy sóng một hồi.

Giờ phút này, Phương Chính chính là đang dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Cát Hàn cùng Cát Tường.

-Anh à, anh đừng đi qua, cỏ bên kia khá sắc, lá cỏ bén y như cưa, không cẩn thận đi qua là bị cắt vào chân ngay. Để tôi qua xử lí chút đã.

Nói xong Cát Hàn liền chạy qua, thiếu niên dùng chân dẫm lên đám cỏ dại kia, dẫm bằng toàn bộ số cỏ vừa cứng vừa bén mà bản thân vừa nói, dẫm ra một con đường, lúc này mới nhếch miệng cười với Phương Chính, nói:

-Được rồi, anh Thường, lại đây đi.

Phương Chính đi trên cỏ đã được san bằng, trong lòng có chút hụt hẫng, bị một cậu nhóc choai choai chăm sóc như thế, lầm đầu tiên hắn cảm thấy không an lòng.

Tiếp tục đi về phía trước, Cát Hàn bỗng nhiên hô lên:

-Ồ, Cát Tường em mau lại đây, phía trước quá nhiều bụi cây, có lẽ đã lâu không ai đi qua đây rồi, lối đi sắp bị lấp kín. Chúng ta phải mở một con đường mới được, nếu không sẽ không dễ đi.

Cát Tường không có tí yểu điệu nào của con gái cả, ừ một tiếng rồi chạy qua ngay.

Phương Chính nhìn thấy hai đứa nhỏ này dáng người không cao, lại còn rất linh hoạt, vô cùng rành rẽ từng cái cây từng ngọn cỏ trong khu rừng này, có thể xoay chuyển thoái mái giữa bụi cây dày đặc mà bọn họ vừa nói. Bởi vậy, bọn họ muốn làm gọn bớt bụi cây, trên cơ bản là vì mở đường cho hắn...

Nhìn thấy thế, Phương Chính cảm thấy mũi chua xót, tiến lên nói:

-Cần tôi hỗ trợ không?

-Không cần đâu, anh Thường, bây giờ anh chính là ông chủ của bọn tôi, sao có thể để anh làm việc được. Tôi là người dẫn đường, đây đều là những việc mà tôi nên làm. Hơn nữa, anh Thường à, anh mà tiến vào đây, thì bộ quần áo kia của anh sẽ bị cắt rách trong nháy mắt. Đợi lát nữa là xong rồi, bọn tôi nhanh lắm.

Cát Hàn vừa nói, vừa nhanh nhẹn thay đổi phương hướng của những bụi cây kia, không để nó bành trướng lung tung nữa. Dù sao cậu ta cũng không có dao, muốn dứt đứt mấy cành cây vô cùng dẻo dai này là cực kì khó khăn.

Cát Tường cũng y như thế, hai người quả thực rất nhanh nhẹn, chẳng bao lâu sau, chỉ trong khoảng mười phút thôi mấy bụi cây dày đặc kia đã được phân tách ra tạo thành một lối đi nho nhỏ.

Cát Hàn dùng tay nâng mấy cái nhánh cây không cách nào bẻ sang hướng khác được, nói:

-Anh Thường, cái này không xử lí được, anh chịu khó cong người một chút đi qua nhé.

Phương Chính đồng ý, hắn đi trên con đường mà hai anh em mới vừa tạo ra. Tuy đoạn đường không dài, nhưng bước chân của Phương Chính lại rất nặng nề. Hai đứa nhỏ càng chăm sóc tốt cho hắn, trái tim hắn càng cảm thấy băn khoăn.

Rất nhiều lần hắn muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt vừa kiêu ngạo vừa hưng phấn kia của Cát Hàn, Phương Chính liền lùi bước.

Bởi vì hắn càng cảm thấy được, ở trong mắt thiếu niên này, chuyện này chính là một loại tự lập, tự mình cố gắng, dùng bản lĩnh thật sự để kiếm được tiền, là một việc đáng để kiêu ngạo! Đây là kiêu ngạo của riêng cậu nhóc! Phương Chính có thể đưa tiền, nhưng không thể cướp đoạt sự kiêu ngạo đó!

Vì thế, Phương Chính từ bỏ.

Đường đi càng ngày càng lên cao, cũng càng khó đi hơn, có chỗ căn bản chính là một cái mương lớn! Cần phải có một sợ dây thừng để đi qua, Cát Hàn sợ Phương Chính không bò được, cậu nhóc và em gái Cát Tường của mình kẻ trước người sau mang theo Phương Chính bò qua.

Đi ngang qua dòng suối, Cát Hàn cương quyết muốn cõng Phương Chính qua sông, Phương Chính bất đắc dĩ đành phải cho cậu nhóc cõng. Tuy rằng Cát Hàn chỉ có mười mấy tuổi, nhưng sức lực không nhỏ, cậu nhóc cởi giày ra để Cát Tường cầm, cõng Phương Chính cũng có thể đi rất nhanh.

Cát Tường theo ở phía sau đỡ Phương Chính, phòng ngừa Phương Chính ngã xuống dưới.

Qua dòng suối, Phương Chính nhìn thấy đôi chân của Cát Hàn đỏ bừng, đó là do bị nước suối lạnh băng khiến cho tê cứng!

Dòng suối ở đây là do nước từ trên núi chảy xuống, hiện giờ vẫn là mùa đông. Tuy nói rằng ở chỗ này bốn mùa đều là mùa xuân, nhưng đó là nhiệt độ không khí ở trong thành phố rộng lớn mà thôi, còn nhiệt độ bên trong núi lớn luôn lạnh như băng. Thậm chí trên đỉnh núi còn có băng tuyết chưa tan hết...

Nước suối cùng băng tuyết, chỉ nghĩ thôi đã thấy lạnh đến nhường nào.

Cát Hàn cùng Cát Tường tuy rất hay đi, nhưng cũng sợ nước suối lạnh như băng này. Hai đứa sưởi ấm đôi chân dưới ánh mặt trời, còn dùng tay chà xát vào chân để tăng thêm nhiệt độ nữa.

Thấy cảnh tượng như thế, Phương Chính thấy hơi đau lòng, đồng thời cũng tự hỏi một vấn đề, chờ tới nơi rồi, hắn nên đưa bao nhiêu tiền mới phải đây.

Tuy rằng tiền luôn tràn ngập mùi tiền, nhưng không thể không nói, có đôi khi nó quả thật có thể đại biểu cho chút lòng thành.

Phương Chính bỗng nhiên phát hiện, tiền trong túi hắn chưa chắc đủ để trả cho hai đứa nhỏ này, bởi vì bọn nhỏ phục vụ thật sự quá tốt...

Qua dòng suối nhỏ, leo qua một ngọn núi, trời đã dần tối đen, đứng trên đỉnh núi có thể thấy mặt trời chìm dần xuống đường chân trời, chỉ còn lại chút sắc đỏ nhàn nhạt. Sâu trong núi lớn, vì bị cây cối che lấp mà trở nên tối đen, khó khăn lắm mới nhìn thấy đường đi.

-Xem ra hôm nay không đến được Thổ Dao trại rồi, phía trước có một chỗ nghỉ tạm, chúng ta qua đó đi.

Cát Hàn chỉ vào nơi xa, thế nhưng núi lớn, nơi nơi đều là cây cối, Phương Chính cũng nhìn không rõ bên kia có cái gì.

-Tới Thổ Dao trại còn rất xa sao?

Phương Chính hỏi.

Cát Hàn nói:

-Không đến nỗi, qua thêm ngọn núi kia nữa là xong, nếu đi nhanh một chút thì hai giờ nữa là tới nơi. Thế nhưng trời tối rồi, đường không dễ đi, đến nơi cũng phải hơn nửa đêm. Cho nên thôn chúng tôi mới dựng tạm một căn phòng ở chỗ này, cung cấp chỗ dừng chân tạm thời cho mọi người.

Phương Chính nghe vậy, thở dài trong lòng, nếu phía trước không gặp phải bọn buôn người, không trì hoãn thời gian lâu như thế, lấy tốc độ của hai anh em Cát Hàn cùng Cát Tường, đảm bảo trước khi trời tối đã về đến nhà. Nghĩ đến việc hai đứa nhỏ phải qua đêm trong núi lớn, trong lòng Phương Chính cảm thấy hơi không thoải mái..

Đúng lúc này, Phương Chính thấy Cát Tường tựa hồ có chút nôn nóng, rồi lại có vẻ muốn nói lại thôi.

Phương Chính hỏi:

-Cát Tường, làm sao vậy?

Cát Tường nhìn Cát Hàn, lại nhìn Phương Chính, lúc này mới nói:

-Gà trong nhà còn chưa được cho ăn... Hơn nữa gà đều nuôi thả ở bên ngoài, không biết đã về ổ hay chưa, tôi sợ có chồn ăn trộm gà.

Nghe được lời này, Cát Hàn cũng có chút nôn nóng, nhưng hình như suy xét đến Phương Chính nên không hề hé răng.

Phương Chính thấy vậy, nhanh chóng nói:

-Nói như vậy, chúng ta cũng đừng nghỉ ngơi, nhanh chóng chạy tới thôn luôn đi.

-Nhưng mà...

Cát Hàn còn chưa nói xong, Phương Chính đã ngắt lời nói:

-Đừng xem thường tôi, nếu thật sự chạy đua, chưa chắc tôi thua kém hai anh em đâu.

Quả thật Cát Hàn cùng Cát Tường cũng muốn nhanh nhanh về nhà, nhìn bộ dáng cực kì tự tin của Phương Chính, hai người cũng tin.

Cát Hàn nói:

-Vậy được, chúng ta tiếp tục đi! Nhưng mà anh Thường à, anh quan trọng hơn bọn tôi, nhất định không được tụt lại phía sau. Cát Tường, em đi sau cùng đi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay