Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1147

Chương 1147: Dẫn Đường Như Thế

schedule ~20 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1147: Dẫn Đường Như Thế

Thanh niên đồng ý kết bạn với đối phương, đối phương lập tức gửi ảnh qua, là ảnh chụp đứa bé cùng với ảnh chụp cha mẹ ôm đứa bé. Đối phương nhắn lại: "Đó thật sự là con của tôi, một tuần trước đã bị người ta bắt đi, cầu xin cậu giúp tôi với".

Thanh niên nhìn tình thế sắp ẩu đả trước mắt, hắn biết, hắn không thể ngồi nhìn được nữa, vì vậy liền nhắn lại một câu cho đối phương: "Yên tâm, đều đã có tôi ở đây rồi! Tôi là dũng sĩ dân tộc Ưng!"

Sau đó thanh niên đột nhiên đứng dậy, kêu lên: "Tôi là dũng sĩ dân tộc Ưng, ai cũng không được phép ra tay!"

Nói xong, thanh niên tiến lên, chắn trước mặt Phương Chính, sau đó chỉ vào đôi vợ chồng kia nói:

-Các người không được đi! Không bỏ tiền ra thì không được đi đâu hết!

Hắn cũng rõ ràng, tuy rằng nick của hắn có liên hệ với khổ chủ, nhưng tình hình trước mắt quá rối loạn, nếu hắn lại đến giải thích, nói không chừng chẳng ai thèm nghe. Chi bằng thuận nước đẩy thuyền, giữ người lại rồi tính tiếp, dù sao cảnh sát cũng sẽ lập tức đến đây.

Thanh niên đột nhiên hành động như thế khiến mọi người ở đây đều ngây ra, ngay cả Phương Chính cũng đã cho rằng hắn đứng ra là để đánh Phương Chính.

Kết quả thanh niên thế mà lại đứng về phía Phương Chính, Phương Chính thật vô cùng hoài nghi đây là đồng đội giả!

Mà đám người tài xế sau khi hết ngơ ngác thì mắng ngay:

-Lại thêm một thứ khốn kiếp nữa!

Những người khác cũng bắt đầu sôi nổi quở trách thanh niên không phải, lúc này thanh niên mới biết được, không phải bất kì ai cũng có thể đối mặt với sự chỉ chỏ của mọi người, chịu đựng được áp lực dư luận. Hắn không khỏi thán phục độ dày của da mặt Phương Chính, có thể chịu đựng áp lực lớn như thế, còn có thể tiếp tục gây ầm ĩ nữa, nhất định là da mặt dùng da trâu để tạo thành!

-Nhiều lời vô dụng, lên! Khống chế bọn họ, đưa đến cục cảnh sát!

Người đàn ông dân tộc Ưng định ra tay ngay.

Đúng lúc này, tiếng còi cảnh sát vang lên, thiếu nữ vui mừng nói:

-Cảnh sát tới!

Mọi người vừa nghe cảnh sát tới, vốn đang chuẩn bị ra tay đều ngừng lại, cười lạnh nói:

-Cảnh sát tới, xem các người chạy đằng nào!

Thanh niên quay đầu lại nhìn Phương Chính, hai người nhìn nhau, đều thấy được biểu cảm như trút được gánh nặng trong mắt nhau.

Có thế thanh niên mới biết, chắc hẳn anh chàng trước mắt này cũng giống hắn, đều nhìn ra được chỗ mờ ám, nên mới dựng lên một màn kịch như thế. Nếu không, nghe được cảnh sát tới thì không thể nào bình tĩnh như vậy được, đã sớm bỏ chạy mới phải.

Đúng lúc này, đột nhiên có người đẩy bả vai thanh niên một chút:

-Tránh ra!

Cùng lúc đó cửa xe cũng mở, đôi vợ chồng kia đột nhiên lao tới, muốn nhào ra khỏi xe!

Cha đứa nhỏ còn muốn tiện thể đẩy luôn Phương Chính qua một bên, ai ngờ vừa đụng vào liền y hệt đang đẩy một bức tường, hắn trực tiếp bị dội ngược lại!

Phương Chính mỉm cười nói:

-Hai vị thí chủ, ách, khụ khụ... Hai người kia, muốn đi đâu thế? Cảnh sát tới rồi, chúng ta để cảnh sát tới xem xét rồi phân xử, xem xem hai người có nên đền cho ông đây một bàn 108 món hay không, đúng chứ?

-Anh...

Hai vợ chồng vừa nghe, lại thấy Phương Chính tươi cười, lập tức hiểu rõ. Đây không phải là gặp trúng lưu manh, mà đây là gặp phải anh hùng thấy chuyện bất bình chẳng tha.

Cha đứa nhỏ gầm lên giận dữ, đột nhiên móc ra từ trong lòng ngực một con dao gọt hoa quả, đâm thẳng về phía trước!

-Cẩn thận!

Nói thì chậm, xảy ra rất nhanh, thiếu niên người dân tộc Hổ vọt lên, chắc trước người Phương Chính đỡ lấy nhát dao kia!

Phương Chính không nghĩ tới cậu nhóc này lại có tinh thần trượng nghĩa như vậy, hơn nữa còn dũng cảm y hệt một dũng sĩ, hắn nhanh chóng ra tay bảo vệ cậu nhóc, mặt khác dùng một bàn tay trảo tới chụp lấy tay đối phương, khiến dao gọt hoa quả đâm vào khoảng không.

Cơ hồ là đồng thời, tài xế lái xe rống giận:

-Thì ra mày mới là sói con!

Nhấc chân chính là một đạp!

Phanh một tiếng, cha đứa nhỏ kêu lên thảm thiết, bị đá văng ra xa hơn một mét!

Mẹ đứa nhỏ thấy vậy nâng đứa nhỏ lên cao, hét to:

-Tránh ra hết, nếu không tao ném chết nó!

Phương Chính vừa nghe, nháy mắt làm một cái ấn quyết, Sư tử ấn, thao tác!

Người phụ nữ chỉ cảm thấy thân thể bỗng nhiên mất đi khống chế, sau đó thân thể không kiểm soát được mà đưa đứa nhỏ cho thanh niên phía đối diện. Thanh niên vừa thấy, nhanh chóng ôm lấy đứa nhỏ.

Hai vợ chồng thấy vậy, tức khắc biết, xong rồi! Hết thảy đều xong rồi!

Quả nhiên, cơ hồ là đồng thời, cảnh sát cũng vọt lên, vừa thấy tình huống đã đoán được đại khái, nhanh chóng khống chế được cục diện.

Cảnh sát hỏi một hồi, mọi người trên xe mới hiểu được, thì ra hai vợ chồng này căn bản không phải là hai vợ chồng, mà là một cặp đôi chuyên lừa bán trẻ con! Hai người hợp tác với nhau đã hơn một năm, số trẻ con bị bọn họ lừa bán ra ngoài đã lên tới con số tám!

Đứa bé trước mặt là bị bọn họ bắt cóc, chuẩn bị bán vào sâu trong núi để kiếm tiền.

Cảnh sát sau khi kiểm tra thân phận Phương Chính xong liền hỏi:

-Làm sao cậu biết được?

Phương Chính cũng không giấu giếm, một năm một mười đem những gì bản thân nghe được, nhìn được và phân tích được nói ra toàn bộ, đồng thời còn cười khổ:

-Lúc ấy không bằng không cớ, tôi cũng không tiện giải thích, chỉ có thể ra hạ sách này. Chắc không phạm pháp đâu nhỉ?

Cảnh sát cười nói:

-Phạm pháp chứ, bọn hắn được khen thưởng một cặp còng bạc, cậu được bị phạt một đóa hoa đỏ thắm, lấy không?

Mọi người vốn đang cực kì lo lắng khi nghe cảnh sát nói như thế, sau khi nghe cảnh sát nói hết câu xong, tất cả đều vui vẻ.

Cảnh sát nói:

-Được rồi, chúng tôi sẽ giải người đi. Lần sau gặp phải chuyện thế này thì báo cảnh sát trước, đỡ cho lại phát sinh hiểu lầm.

Nghe được lời này, tài xế trong xe, người đàn ông mặc áo màu xanh quân đội, bác gái ngồi sau Phương Chính, cùng với cặp anh em kia đều đỏ mặt. Mọi người nhìn nhau, sôi nổi tiến lên nói với Phương Chính:

-Thực xin lỗi... Vừa rồi mắng cậu ghê quá.

Phương Chính theo bản năng muốn chắp tay trước ngực, thế nhưng ngay sau đó nhớ tới bản thân lúc này không phải là thân phận hòa thượng, vì thế tay vừa đưa lên liền chuyển thành sờ sờ cái đầu, nói:

-Mọi người khách sáo rồi, lúc trước mọi người cũng đứng lên vì lẽ phải thôi mà, chẳng qua cách làm khác nhau mà thôi. Có thể nhìn thấy mọi người có tinh thần trọng nghĩa đến vậy, tôi còn cảm động nữa kìa.

Tài xế vừa nghe, cười ha ha nói:

-Đó là đương nhiên, tuy rằng có mấy kẻ nói chúng tôi dã man, nhưng chúng tôi luôn ân oán rõ ràng, tấm lòng nhiệt huyết. Đương nhiên, cũng có người này người kia, không tránh được, hắc hắc...

Phương Chính cũng bị vị tài xế hào sảng này chọc cho vui vẻ.

Lúc này tài xế mới nói:

-Đến Thổ Dao trại rồi, ai muốn xuống xe thì nhanh chân lên! Đường còn xa, đi chậm là phải qua đêm trong núi.

Phương Chính vừa nghe, đến Thổ Dao trại? Hắn nhanh chóng móc tờ giấy từ trong bóp tiền ra, vừa nhìn thì quả nhiên, phía trên ghi Thổ Dao trại.

Phương Chính nhanh chóng tạm biệt mọi người, vừa xuống xe, Phương Chính liền ngơ ngác, bốn phía rừng núi hoang vu, đừng nói là hàng rào, ngoại trừ một cái nhà kho nho nhỏ bên ngoài ra thì một cộng lông cũng không có! Cái chỗ như thế này mà cũng được gọi là hàng rào? Thậm chí Phương Chính đã hoài nghi tài xế chơi xỏ hắn, vứt hắn giữa đường.

Thế nhưng vừa quay đầu, nhìn thấy cặp anh em kia cũng xuống xe ở đây, hắn biết, hắn không phải là bị vứt giữa đường, mà là do bản thân vẫn chưa rõ ràng tình huống.

-Anh à, mới nãy thật có lỗi quá.

Thiếu niên lại gần, mặt mày ngượng ngùng nói.

Thiếu nữ nhỏ giọng bảo:

-Anh trai ngốc quá, lúc trước em đã nói với anh rồi, thấy rõ tình huống rồi hãy đi ra. Anh thì hay lắm, đầu óc nóng lên liền mặc kệ hết, thiếu chút nữa đã đánh anh hùng.

Thiếu niên lập tức cãi lại:

-Sao anh biết được hai người kia là kẻ xấu kia chứ? Hơn nữa, không phải ba đã nói rồi sao? Làm người nhất định phải nhiệt huyết!

-Nhưng cũng không thể oan uổng người tốt được.

Thiếu nữ nói.

Thiếu niên lập tức câm nín, xấu hổ nhìn Phương Chính, lại nói thêm lần nữa:

-Thực xin lỗi quá, anh.

Phương Chính cảm thấy đứa nhỏ này rất vui, vì thế cũng bắt chước cảm giác khách giang hồ mà bảo:

-Đừng, mọi người đều mang bầu nhiệt huyết như nhau, có thể coi là người trong nghề, mới nãy cậu cứu tôi, tôi cứu lại cậu, xem như là một chữ duyên phận.

Thiếu niên vừa nghe thế liền vui vẻ, liên tục gật đầu, sau đó hỏi:

-Đúng đúng đúng, chúng ta có quan hệ tốt. Đúng rồi, anh cũng đi Thổ Dao trại sao? Sao chúng tôi chưa bao giờ thấy anh ở trong trại cả?

Phương Chính còn đang rầu rĩ phải tìm Thổ Dao trại như thế nào, vừa nghe thiếu niên nói thế liền hỏi ngay:

-Hai người ở Thổ Dao trại?

Thiếu niên gật đầu nói:

-Đúng vậy, tôi tên là Cát Hàn, đây là em gái tôi, Cát Tường. Không biết nên gọi anh như thế nào?

Phương Chính nói:

-Tôi? Tôi tên là Thường Phong.

Lúc xói xong lời này, trái tim Phương Chính run lên, hắn nghiêng mắt nhìn lên bầu trời, sợ bị sét đánh. Thế nhưng, giống như là hắn dùng thân phận Thường Phong thì không tính như nói dối, cho nên không có sấm sét đánh xuống.

Phương Chính tức khắc an tâm.

-Anh Thường, anh biết đường đến Thổ Dao trại sao?

Đôi mắt đen nháy của Cát Hàn xoay chuyển.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Không biết.

-Vậy sao? Vậy anh có thể thuê tôi làm người dẫn đường cho anh. Còn về giá cả, đến nơi rồi, anh cảm thấy tôi đáng giá bao nhiêu liền trả bấy nấy là được, như thế nào?

Cát Hàn lập tức biến thành kẻ tham tiền tính toán, trong đôi mắt không quá to ngập tràn sự khôn khéo.

Phương Chính nghe vậy, tức khắc cứng họng, vốn tưởng rằng đứa nhỏ này sẽ nhiệt tình dẫn hắn đi qua nữa kìa, dù sao, hai người cũng có duyên phận mà! Thế nhưng, hình như trước mặt tiền tài, cái duyên phận này chả dùng được gì cả, trong lòng lập tức có chút hụt hẫng.

Cát Tường vừa nghe, nhanh chóng lôi kéo Cát Hàn, nói:

-Mẹ nói rồi, không thể đòi tiền bậy bạ. Hơn nữa anh Thường đã cứu mạng anh mà.

Cát Hàn lắc đầu nói:

-Anh cũng đã cứu anh Thườngđại ca mà... Hai bên sòng phẳng. Hơn nữa, mẹ nói phải dùng bản lĩnh để kiếm tiền, anh làm người dẫn đường, cũng là bản lĩnh mà. Anh nói có đúng không, anh Thường Phong?

Phương Chính ngẫm lại cũng phải, người ta không có nghĩa vụ nhất định phải dẫn đường miễn phí cho hắn. Hơn nữa ở cái nơi hoang vu này, nếu không có người dẫn đường thì gần như là vô dụng.

Phương Chính theo bản năng sờ sờ ví tiền của mình, trong ví còn có không ít tiền, ứng phó một lần dẫn đường vẫn không thành vấn đề. Huống hồ đây cũng không phải là tiền của hắn, có tiêu pha cũng chẳng đau lòng. Mà vừa nhìn đứa nhỏ này đã biết nó là con nhà nghèo, cho nó kiếm ít tiền cũng là chuyện tốt.

Chỉ là nghĩ tới chuyện, hắn vừa cứu đứa nhỏ này một mạng, đứa nhỏ này đã muốn kiếm tiền ở chỗ hắn, có nghĩ thế nào thì trong lòng cũng thấy hụt hẫng. Còn Cát Hàn cứu hắn? Thân thể kia của Phương Chính, quả thật một con dao hoa quả không thể nào làm hắn thương tổn được. Thứ hắn nhận, chẳng qua là cái tình của đối phương...

Thế nhưng càng là như vậy, hắn càng cảm thấy khó chịu.

Chẳng qua Phương Chính vẫn gật đầu nói:

-Không thành vấn đề, tôi mướn cậu.

-Ha ha, anh Thường Phong có mắt nhìn lắm đó, anh sẽ không hối hận đâu. Tôi là người dẫn đường tốt nhất!

Cát Hàn vui vẻ kêu lên.

Cát Tường không nghĩ tới Phương Chính sẽ thật sự thuê Cát Hàn, đôi mắt to trừng lên nhìn hai người, thế nhưng khóe miệng cô bé lại hơi nhếch lên, hiển nhiên cô cũng cảm thấy cực kì vui khi Cát Hàn có được việc làm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay