Chương 1142: Suýt Chút Đã Quên Hắ
Người đàn ông nhìn Phương Chính với ánh mắt như nhìn thằng ngu nói:
- Cái đó là truyền thuyết, trên thế giới có Bồ Tát hay không khó mà nói được...
Nói tới đây người này mới nhớ ra, mọi thứ trong tự viện này cũng đều không hợp với lẽ thường, lẽ nào trên thế giới thật có Bồ Tát?
- Bần tăng thề Quan Âm Bồ Tát thật sự tồn tại.
Phương Chính chơi mánh, hắn không nói Bồ Tát tồn tại ở thế giới nào. Người nọ cũng không hiểu, hắn biết người đi tu thề thốt độ tin cậy cũng rất cao. Thế là gật gật đầu nói:
- Vậy thì thế nào?
Phương Chính nói tiếp:
- Đứa nhỏ này trước kia là Sơn Đại Vương, yêu quái, không có việc gì thích ăn thịt người. Sau khi theo Bồ Tát, Bồ Tát cảm thấy nó thật cứng đầu bướng bỉnh, nhưng dù sao cũng có thể sửa chữa nên ném cho bần tăng.
Người này chợt có linh cảm không lành... Phương Chính tiếp tục nói:
- Bồ Tát còn không dạy dỗ được, bần tăng dạy kiểu gì? Nhất là đứa nhóc này có bệnh, hễ phát bệnh là phải ăn người, phát khùng lên bần tăng cũng không cản nổi...
Ầm ầm! Một tia chớp bổ xuống giữa Phương Chính và người nọ, sấm chớp khổng lồ dọa người nọ run rẩy cả người. Trời có hiện tượng lạ lẽ nào sắp xảy ra chuyện? Hắn nuốt nước bọt, cái linh cảm không tốt càng ngày càng đậm. Đúng lúc này sắc mặt Hồng Hài Nhi bỗng trở nên khó coi, tiếp đó cả người cũng trở nên dữ tợn hơn, sau đấy hét lớn một tiếng, trên trán mọc ra hai cái sừng trâu, miệng há to lập tức biến thành quái vật mặt xanh nanh vàng, gầm lên:
- Ta muốn ăn thịt!
Sau đó Hồng Hài Nhi phóng vọt lên muốn nhào vào người nọ. Hắn ta hoảng hốt kêu lên ngửa mặt té nhào trên đất. Dường như là đồng thời hắn thấy quái vật hung dữ kia miệng há to cắn mũi của hắn, chỉ còn kém 1cm nữa liền dừng lại. Hắn sợ đến mặt không còn tí máu, tuy rằng sớm đã chuẩn bị tấm lý đi chết, nhưng mà hắn nghĩ đùng một phát nổ chết, cái chết như vậy cũng không có đau đớn gì, lập tức dứt khoát mà chết. Nhưng mà bị yêu quái cắn chết, ăn sạch? Vừa nghĩ tới đây hắn đã khiếp đảm...
Vội vàng trốn tránh, nghiêng đầu nhìn mới thấy được con quái vật đó không phải nổi lòng từ bi mà là cái đuôi trâu bị Phương Chính nắm lấy kéo chặt . Nếu không lúc nãy hắn đã bị cắn chết. Phương Chính nói:
- Thí chủ, bần tăng mới nhớ ra anh vẫn chưa tự giới thiệu thì phải?
Nói xong Phương Chính toét miệng cười với người đàn ông, kia một hàm răng trắng bóng làm người này nhìn đến lạnh run người. Hắn có cảm giác, nếu như hắn không trả lời tên trọc này không chừng sẽ buông tay, ngẫm lại cái hậu quả kia... Hắn vội kêu lên:
- Tôi tên A Nhĩ! Không phải người ở đây!
Phương Chính hỏi:
- Anh làm sao gia nhập Hồng Ma?
Đã mở miệng thì áp lực của A Nhĩ cũng bớt không ít, nói:
- Khi tôi 14 tuổi đi làm công với chú, sau lại trên mạng tiếp xúc với người của Hồng Ma... Rồi sau khi cậu bắt áo đỏ, áo trắng bắt đầu tuyển tử sĩ. Tôi được chọn...
A Nhĩ đều kể hết mục đích hắn đến đây. Phương Chính nghe xong sắc mặt dần ngưng trọng lên, hắn vốn cho rằng Hồng Ma cứ coi như báo thù cũng chỉ tìm hắn báo thù. Không ngờ áo trắng căn bản không định nổ chết hắn mà muốn nổ chết khách hành hương hoặc là đệ tử hắn.
Phương Chính không sợ Hồng Ma kiếm chuyện với mình, tới bao nhiêu hắn tóm bấy nhiêu. Nhưng nếu như Hồng Ma nhằm vào khách hành hương, Phương Chính chung quy chỉ có một mình, hắn có thể bảo vệ một nơi bao lớn chứ? Nếu như Hồng Ma nở rộ khắp nơi, Phương Chính căn bản không cách nào ngăn cản hành vi khủng bố của đối phương. Không nói tới tội ngiệt lớn cỡ nào, chỉ riêng cửa ải lương tâm trong lòng Phương Chính đã không qua được. Phương Chính nghiêm giọng nói:
- Như vậy hang ổ của Hồng Ma ở đâu anh có biết không?
A Nhĩ lập tức im lặng. Phương Chính nhướn mày lên, lúc nào Cá mặn trở lại, Phương Chính ra hiệu cho Cá mặn. Cá mặn lão luyện già đời vừa nhìn tình huống này liền hiểu, cười khì nói:
- Tứ sư đệ là làm sao đó? Bệnh cũ tái phát à? Ta nhớ rõ tứ sư đệ ăn người có một thói quen, bắt đầu ăn từ chân lên, hơn nữa vừa ăn vừa dùng lửa đốt vết thương cầm máu cho người ta, cơ bản là đối phương có thể nhìn mình bị ăn từng ngụm sạch sẽ. Cảm giác đó... Chà chà...
A Nhĩ nghe xong chỉ thấy linh hồn cũng rét lạnh, vội vã kêu:
- Tôi không biết! Tôi chỉ biết người của bọn họ thích hoạt động ở Tam Giác Vàng. Rất quen thuộc với tướng quân nơi đó. Mấy cái khác tôi cũng không biết.
A Nhĩ hét lên xong liền thấy quái vật trước mắt đột nhiên nở nụ cười, cười vô cùng xấu xa. Lại nhìn Cá mặn và Phương Chính, cũng thấy cười xấu nhìn hắn, hắn lập tức hiểu là bị đầu trọc này lừa rồi! Quả nhiên ngay sau đó Hồng Hài Nhi biến trở về bộ dáng trẻ nít, đâu ra dáng vẻ phát cuồng khi nãy nữa? A Nhĩ không cam tâm kêu lên:
- Các người phát thề còn gạt tôi? Không sợ thiên lôi đánh sao?
Phương Chính chỉ vào mặt đất đen thui nói:
- Này không phải vừa đánh sao?
A Nhĩ:
-...
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Thầy ơi, tên này phải xử lý thế nào ạ?
Vẻ mặt Phương Chính dần trở nên nghiêm túc nói:
- Tấn công khủng bố không phân nhân quả, không phân già trẻ, không phân phải trái đúng sai, hại người vô tội tội nghiệp ngập trời. Tiễn hắn đến Địa Ngục đi một vòng đi... Ô, hình như Địa Ngục như là còn có người tới.
A Nhĩ nghe không hiểu ý Phương Chính là gì, nhưng mà liền sau đó hắn cũng không cần nghe hiểu nữa, bởi vì hắn nhìn là hiểu.
Chỉ thấy âm thanh xích sắt kéo xe lạch cạch, tiếp đó dưới đất toác ra từng sợi dây xích bạch cốt, kéo theo một cánh cổng lớn từ từ dâng lên, Bộ xương khô trên đó ngay khi hắn vừa nhìn qua lập tức nghiêng đầu cười một cách dữ dằn, tay to trực tiếp chụp lấy.
- Không...
A Nhĩ còn đang kêu gào đã bị xương khô kia tóm vào. Đồng thời bộ xương ném một người khác ra như ném vật chết. Sau đó cổng lớn đóng lại chìm vào trong đất. Mà mọi chuyện đều được Hồng Hài Nhi dùng thần thông che lại, khách hành hương ở phía trước cũng không biết sân sau xảy ra nhiều chuyện như vậy.
- Thầy ơi, tên này sẽ không chết rồi chứ?
Hồng Hài Nhi đi tới nhìn đối phương khỏa thân không nhúc nhích mà hỏi. Phương Chính nói:
- Vẫn sống mà...
Người trên đất bỗng bò dậy gào khóc lớn:
- Có người đang nói chuyện? Ai đang nói đó? Hình phạt của tôi kết thúc rồi, thả tôi ra đi! Thả tôi trở về, tôi biết sai rồi. Lần sau tôi cũng không dám làm bậy nữa, tôi muốn tự thú, tôi muốn tự thú.
Người nọ tóc tai bù xù, đầy mặt đều là râu quai nón, râu rơi trên đất như tóc. Cho dù như thế cũng khóc lóc thương tâm như em bé vừa đầy tháng.
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Thầy ơi xử lý như nào đây ạ?
Phương Chính nghĩ nghĩ, bước lên chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, anh ngẩng đầu nhìn xem xem.
Người trên đất khẽ ngẩng đầu, trừng to mắt, vẻ mặt tang thương khốn khổ, nhưng khi hắn nhìn thấy Phương Chính cùng bầu trời xanh trong liền òa khóc lên. Quỳ trước mặt Phương Chính kêu to:
- Đại sư, tôi biết sai rồi! Tôi bất hiếu, tôi là súc sinh! Cầu xin ngài thả tôi về đi, tôi muốn về nhà... Nhiều năm vậy rồi, ngài không biết nhiều năm như vậy tôi đã trải qua thế nào đâu! Trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ là về nhà... Tôi nguyện chịu phạt, xử bắn cũng được. Chỉ cần đừng cho tôi vào Địa Ngục, ngài nói gì cũng được hết...