Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1146

Chương 1146: Dũng Sĩ

schedule ~20 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1146: Dũng Sĩ

- Anh trai à, anh nhất định phải như vậy sao?

Cha đứa nhỏ nói.

-Thằng nhóc, cậu còn vậy nữa, bọn tôi báo cảnh sát đấy!

-Cậu làm thế thì khác nào cướp bóc đâu! Cậu còn có chút lương tâm nào không vậy?

Mọi người sôi nổi chỉ trích Phương Chích, cậu thiếu niên kia cũng nói theo:

-Người quân tử coi trọng tiền tài nhưng lấy của phải đúng lý hợp tình, anh có khác nào đang lừa lọc kiếm tiền đâu?

Lời này khiến Phương Chính sửng sốt, hắn cứ nghĩ, cậu nhóc này phải tuôn ra một tràng tiếng địa phương mới đúng, nhưng mới vừa mở miệng liền ăn nói thật văn vẻ, hoàn toàn khác hẳn bề ngoài.

Thiếu nữ bên cạnh có chút sợ phiền phức, lôi kéo thiếu niên, nhỏ giọng bảo:

-Anh...

-Không sao đâu, ba chúng ta đã nói, nam tử hán đại trượng phu, gặp chuyện bất bình phải hét lên một tiếng, không thể sợ phiền phức được!

Thiếu niên vô cùng kiên cường, chỉ vào Phương Chính nói:

-Nếu anh còn dám càn quấy, tôi sẽ báo cảnh sát đến bắt anh!

Phương Chính cực kì hứng thú nhìn thoáng qua thiếu niên rắn rỏi kia, thế nhưng hắn lập tức trở nên hung ác nói:

-Đều câm miệng hết cho ông! Hai người các ngươi, nếu hôm nay không đền cho ông đây một bữa ngon, đừng hòng chạy đâu!

Phương Chính nói xong, chặn trước cửa xe.

-Tôi sẽ báo cảnh sát! Anh chờ đó!

Thiếu niên vừa nói xong mới phát hiện bản thân không có di động. Vì thế xấu hổ hỏi những người khác:

-Mọi người có di động, có thể báo cảnh sát không?

Người phụ nữ ngồi ở ghế phụ lái nói:

-Để tôi báo cảnh sát cho!

Đúng lúc này, cha đứa nhỏ nhanh chóng đứng dậy nói:

-Mọi người không cần kích động như vậy, ra bên ngoài thì hòa hoãn là tốt nhất, không nhất thiết phải báo cảnh sát

Mẹ đứa nhỏ cũng nói:

-Đúng vậy, bình tĩnh một chút vẫn hay hơn. Anh trai này, anh xem, chúng tôi phải đền cho anh bao nhiêu tiền mới được đây? Tôi cho anh một trăm, được chứ?

Khi nói chuyện, mẹ đứa nhỏ đã móc ví tiền ra, Phương Chính liếc mắt ướm thử độ dày của ví tiền, đoán chừng khoảng ba trăm đến năm trăm đồng.

Phương Chính không nhận tiền của đối phương, cười lạnh nói:

-Cô thử dùng một trăm đồng mua tới đây cho tôi một bàn 108 món xem thử?

-Anh quá đáng quá rồi đấy, người ta không hề sai, cho anh tiền mà anh còn chê ít?

Thiếu niên nổi giận, có vẻ rất muốn tiến lên đánh người.

Phương Chính cũng không nhìn cậu ta, mà là nhìn mẹ đứa nhỏ nói:

-Không có 3000 đồng, hai người đừng mong bước xuống cái xe này! Còn nữa, lâu quá mà chưa có tiền, đừng trách ông đây ra tay độc ác!

Nói xong, Phương Chính đưa tay qua chộp lấy cái cuốc nhà ai đang để bên cạnh, dùng tay ướm ướm, vẻ mặt hung ác nhìn mọi người.

Mọi người thấy vậy, trong lòng đều cảm thấy nặng nề. Tuy bọn họ đông người, nhưng đại đa số đều là người già phụ nữ và trẻ em, chỉ có một cậu thanh niên nhưng lại mặc kệ mọi chuyện, còn thiếu niên kia tuy muốn hỗ trợ, nhưng sao có thể đánh thắng được một tên ác ôn tay cầm cuốc?

Phương Chính thấy tình hình đã bị kiểm soát, híp mắt cười lạnh nhìn hai vợ chồng nói:

-Thế nào? Đưa tiền đi chứ?

-Này...

Mẹ đứa nhỏ cũng ngơ ngác, ra ngoài lăn lộn nhiều năm như vậy, loại người nào cũng đã thấy qua, nhưng cô ta chưa từng thấy ai lưu manh vô lại đến bực này!

Cha đứa nhỏ cũng có chút không biết phải làm sao, đánh ư? Người ta có vũ khí, hắn nhất định đánh không lại. Còn không đánh...

Cha đứa nhỏ khổ sở nói:

-Anh trai à, trên người chúng tôi đâu có mang nhiều tiền đến thế. Anh xem... Nếu không, chúng tôi đưa toàn bộ tiền chúng tôi có cho anh, anh để chúng tôi xuống xe được không?

-Hai người như thế là chẳng khác nào giúp Trụ làm ác đó! Không thể cho hắn tiền, nếu không sau này hắn sẽ như vậy mãi!

Thiếu niên kêu lên.

Những người khác cũng khuyên bảo...

Thế nhưng cha đứa nhỏ lại quyết tâm muốn đưa tiền cho xong việc, mọi người chỉ đành vừa tức vừa bất đắc dĩ. Ai cũng không phát hiện, cậu thanh niên nãy giờ nghe nhạc mặc kệ mọi thứ kia đã sớm âm thầm gửi tin nhắn nói sơ tình huống cho bạn mình biết, nhờ người bạn đó báo cảnh sát.

Cha đứa nhỏ muốn đưa tiền, thiếu niên không cho đưa, Phương Chính cũng không hé răng, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương.

Hai bên tranh chấp một hồi, cha đứa nhỏ cả giận nói:

-Cái tên nhóc này, ai nhờ cậu rỗi hơi lắm chuyện thế?

Thiếu niên tức thì ngơ ngác, vốn tưởng người mắng mình là tên khốn kíêp dáng vẻ lưu manh kia, không nghĩ tới lại chính là người mà mình đang giúp đỡ nãy giờ.

Em gái của thiếu niên vẫn luôn sợ hãi nãy giờ, nhìn thấy người ta mắng anh mình, liền lôi kéo thiếu niên nói:

-Anh, đừng làm gì nữa.

Thiếu niên tức giận nhìn đối phương, cuối cùng cũng ngồi xuống, nói thầm:

-Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt! Bị ăn hiếp là đáng lắm!

Những người khác thấy vậy, cũng không hé răng, không ai thích mặt nóng dán vào mông lạnh cả. Thế nhưng ánh mắt mọi người nhìn Phương Chính cũng tràn ngập chán ghét...

Phương Chính cũng không để ý tới bọn họ, cười tủm tỉm nhìn hai vợ chồng nói:

-Hai người dùng chút tiền đó để tống cổ ăn mày xin cơm hả? Không có ba ngàn đồng, đừng mong xuống xe!

Lúc này tài xế quay đầu lại, không kiên nhẫn nói:

-Các người quậy đủ chưa? Muốn quậy thì xuống xe rồi quậy tiếp! Nếu không đừng ảnh hưởng tới những người khác.

Cha đứa nhỏ nói:

-Đúng vậy, chúng ta xuống xe đi rồi nói.

Phương Chính lại vung cái cuốc lên nói:

-Xuống gì mà xuống? Ông đứng yên đó cho tôi! Không trả tiền thì đừng hòng xuống xe!

-Anh!

Cha đứa nhỏ vẻ mặt phẫn nộ cùng bất đắc dĩ nhìn Phương Chính.

Phương Chính cũng không nhượng bộ, mắt giận trừng to, ra vẻ ai dám lại đây tôi sẽ đập chết ngay tại chỗ!

Lúc này, thanh niên nghe nhạc cầm lấy di động chụp hình Phương Chính, cha mẹ đứa nhỏ và cả đứa nhỏ nữa, sau đó gửi lên vòng bạn bè, thêm một câu: Trên xe về quê gặp đồ lưu manh, cầm cái cuốc trong tay xảo trá làm tiền, chưa thấy tên khốn nào không biết xấu hổ như vậy. Chụp kèm thêm tấm ảnh!

Bạn bè của thanh niên không nhiều lắm, nhưng sau khi thấy được tấm ảnh này liền sôi nổi giúp đỡ share ra ngoài, một truyền mười, mười truyền trăm, tốc độ phát tán cực kì nhanh.

Thanh niên cũng bắt đầu viết ra thông tin chi tiết ở bên dưới, sau đó lại được điên cuồng chuyển phát.

Thanh niên bỗng nhiên phát hiện, hình như hắn tức giận thật rồi! Vì thế lạnh lùng liếc mắt nhìn Phương Chính một cái, thầm nghĩ: "Không phải mày đòi tiền sao? Ông cho mày nổi tiếng tận trời!"

Dưới sự chuyển phát của tấm ảnh, số lượng người chú ý cũng càng ngày càng nhiều, đồng thời cũng dấy lên vô số âm thanh chửi rủa.

Đồng thời thân phận Thường Phong của Phương Chính cũng bị người ta đào ra, rất nhiều người mắng chửi Thường Phong không thương tiếc!

"Thường Phong: Năm nay 22 tuổi, làm việc ở công ty địa ốc Hằng Tín, xem như là một người trong sạch. Thế nhưng khoảng thời gian trước, dường như ở Hằng Tín đã xảy ra chuyện, đã chết người... "

Có người nói lên thân phận của Thường Phong, lúc này mọi người mới xem như tìm được đầu mối, bắt đầu lên mạng và trang web chính thức của địa ốc Hằng Tín tìm hiểu, hơn nữa còn tuyên bố kiên quyết bài trừ Hằng Tín, cho đến khi Hằng Tín đưa ra một lời giải thích. Trận ầm ĩ này đã khiến ban quản trị của Hằng Tín ngơ ngác, đây rốt cuộc là chuyện gì? Mọi người đều ở đây, ai đã làm gì?

Mọi người tập hợp nhau lại cùng thương lượng một chút đối sách, sau đó lập tức thông báo với bên ngoài: Công ty Hằng Tín vẫn luôn thành thật và tốt bụng... Hành vi nghiêm trọng của Thường Phong đã làm hỏng hình ảnh của công ty, làm ảnh hưởng không khí xã hội, thậm chí có nguy cơ phạm tội. Đối với loại người này, Hằng Tín quyết không dung túng, lập tức kết thúc hợp đồng lao động với người này...

Nhìn thấy thế, thanh niên lạnh lùng liếc mắt nhìn Phương Chính vẫn đang giằng co.

Lúc này đây, thời gian đã bị trì hoãn đủ lâu, trời sắp tối, hành khách khác cũng sắp chờ đến điên rồi, một đám người cùng tài xế chỉ trích Phương Chính không phải, muốn Phương Chính lập tức tránh ra, để hai vợ chồng mang theo đứa bé xuống xe.

Đáng tiếc, Phương Chính không chút suy chuyển!

Mà đứa con của cặp vợ chồng hình như thật sự đói bụng rồi, cho dù Phương Chính đang rất hung dữ cũng không thể phân tán lực chú ý của nó nữa, đứa nhỏ lại bắt đầu khóc lên.

Mẹ đứa nhỏ đã sớm bị Phương Chính tra tấn đến phát điên, đứa nhỏ vừa khóc, kiên nhẫn cuối cùng cũng không còn, cầm lấy bình sữa đã nguội ngắt định nhét vào trong miệng đứa trẻ!

Phương Chính vừa thấy, hét lớn một tiếng:

-Có cho tiền hay không?

Nói xong, hắn giật lấy bình sữa, ném thẳng ra bên ngoài cừa sổ!

Lần này thì hay rồi, hoàn toàn chọc giận tất cả hành khách ở đây!

Tài xế cũng nổi giận, mắng to nói:

-Đồ khốn kiếp! Mày nghĩ người tốt dễ ăn hiếp lắm đúng không? Nói cho mày biết, ở chỗ này không có chuyện đó đâu! Ông mày là người dân tộc Hổân! Đàn ông dân tộc ông đều là dũng sĩ mạnh mẽ! Mày cầm một cái cuốc mẻ mà muốn làm lớn hả? Ông mày còn ngồi đây, mày đánh vào đầu ông mày thử xem, tới đi!

Nói xong, tài xế liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi, phẫn nộ đi tới trước mặt Phương Chính.

Ngồi ở hàng ghế cuối, người đàn ông đang ngủ cũng đứng lên, nói:

-Tao là dân tộc Ưng đây, muốn đánh nhau sao? Cũng không tới lượt dân tộc Hổân mấy người lên tiếng, để tôi tới!

Thậm chí người phụ nữ ở phía sau Phương Chính cũng đi lên, cả giận nói:

-Cái tên nhóc này thật quá đáng! Đòi tiền còn chưa tính, bình sữa của đứa nhỏ cậu cũng ném? Cậu còn là người không? Có giỏi thì tới đây với tôi này! Phụ nữ dân tộc Quy cũng không sợ cậu!

Có mấy người dẫn đầu, thiếu niên kia cũng dâng trào nhiệt huyết, cậu ta nhảy dựng lên, hét:

-Dân tộc Hổ ở đây, tôi cũng không sợ! Muốn đánh nhau sao, có tôi thêm vào!

Lúc này đây, em gái của thiếu niên cũng không ngăn cản anh trai mình nữa, mà là hai mắt đỏ bừng đứng bên người anh trai, cứng rắn hô:

-Thêm cả em nữa!

Phương Chính nhìn mấy người đang nhiệt huyết dâng trào này, trong lòng vừa cảm động vừa bất đắc dĩ, âm thầm khóc nức nở: "Mấy bà cô mấy ông nội của tôi ơi, lúc này các người vùng lên làm gì thế?"

Phương Chính không thể không thừa nhận, khi những dân tộc thiểu số này cùng xông lên, sự hung mãnh của họ quả thực rất dọa người! Hắn tin rằng, trong trường hợp này nếu đổi lại là người khác, nhất định sẽ bị dọa cho bỏ cuộc, nhanh chân chạy ngay!

Nhưng Phương Chính không thể chạy, nếu hắn chạy, hai người trước mắt này liền được tự do thoải mái.

Nhìn thấy có nhiều người ra mặt vì mình như thế, trong mắt hai vợ chồng hiện lên nét vui mừng, giống như thấy được hi vọng xuống xe.

Thanh niên đang ngồi xem ở kia cũng nhiệt huyết sôi trào, hắn ghi lại đoạn này, sau đó lại nhắn lên vòng bạn bè.

Kết quả, một hòn đá làm cả mặt hồ dậy sóng, lời chửi mắng Phương Chính càng lúc càng nhiều, mà đối với các dũng sĩ dân tộc này, nước miếng cùng bút mực cũng không hề keo kiệt.

"Mẹ nó chớ, tôi bị mấy người dân tộc này khiến cho nhiệt huyết sôi trào rồi!"

"Mẹ nó, tôi cũng muốn đứng lên hò hét theo, đáng tiếc không có ở hiện trường! Dũng sĩ dân tộc Ưng đang ở đây!"

"Ngợi khen nhiệt liệt! Thật mạnh mẽ quá, có máu có thịt!!"

"Toàn thể anh em dân tộc Hổà một nhà, đoàn kết lên trừng trị hắn nha!"

"Đánh thằng kia đi!"

...

Thanh niên càng xem càng kích động, đúng lúc này, có người xind friend hắn, hắn vừa click vào liền thấy, trên phần giới thiệu viết: "Hai người kia đang ôm con của tôi, cầu xin cậu giúp tôi với."

Thanh niên vốn đang kích động trong nháy mắt trở nên trông rỗng, lại nhìn Phương Chính cùng cặp vợ chồng kia, toàn thân nhịn không được run lập cập, chẳng lẽ hắn giúp sai người?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay