Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1144

Chương 1144: Ta Là Ai

schedule ~19 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1144: Ta Là Ai

Hệ thống nói: "Ngươi thật sự cảm thấy như vậy sao? Ngươi phải hiểu được, trên thế giới này có rất nhiều người có thể giao tiếp với động vật, tuy rằng không thể giao tiếp được 100% với chúng, nhưng lại có thể thông qua các con đường khác nhau hiểu được ý nghĩ của chúng, mà động vật cũng có thể hiểu được ý họ, giao tiếp thành công. Năng lực kia của ngươi chỉ là mạnh hơn một chút mà thôi! Nhưng, dưới Phổ Thiên này, có bao nhiêu người có thể thực sự giao tiếp được với thực vật đây?"

Phương Chính cứng họng, lau lau mũi, vẫn là không cam lòng nói: "Ờ thì, khan hiếm cũng đâu có đồng nghĩa với hữu dụng đâu? Cái này giống như chẳng được ích lợi gì."

"Có dùng được hay không, ta không muốn bình luận, xuất phẩm của hệ thống tuyệt đối là tinh phẩm, không thể trả hàng lại, thích làm gì thì làm!" Hệ thống tựa hồ cũng lười giải thích, trực tiếp biến mất.

Vẻ mặt Phương Chính bất đắc dĩ, hắn phát hiện, tuy rằng hiện tại hắn cực kì trâu bò, có tiền có địa vị, nhưng đối với cái loại hệ thống không biết chịu trách nhiệm, thái độ phục vụ cực kì kém này, quả thật hắn chỉ có thể bất đắc dĩ. Cũng may, hệ thống chỉ bảo đảm hắn sẽ không phạm giới ở bên ngoài, còn lại đều mặc kệ. Nếu nó muốn quản thêm cái gì, chắc Phương Chính ngay cả ý muốn tự sát cũng có...

Lắc đầu, Phương Chính mặc kệ hệ thống, nếu hỏi không ra được cái gì rõ ràng, cứ dứt khoát đi thử xem là biết.

Phương Chính vừa ra khỏi cửa, nhìn lướt qua trong sân, ngoại trừ Hàn Trúc, cũng chỉ còn lại cái cây nhân sâm vô cùng ngạo kiều vẫn luôn dựng thẳng lên trời, là bạn hàng xóm của Độc Lang. Nhân sâm này Phương Chính đã trồng rất lâu, lâu lâu còn dùng linh khí của Phật dược chăm sóc, bây giờ đã thô to như cánh tay người ta, quan trọng là, nó chỉ có nửa thân dưới cắm xuống mặt đất, nửa thân trên đều ở phía trên mặt đất! Lá cây trên đầu xanh mượt, cho dù ở trong gió lạnh cũng không hề túng quẫn lấy một chút, dáng đứng thẳng thớm, như thể đang hò hét với thế giới: "Đến đây đi, ông mày không sợ!"

Phương Chính thò lại gần, sờ sờ lá cây nhân sâm, sử dụng Tự nhiên ấn, kết quả hắn phát hiện, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện thêm một đoạn kinh văn!

Phương Chính niệm lên theo bản năng:

-Phật nói: Vạn vật đều có linh, linh chính là chúng sinh...

Vừa niệm lên, Phương Chính chỉ cảm thấy suy nghĩ chính mình bắt đầu khuếch tán mở ra, lập tức bao phủ lấy nhân sâm trước mắt, đồng thời Phương Chính cảm nhận được một tia ý thức vô cùng mỏng manh, ý thức này rất mơ hồ, Phương Chính cẩn thận chạm đến, cảm thụ, kết quả Phương Chính tức thì đen hết mặt mày, có một loại xúc động muốn nhanh chóng nhổ nó đi cắt đi hầm ngay lập tức!

Chỉ nghe ý thức của nhân sâm kia cứ luôn lặp đi lặp lại một câu: "Dựng thẳng lên trời, trời ạ! Dựng thẳng lên trời, trời ạ!"

Cái mặt của Phương Chính đỏ bừng, hắn biết rõ, ý thức của nhân sâm không có khả năng có quá nhiều ý niệm ô uế, mà cái ý niệm này của nó cứ lặp đi lặp lại không tiêu tan, như vậy nhất định đã có người dạy nó. Mà người này...

Phương Chính chép miệng, có chút ngượng ngùng nói thầm:

-Xem ra, sau này không thể nói giỡn bậy bạ với đứa nhỏ này nữa, không nghĩ tới sẽ ảnh hưởng lớn đến nó như thế. Nhưng mà bần tăng cũng chỉ nghĩ thầm một câu dựng thẳng lên trời thôi mà. Vậy thì cái câu này là ai dạy nó?

Cùng với suy nghĩ của Phương Chính, hắn chợt cảm giác được ý niệm của nhân sâm xoay chuyển một hồi, tiếp theo, trước mắt Phương Chính xuất hiện một hình ảnh mơ hồ, chỉ thấy hai bóng hình đang ngồi ở trước mặt nhân sâm nghiên cứu nhân sâm.

Tuy rằng không thấy rõ đó là ai, nhưng chỉ cần nhìn hai cái đầu, Phương Chính đã biết ngay đối phương là ai.

Đúng là hai tên Hồng Hài Nhi cùng sóc.

Sóc nói:

-Sao nhân sâm này lớn ghê thế nhỉ? Tứ sư đệ, không phải ngươi nói trước kia ngươi hay ăn lắm hay sao? Ngươi có biết đây là chuyện gì không?

Hồng Hài Nhi nói:

-Phỏng chừng là muốn bay lên trời cao để sánh vai với mặt trời đó, đến lúc đó thật sự là nhật phá trời rồi.

-Nhật không phải mặt trời sao? Mặt trời phá cái gì trời?

Sóc hỏi.

Hồng Hài Nhi sửng sốt, sau đó cười ha ha nói:

-Sư huynh, ngươi không hiểu, chữ nhật này á, là động từ.

-Động từ?

Sóc vẫn là không hiểu.

Hồng Hài Nhi tiếp tục nói:

-Ngươi xem cái nhân sâm này, vì sao không hoàn toàn chôn sâu xuống đất, lại cố tình bò lên trên mặt đất?

-Vì sao?

-Vì trời ạ!

-Vì mặt trời sao?

-Là vì nhật!

-Mặt trời?

-nhật!

-Mặt trời?

-Trời ạ!

...

Phương Chính nhìn đến chỗ này, trên trán đen thui một màu, xem ra hắn cần phải tăng mạnh chuyện giáo dục tư tưởng cho Hồng Hài Nhi mới được, cái thằng nhóc quậy phá này, thật là ba ngày không đánh liền leo nên nóc nhà lật ngói mà, ở trong chùa kêu trời? Sao hắn không lên trời luôn đi?

Thậm chí Phương Chính đang cân nhắc, liệu có nên bảo nó hôm sau lên trời bắn mặt trời không đây...

Thế nhưng ý niệm này chỉ là chợt lóe qua đầu, đúng lúc này, Phương Chính bỗng nhiên cảm giác đầu óc choáng váng một trận, hắn biết, đây là do hắn viết truyền thừa trong thời gian dài, tinh thần bị tiêu hao quá độ.

Mở ra lâu như thế, Phương Chính cũng có chút chịu không nổi.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói của huyện trưởng Kỳ:

-Phương Chính trụ trì tới không thấy hình đi không thấy bóng, có khi thấy không ổn đã dùng thần thông chạy tới đi rồi. Nói vậy hắn cũng có khả năng sẽ chạy về lại bất cứ lúc nào, tôi cảm thấy, đứng chờ trước cửa là vô dụng. Tịnh Tâm, cậu cho bọn tôi ra sân sau nhìn thử đi.

Hồng Hài Nhi nói:

-Thí chủ, thật sự là gia sư chưa trở về. Người xuất gia không nói dối, nếu hắn trở về, bần tăng nhất định sẽ nói lại với hai vị.

-Tôi cảm thấy, chúng tôi vẫn nên đi xem một chút. Bị hắn cho leo cây nhiều lần quá rồi, bây giờ ai tôi cũng không tin.

Huyện trưởng Kỳ nói.

Phương Chính vừa nghe, biết về phòng ngủ một giấc là không được nữa rồi, hắn sờ sờ cái bụng kêu ùng ục vì đói, thở dài, thôi chạy đi vậy!

Vì thế Phương Chính chạy nhanh ra phía sau, vẫy vẫy tay với các đệ tử, đẩy Vô Tương môn ra, một bước đi ra ngoài.

Màn đen buông xuống, Phương Chính mơ hồ nghe được có người đang cười, còn có người đang kêu cái gì, cùng với tiếng chim kêu vang lên bên tai, thế nhưng tiếng chim kiểu này hắn chưa nghe qua bao giờ, cũng không phân biệt nổi đó là loại chim gì.

Theo màn đêm rách nát, tiếng động cơ ô tô vang lên, Phương Chính ngạc nhiên phát hiện, hắn đang ngồi trên một chiếc ô tô đường dài.

Ô tô có chút cũ kĩ, không phải dạng xe điều hòa, mà là cái loại xe bus cũ kĩ có thể mở cửa sổ ra được. Cái xe này liều mạng cả hơn cái xe rách nát chạy từ Nhất Chỉ thôn đến Tùng Võ huyện, chẳng qua người trong xe cũng không nhiều, tính cả lái xe thì đại khái khoảng mười mấy người.

Bên ghế phụ có một người phụ nữ trung niên đang ngồi, lúc này đang ngủ.

Hàng ghế đầu tiên bên trái là một cặp vợ chồng, mang theo con nhỏ, hai người lại không hề ngủ, vẫn luôn chăm sóc đứa nhỏ, thầm thì to nhỏ.

Hàng ghế thứ hai có một người đang nằm, đang ngủ say.

Ở phía sau là một cậu thanh niên, cậu ta đang đeo tai nghe nghe nhạc, nhìn phong cảnh bên ngoài.

Sau nữa là một người thiếu niên trẻ tuổi trong bộ quân phục rằn ri cũ kỹ không biết đã mặc bao nhiêu năm, thoạt nhìn có chút thông minh; bên cạnh hắn là một cô bé có nước da ngăm đen nhưng đôi mắt sáng ngời. Cô bé không xinh, tóc ngắn, Một bộ đồng phục học sinh cũng đã giặt đến phai màu. Cô bé đang nhìn xuống một quyển sách văn học, mặc cho ô tô có rung lắc thế nào, vẫn đọc hết sức say mê.

Phía sau Phương Chính là một người phụ nữ trung niên, dưới chân có đặt một cái rổ, trong rổ còn có hai con gà quê.

Hàng ghế cuối cùng, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác màu xanh quân đội, đầu đội mũ, đang ngủ say.

Không khí trong xe hết sức yên lặng, cũng không ai chú ý trong xe bỗng nhiên nhiều thêm một người, giống như Phương Chính đã ở đây ngay từ ban đầu, vô cùng tự nhiên...

Lại hoặc là, hệ thống đã động tay động chân kiểu gì đó, dù sao Phương Chính ngồi đây không một ai để ý...

Phương Chính nhìn một hồi, cũng liền an tâm ngồi, lúc này mới phát hiện, hình như trong tay có thứ gì, vừa mở ra nhìn, là một cái vé xe! Phía trên còn có tên của hắn, có cả số chỗ ngồi.

Phía trên viết, Tầm Thủy huyện đi hướng Ngọc La thôn.

Phương Chính hoàn toàn bị làm cho kinh hoảng, hỏi thầm: "Hệ thống, đây là có chuyện gì?"

Hệ thống nói: "Quên nói cho ngươi, Vô Tương môn thăng cấp."

"Cái gì? Vô Tương môn thăng cấp? Đây là chuyện từ khi nào? Ta không thăng cấp Vô Tương môn mà." Phương Chính thật sự hoảng sợ, còn tưởng rằng gặp quỷ nữa kìa.

Hệ thống nói: "Đừng kích động, trên thực tế, tất cả mọi thứ trong chùa ngươi, mỗi ngày tiếp thu một số lượng lớn hương khói cung phụng và nguyện lực của chúng sinh ngưng tụ lại, hơn nữa ngươi gieo giống thiện ở bên ngoài, hạt giống nẩy mầm, thêm lá thêm cành, sẽ sinh ra càng nhiều công đức. Những công đức đó chuyển cho ngươi một phần, số còn lại sẽ ngưng tụ đến chùa. Mà những thứ đó hấp thu những sức mạnh đó, tự mình tiến hóa, thăng cấp.

Lần trước ngươi có thể huy động kim thân của Bồ Tát trên Vạn Phật bài, chính là vì Vạn Phật bài thăng cấp sẽ mang theo công năng. Dưới chân núi có người muốn giết ngươi, máu me ngập trời, bị ngươi nhìn thấy, đó cũng là do ngôi chùa thăng cấp có thêm năng lực."

Phương Chính căng thẳng trong lòng, nhanh chóng hỏi: "Công đức mà bọn họ đã ăn, tôi có được tính không?"

Hệ thống nói: "Đương nhiên tính, chẳng qua nó đã bị tiêu hao, ngươi không cách nào dùng lại để làm bất cứ chuyện gì. Thế nhưng trong công đức tích lũy của ngươi... "

Phương Chính vừa nghe tức khắc xúc động muốn khóc òa lên, hắn cực cực khổ khổ ở bên ngoài làm trâu làm ngựa cày cấy, kết quả nở hoa kết quả, đều bị mấy thứ trong chùa ăn sạch! Mẹ nó chứ, hắn muốn trở về đập phá một trận...

Hệ thống tiếp tục nói: "Không chỉ là bọn họ, đệ tử của ngươi cũng sẽ hấp thu một bộ phận công đức. Mà bộ phận công đức này, có thể chậm rãi nâng cấp linh hồn của chúng, trì hoãn thời gian phát bệnh của chúng."

Phương Chính nghe thế, tức khắc trầm mặc, tuy rằng đau lòng công đức, nhưng công đức không còn vẫn có thể kiếm. Đệ tử không còn, vậy không kiếm lại được...

Phương Chính thở dài nói: "Thôi, thôi, ngươi vẫn là nói chuyện cái vé trong tay ta đi."

Hệ thống nói: "Vé trong tay ngươi, chính là năng lực sau khi được thăng cấp của Vô Tương môn. Nó sẽ không lại ném ngươi đến một chỗ lung tung nào đó, mà sẽ sắp xếp một thân phận cho ngươi. Bây giờ ngươi nhìn thử đi, ngươi còn là chính ngươi không?"

Phương Chính sửng sốt, lúc này hắn mới phát hiện, hắn vậy mà đang mặc âu phục cùng giày da, sơ mi trắng, sờ đầu một cái, thế nhưng còn có tóc!

Phương Chính nhanh chóng soi soi trước cửa sổ, lúc này mới phát hiện, mặt hắn không thay đổi, nhưng tóc thật sự dài ra. Kiểu tóc tuy rằng chẳng ra gì, nhưng tổng thể mà nói, một chữ -- soái!

Nhìn thấy thế, tâm tình của hắn bỗng nhiên tốt lên rất nhiều

"Hiện tại ta là ai?" Phương Chính hỏi hệ thống.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay