Chương 1143: Trọc Ngốc Lại Chạy
Phương Chính nói:
- Biết sai rồi?
Người trên đất gào lớn:
- Biết biết!
Phương Chính gật gật đầu nói với Hồng Hài Nhi:
- Đưa đến đồn cảnh sát đi. Tội nghiệt của hắn mặc dù tẩy sạch nhưng mà trừng phạt trên nhân gian vẫn phải gánh chịu.
- Vâng ạ.
Hồng Hài Nhi nói xong dẫn người đi. Đối phương vừa nghe có thể rời xa Phương Chính, còn đưa đến đồn công an? Vậy khác gì đi ăn tết, thích chí chạy nhanh như giặc, chỉ sợ chậm trễ đưa hắn tới công an tự thú.
Lại nói trước cửa đồn công an huyện Tùng Võ, hai viên cảnh sát ngồi trên hai cái ghế đẩu đang ngước đầu nhìn trời ngẩn người. Từ sau khi Bao Vũ Lạc ra ngoài nhặt được mấy tội phạm bỏ trốn kiếm được công trạng lớn, ở ngoài cổng chính này mỗi ngày đều có người canh chừng. Chỉ cần không vào ca, chỉ cần đến ngày nghỉ, có thời gian là có người ngồi ở đây đợi phạm nhân rớt từ trên trời xuống.
Bao Vũ Lạc đứng trước cửa sổ nhìn mấy người kia khẽ lắc đầu nói:
- Chuyện đó là chuyện có thể gặp không thể cầu, ngồi ôm cây đợi thỏ như vậy cũng thiệt cho bọn họ có thể chịu. Ngày nghỉ quý báu không đi nghỉ mà ngồi xổm ngoài cửa...
Một nữ cảnh sát trung niên cười nói:
- Vũ Lạc này, còn không phải tại em hại à.
Bao Vũ Lạc vừa định nói liền nghe ngoài cửa truyền tới tiếng kêu kinh ngạc. Hai người nghiêng đầu liền thấy ngoài cửa có một người đang nằm bò ra. Trên người hắn dùng lá cây che chỗ quan trọng lại, còn đâu là trần truồng. Nhưng mà tóc râu dài kia phủ kín người hắn cũng không nhìn thấy được thứ gì mù con mắt.
"Thứ gì thế kia?"
Đây là ý nghĩ đầu tiên trong đầu Bao Vũ Lạc và nhóm cảnh sát. Trong lúc đó mọi người đã chạy ra xem kỹ, đúng thật là một người. Không đợi cả đám làm rõ tình hình liền nghe người nằm trên đất hét lên:
- Tôi có tội! Tôi tự thú! Tôi đã giết ba mẹ mình! Xin tổ chức xử bắn!
Mấy nữ cảnh sát cười nói:
- Vũ Lạc người ta nhặt được tội phạm truy nã, mấy người ngược lại càng giỏi, ngồi canh bao ngày canh được một tên bệnh tâm thần.
Hai nam cảnh sát ngồi ở cửa khổ tâm nói:
- Không đến mức vậy chứ? Nếu là bệnh tâm thần không phải còn phải đưa đi á?
Vừa nghe cần đưa đi người trên đất kêu la:
- Đừng! Tôi thật sự có tội! Tôi là Trịnh Nguyên! Tội phạm truy nã Trịnh Nguyên! Mấy người kiểm tra đi!
Nghe đối phương nói năng rõ ràng, logic mạch lạc, mọi người cũng đối xử cẩn thận. Bất quá đầu tiên vẫn là kéo Trịnh Nguyên đi xử lý tóc tai râu ria. Đồng thời râu tóc này còn bán được không ít tiền. Trịnh Nguyên cũng không cần, để cho cảnh sát tùy ý quyên góp. Nhìn mặt thật của Trịnh Nguyên, lại đem so sánh ảnh chụp truy nã, Trịnh Nguyên cuối cùng đã được như nguyện vui mừng vào tù.
Cả ngày này, bao gồm cả Bao Vũ Lạc, toàn bộ cảnh sát đều ngồi ở cổng như đang mở họp, chỉ là mọi không phải nhìn phía trước mà là ngẩng đầu nhìn trời...
Đưa Trịnh Nguyên đi, Nhất Chỉ Tự lại yên tĩnh, chẳng qua lòng Phương Chính cũng không cách nào bình tĩnh nổi. Lần này Hồng Ma làm loạn cũng nhắc nhở Phương Chính, hắn tuy rằng có thần thông, không sợ chết, nhưng mà người thường vẫn có thể dùng cách của bọn họ để báo thù. Hắn vẫn không phải là Phật Tổ toàn năng, không có cách nào nắm giữ sống chết của mọi sinh linh trên đời. Cho nên trọng trách trên người hắn cũng không nhẹ.
Cá mặn vén tay áo dáng vẻ ta đây mạnh mẽ:
- Thầy, bọn Hồng Ma này lại tìm tới đây. Nếu không để ta đi, ta bảo đảm diệt sạch bọn chúng, xương vụn cũng không chừa lại!
Phương Chính hỏi lại:
- Ngươi biết đại bản doanh của Hồng Ma ở đâu à?
Cá mặn lặng thinh. Phương Chính lại hỏi:
- Hai người có cách gì có thể tìm được thần thông của đối phương không?
Hồng Hài Nhi lắc đầu:
- Nếu như tìm người, chỉ cần đồ vật trên người đối phương, cũng có thể tìm được đối phương. Nhưng mà việc tìm kiếm không có cơ sở này, thậm chí không có mục tiêu tìm người thì căn bản không không ra.
Cá mặn nói:
- Tuy là người trên Trái Đất không nhiều nhưng mà cũng có 6 tỷ! Hơn nữa xem như đều bắt được để ở trước mặt chúng ta thì cũng không biết ai là người của Hồng Ma.
Phương Chính ngẫm lại cũng đúng, chỉ có thể tạm thời bỏ qua, nói:
- Tịnh Tâm, những ngày sau cực khổ cho con rồi, dùng thần thức bao phủ Nhất Chỉ Sơn, Nhất Chỉ Tự, một khi phát hiện người của Hồng Ma kịp thời giải quyết.
Hồng Hài Nhi biết tính nghiêm trọng của việc này, gật đầu nói:
- Thầy cứ yên tâm đi, bọn chúng không tới chúng ta bó tay, bọn chúng nếu như tới tuyệt đối cái rắm cũng không đánh được.
Cá mặn nói:
- Thầy, vậy còn ta thì sao?
Phương Chính nói:
- Nhiệm vụ của ngươi khó hơn tí, dùng điện thoại của bần tăng, mặc kệ sử dụng biện pháp gì gia nhập Hồng Ma cho ta! Đào manh mối của bọn chúng.
Cá mặn nghe xong mắt sáng lên, nhanh chóng gật đầu đáp ứng. Giải quyết xong xuôi Phương Chính coi như thở phào. Lúc này Sóc chạy tới kêu lên:
- Thầy ơi, Vương thôn trưởng, huyện trưởng Kỳ dẫn một người tới ạ.
Phương Chính nghe được liền nhíu mày, không ngờ chuyện phiền phức này lại tới nhanh như vậy. Phương Chính nói với đám đệ tử:
- Chuyện ở đây giao lại cho mấy đứa, bần tăng trước tránh đi đã.
Sóc khó hiểu hỏi:
- Thầy, chúng ta lại không làm cái gì không thể lộ ra ngoài, sao phải trốn ạ?
Phương Chính phất tay nói:
- Ngại phiền phức! Giao thiệp với quan chức quá phiền, bần tăng té đây, chuyện ở đây giao lại cho mấy đứa!
Nói xong Phương Chính mở Vô Tướng Môn trốn đi. Phương Chính thật không hề có hứng thú qua lại với cán bộ chính quyền. Hắn từ đầu tới cuối cho rằng giao thiệp với quan chứ quá phiền, nếu như có thể tránh thì cứ tránh thôi. Thêm vào đó ý bên chính phủ hắn cũng hiểu, chính là coi trọng lý luận của Cá mặn. Lý luận đó Phương Chính căn bản không quan tâm, ở thế giới này lại tu luyện cũng không ra siêu nhân, coi như nâng cao thể chất gấp mười thì chung quy vẫn là người. Cho nên cho thì cho họ đi. Vả lại quốc phòng mạnh mẽ cũng là căn bản của an sinh xã hội, cái này cũng xem như là chuyện tốt. Thế nên Phương Chính không định tiếp xúc với đối phương, đồng thời cũng không định giấu hàng không đưa. Trên thực tế chính phủ không muốn thì cái miệng rộng của Cá mặn cũng sẽ nói khắp nơi. Phương Chính cũng không ngăn cấm, tạo phúc cho toàn nhân loại hắn ngăn cản làm chi?
Lần này ra ngoài Phương Chính không dẫn theo đệ tử nào, mục đính chính là để lại đệ tử trên núi đối phó với phiền phức. Bất quá phiền toái trên núi hắn cũng không lo lắng, Cá mặn là kẻ lão luyện, cực kỳ am hiểu thương lượng trò chuyện chén gió, Hồng Hài Nhi nói dối không đỏ mặt, Khỉ tương đối chín chắn nhưng cũng không kém phần lanh trí, Độc Lang tận tâm đáng tin, Sóc đáng yêu... Hình như không có tác dụng gì, có điều nhóc con này đơn thuần, không giữ mồm giữ miệng, mấy sư huynh đệ nếu như làm chuyện gì Phương Chính luôn có thể moi ra từ miệng nó. Đây cũng coi như là một cái camera di động đi.
...
Mặc kệ đám người, Phương Chính lập tức chạy ra hậu viện, vào thiện phòng, đào áo cà sa màu xanh lục dưới rương ra. Hắn khóa kỹ cửa, khoác áo cà sa, ngồi xếp bằng trên giường đất, ôm ảnh Nhất Chỉ lão cha, mặc niệm một câu:
- Lão cha, phù hộ rút được món tốt!
"Hệ thống, rút thăm trúng thưởng!" Phương Chính nói.
"Chắc chắn chưa?" Hệ thống hỏi.
"Rồi." Phương Chính nói.
"Đinh! Chúc mừng ngươi rút được tân thần thông -- tự nhiên phú." Hệ thống nói.
Phương Chính vừa nghe, trái tim run rẩy, rốt cuộc đã rút được tân thần thông!
Lúc trước có thần thông thiên nhãn, bởi vì câu thông vạn Phật bài, kích phát Bồ Tát kim thân hư ảnh nên tạm thời không dùng được. Thần thông có thể sử dụng ít đi rất nhiều.
Đến nỗi thần cảnh thông, tuy có thể dùng khẩn cấp, nhưng hao phí công đức, lại thật sự không đáng tin cậy, ra cái gì thần thông, quỷ cũng không biết.
Phương Chính vẫn hy vọng có thể rút được một thần thông đáng tin cậy, nhưng chỉ xem tên, hắn không biết có ích lợi gì. Nhưng là gì cũng hơn không có cường, là thần thông chính là thứ tốt!
Vì thế Phương Chính nhanh chóng xem xét giới thiệu.
Tự nhiên phú: Tự nhiên thông hiểu ngôn ngữ tự nhiên, có thể nói chuyện với thực vật, truyền tư tưởng của mình cho chúng.
Phương Chính câm nín, có giống như Vạn Ngôn đan, chẳng qua tác dụng chỉ có một, chỉ có hiệu quả với thực vật.
"Hệ thống, theo lý thuyết, công đức lần này của bần tăng không nhỏ?" Phương Chính hỏi.
"Đương nhiên, lần này truyền y thiên hạ... Đó chính là đại công đức." Hệ thống nói.
Phương Chính nói: "Một khi đã như vậy, sao ta lại rút phải một món đồ chả có tác dụng gì thế này? Món này chả là gì với ngần đó công đức! Huống chi, tôi còn khoác áo cà sa xanh mượt này cơ mà..."