Chương 1145: Hòa Tượng Làm Vô Lại
"Cái này thì phải tự ngươi đi tìm hiểu, Vô Tương môn phải thăng cấp thêm lần nữa mới có thêm công năng nhắc nhở ngươi. Thế nhưng trên người ngươi hẳn là có thứ gì đó để chứng minh thân phận... Mặt khác, sau khi Vô Tương môn thăng cấp, nhiệm vụ của ngươi cũng trở nên phức tạp. Ngươi không chỉ phải hoàn thành một nhiệm vụ, mà còn phải hoàn thành nhiệm vụ theo một con đường nhất định, sau khi hoàn thành xong mới có thể mở Vô Tương môn ra để trở về. Nhiệm vụ tương tự, ngươi cũng từng trải qua rồi, cũng biết phải làm sao để hoàn thành. Con đường hoàn thành nhiệm vụ cũng giống như con đường rèn luyện, chẳng qua con đường này rất ngắn, ngươi không nhất thiết phải làm bất cứ nhiệm vụ gì, nó thuần túy là để giúp ngươi thâm nhập sâu hơn vào trong thế giới. Đương nhiên, nếu ngươi có thể nhận ra những thứ khác từ trong đó thì nó là do tự ngươi kiếm được." Hệ thống kiên nhẫn giải thích nói.
Phương Chính có chút hiểu ra, con đường nhiệm vụ kia chính là một thứ phụ gia, có thể có mà cũng có thể không, có thu hoạch được gì hay không phải xem vào vận may bản thân. Chẳng qua lúc này Phương Chính chỉ muốn dạo chơi bên ngoài một thời gian, nên hắn cũng không để ý quá nhiều đến chuyện này.
Nghĩ đến đây, Phương Chính lại tìm kiếm ví tiền, cuối cùng tìm được một chiếc ví từ trong bộ quần áo ở trên ghế, bên trong ví còn có một tấm vé mời, còn có cả chứng minh thư của hắn.
Chứng minh thư được một tờ giấy trắng gói lại, phía trên viết Thổ Dao trại, Lý Hi.
Nhìn vào chứng minh thư, rốt cuộc Phương Chính đã biết được thân phận và tên tuổi hiện tại của bản thân. Hắn tên Thường Phong, năm nay 22 tuổi.
Phương Chính lại tìm kiếm những thứ khác trong ví tiền, không có bất kì đồ vật dư thừa nào. Phía sau hắn là một cái ba lô căng phồng, có vẻ chứa không ít thứ.
Phương Chính lấy lại, vừa mở ra nhìn liền ngây ngẩn cả người, toàn bộ bên trong thế nhưng lại là từng xấp từng xấp tiền!
Phương Chính lập tức đơ ra... Sao chỗ này lại có nhiều tiền như thế?
Đúng lúc này, đột nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc, thu hút sự chú ý của Phương Chính.
Mà tiếng khóc quấy này cũng đã đánh thức không ít người...
Mọi người sôi nổi nhíu mày nhìn lại, chẳng qua nhìn thấy là con nít khóc thì cũng chưa nói gì. Thế nhưng ít nhiều gì thì trong mắt cũng có chút bực bội...
Hai vợ chồng cũng có vẻ hơi ngượng ngùng, vội vàng cười áy náy với mọi người, tỏ vẻ xin lỗi.
Mọi người thấy vậy, cũng chưa nói cái gì.
Thế nhưng đứa nhỏ vẫn cứ khóc, cho dù người phụ nữ có dỗ như thế nào, đứa nhỏ vẫn khóc mãi.
Mọi người rốt cuộc chịu không nổi, một người phụ nữ nói:
-Có phải đứa bé đói bụng không? Cho nó uống một hai miếng sữa là được. Nó khóc như thế, tôi cũng thấy xót...
Một người khác nói:
-Cũng có khi là đái dầm rồi, hay là hai người kiểm tra thử đi.
Mẹ đứa nhỏ bảo:
-Thật ngại quá, chắc là đói bụng rồi. Bố nó, mau lấy ít sữa bột lại đây cho con nó uống.
-Ừ!
Cha đứa nhỏ gật gật đầu, nhanh chóng lấy từ trong ba lô ra bình giữ ấm, sau đó rót nước ấm vào, lại thêm hai muỗng sữa bột...
Mọi người thấy vậy, cũng lắc đầu, không nói cái gì, đi làm chuyện khác.
Phương Chính vẫn luôn ngồi ở bên cạnh, không hé răng. Lúc trước ở trên núi vẫn luôn mở Nhất Mộng Hoàn Lương để che mắt người, đầu óc còn có chút mơ hồ. Hắn biết, trong khoảng thời gian ngắn tốt nhất là không nên dùng lại Nhất Mộng Hoàn Lương, nếu không nhất định sẽ ngất xỉu. Nhu cầu cấp bách lúc này của hắn là nghỉ ngơi cho khỏe, vì thế hắn tựa lưng vào ghế ngồi, híp mắt nghỉ ngơi, đồng thời cân nhắc nhiệm vụ lần này là cái gì.
Đúng lúc này, Phương Chính nhìn thấy, cha đứa nhỏ cảnh giác nhìn thoáng qua phía sau, xác định không có ai nhìn mình liền lén lấy ra một cái bình nhỏ từ trong túi, sau đó lấy ở trong đó ra một viên thuốc màu trắng, dùng ngón tay nghiền nát, bỏ vào bình sữa.
Phương Chính mày nhăn lại, thầm nghĩ, chẳng lẽ đứa nhỏ này sinh bệnh?
Thế nhưng, nếu như sinh bệnh, hắn cần phải lén lút vậy sao? Nếu không phải chữa bệnh, thế thì thuốc kia dùng để làm gì?
Phương Chính nheo nheo mắt, rốt cuộc tập trung lực chú ý. Hắn có thị lực cực tốt, tuy rằng có chút khoảng cách, chữ trên cái bình cũng không lớn, thậm chí còn bị người ta làm cho mờ đi, thế nhưng Phương Chính vẫn thấy được một ít chữ trên đó, rõ ràng là thuốc ngủ!
Cho một đứa nhỏ còn quấn tã uống thuốc ngủ?
Phương Chính bỗng nhiên cảm thấy, chuyện này không bình thường, đồng thời hắn cũng có loại cảm giác, muc tiêu của nhiệm vụ lần này rất có khả năng chính là hai người kia!
Nhưng hắn nên làm như thế nào đây? Lập tức xông lên ngăn lại?
Cái này e là không được, không bằng không cớ, đi lên có nói gì cũng vô ích. Con nhà người ta cũng chưa tới lượt hắn lo...
-Haizzz, nếu có Thiên nhãn ở đây thì tốt rồi, liếc mắt một cái là nhìn thấu tất cả, cũng sẽ không phiền toái thế này.
Phương Chính lầm bầm.
Phương Chính còn đang nghĩ ngợi, chợt nghe bác gái phía sau nói nhỏ:
-Vừa nhìn là đã biết chưa ôm em bé bao giờ, tư thế ôm chả đúng chút nào. Đứa con nhỏ tí tẹo lại dùng bình sữa lớn như thế, bộ không sợ nó sặc sữa à
Chẳng qua tiếng nói của bác gái không lớn, hơn nữa ô tô chạy cứ kêu loảng xoảng, những người khác cũng không nghe được.
Thế nhưng Phương Chính lại nghe rành mạch!
Chưa ôm em bé bao giờ, mang nhầm bình sữa, pha sữa bột lại bỏ thêm thuốc ngủ? Làm mẹ đứa nhỏ mà không cho bú sữa cũng không biết dỗ con mình?
Đủ loại nhân tố hợp lại một chỗ, Phương Chính nheo nheo mắt, trong lòng có phán đoán.
Đúng lúc này, cha đứa nhỏ đã lắc đều bình sữa, nói:
-Xong rồi, uống được rồi đó.
-Vẫn nên ướm thử chút đi, đừng để đứa nhỏ bị bỏng.
Bác gái ngồi sau Phương Chính rốt cuộc nhịn không được, nói.
Cha đứa nhỏ hơi sửng sốt một chút, sau đó cười nói:
-Không sao đâu, nước không nóng, cháu đã thử qua độ ấm rồi.
Mẹ đứa nhỏ cũng tiếp lời:
-Cảm ơn bác đã quan tâm, anh ấy có kinh nghiệm mà, con cái đứa nào cũng lớn khỏe, ha ha... À, hình như sắp tới trạm rồi.
Khi nói chuyện, cha đứa nhỏ nhìn ra bên ngoài, nói:
-Quả thật sắp tới nơi rồi, trước khi xuống xe cho con nó uống sữa đi.
-Ừ, cho uống trước, uống nó sẽ không khóc nữa, dễ mang.
Mẹ đứa nhỏ nói, đồng thời cầm lấy hành lí của hắn, chuẩn bị đứng dậy.
Phương Chính nhạy bén phát hiện, lúc mẹ đứa nhỏ nói chuyện, rõ ràng có chút chột dạ, thế nhưng người bình thường không nhận thấy điểm này, cô ta che giấu rất kĩ. Nhưng ánh mắt Phương Chính dữ dội sắc bén thế nào chứ? Liếc mắt một cái là nhìn ra chỗ mờ ám trong đó.
Sau khi hai người đứng dậy, mẹ đứa nhỏ cầm lấy bình sữa, chuẩn bị cho đứa nhỏ uống. Phương Chính biết, không thể trì hoãn nữa, nếu không còn biện pháp khác, vậy xông đại lên đi! Cho đứa bé nhỏ như thế uống thuốc ngủ? Thật quá đáng! Huống chi, một khi bọn họ xuống xe rồi, muốn tìm kiếm giữa biển người mênh mông là rất khó khăn.
Vì thế Phương Chính đang giả vờ ngủ đột nhiên mở to hai mắt, dậm chân một cái, tức tối nói:
-Còn chưa đủ? Khóc hoài khóc hoài, khóc cái gì khóc?
Vừa nghe thấy bên cạnh có người nổi giận, đôi vợ chồng son cũng hoảng sợ, đứa nhỏ thì ngược lại, bị dọa đến độ không dám khóc nữa, nó mở to một đôi mắt vô cùng thuần khiết, nở nụ cười với Phương Chính.
Phương Chính bộ dáng đáng yêu của đứa nhỏ kia, thiếu chút nữa là quên diễn xuất.
-Anh trai này, thật ngại quá. Con nó còn nhỏ nên không hiểu chuyện, thật sự xin lỗi.
Cha đứa nhỏ thật ra là một người thành thật, lập tức nhận lỗi.
Nếu là người bình thường, vào lúc giống như thế này, nhất định cũng sẽ bỏ qua.
Nhưng Phương Chính bị hắn chen ngang như vậy, lập tức nhớ ra bản thân đang làm cái gì. Hắn cố gắng nhớ lại trong số rất nhiều người mà bản thân quen biết, có người nào thích hợp nhất trong loại trường hợp như thế này không, trong đầu lập tức xuất hiện một hình tượng, đầu đội mũ, vẻ mặt cực kì lưu manh, là Tống Nhị Cẩu nhà ta!
Phương Chính nghĩ đến điều đó, lập tức đút tay phải vào túi quần, một chân dẫm lên phía trước, nghiêng đầu nhếch miệng, trừng mắt nhìn cha đứa nhỏ, hầm hè nói:
-Ông nói thật ngại quá là thật ngại quá à? Ông có biết lúc nãy tôi đang ngủ mơ thấy cái gì không?
Cha đứa nhỏ lắc đầu.
Phương Chính lập tức nói:
-Hải sản đầy bàn với thịt bò ngập mặt, 108 món ngon cũng sắp đưa lên miệng rồi, tôi cầm cái đũa chuẩn bị bắt đầu ăn rồi! Con mấy người vừa khóc liền khóc bay hết đồ ăn của tôi! Ông nói thử với tôi xem, tổn thất lớn như thế, tính sao đây?
Nghe được lời này, có là thằng ngu cũng biết, đây là gặp phải thằng khốn nạn không nói lí rồi.
Cha đứa nhỏ lập tức nói:
-Anh trai à, sao anh có thể nói như vậy chứ? Ai không biết nằm mơ đều là giả, mà đã là giả thì làm sao có thể tính là tổn thất đây?
Mẹ đứa nhỏ cũng bổ sung thêm:
-Anh trai à, anh cũng đừng nói giỡn với bọn tôi chứ.
Phương Chính bĩu môi, ra vẻ cực kì lưu manh, hắn nhớ lại bộ dáng lưu manh của Tống Nhị Cẩu mà bản thân được thấy lúc còn nhỏ, bèn học theo, hầm hè nói:
-Giỡn hả? Mơ sao? Ai có thời gian nói giỡn với mấy người? Nếu các người không đánh thức tôi, tôi đã được ngồi ăn trong mơ rồi! Muốn hương có hương muốn vị có vị, đó chính là một loại hưởng thụ!
-Anh trai à, giấc mơ đó đều là giả, có ăn cũng vô dụng mà.
Phương Chính cắt ngang, nói:
-Ăn trong hiện thực, vào trong bụng chạy một vòng, tới lúc ra không phải cũng thành phân vô dụng sao? Nếu kết quả đều là vô dụng, quan trọng chính là quá trình. Thế thì hiện tại với nằm mơ có khác gì nhau? Dù sao tôi cũng mặc kệ, các người làm hỏng giấc mơ đẹp của tôi, phải đền tiền!
Nói xong, Phương Chính gân cổ lên tiếng về phía trước một bước, ra vè anh không trả tiền liền cho anh đẹp mặt.
-Chà chà chà, tôi nói cái tên nhóc nhà cậu này, cậu thế này không phải là chua ngoa quá hay sao? Một đứa bé sơ sinh cái gì cũng không hiểu, cậu việc gì phải chấp nhặt với nó chứ?
Một cụ già thấy chướng mắt, nhịn không được nói.
Phương Chính vung tay lên nói:
-Ai chấp nhặt với ai chứ? Tôi muốn một giấc mơ đẹp, nếu không đền lại được thì phải đền tiền!
-Cái cậu này làm người kiểu gì vậy hả? Con nít nhà người ta vẫn chưa hiểu chuyện, khóc hai tiếng thì đã làm sao?
-Đúng thế, cậu là muốn ăn hiếp người ta có đúng không?
-Một vừa hai phải thôi, còn ầm ĩ nữa là báo cảnh sát đấy.
Những người khác cũng nhìn không nổi nữa, sôi nổi lên tiếng ủng hộ hai vợ chồng, trong lúc nhất thời, Phương Chính trở thành đối tượng cho người ta chỉ trỏ.
Ngay cả bác gái ngồi ở phía sau Phương Chính cũng nói:
-Cậu trai à, ra bên ngoài thì phải nên khoan dung độ lượng, anh tốt tôi tốt ai cũng tốt. Nhường nhịn nhau một bước, bọn họ nói lời xin lỗi với cậu, không phải là xong rồi sao? Cậu cứ tiếp tục gây sự như thế, sẽ thật sự gây đến tận chỗ cảnh sát đó, cậu cũng không được tốt lành gì đâu
Nhìn mọi người mồm năm miệng mười chỉ trích mình, Phương Chính bỗng nhiên phát hiện, thì ra làm một người xấu cũng không phải dễ dàng như vậy, nếu tố chất tâm lý không đủ vững, không thể làm người xấu nổi.
Cũng may Phương Chính biết chính mình đang làm gì, vẫn như cũ không lùi bước, y hệt ông vua con trong núi, hắn vung tay lên, hung hãn tức giận nói:
-Đều câm miệng lại hết cho tôi! Đây là chuyện giữa tôi với bọn họ, các người nhiều chuyện làm gì!
Sau đó chỉ vào hai vợ chồng nói:
-Tôi nói cho các người hay, hôm nay mặc kệ ai nói giúp các người, các người đều phải trả tiền đây, nếu không đừng hòng xuống xe!