Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1141

Chương 1141: Vô Đề

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1141: Vô Đề

Còn với Thường Vân Phương Chính nhìn cũng không nhìn, đi đến nhẹ nhàng mây gió giống như vừa nãy không có xảy ra vụ nổ gì cả. Dáng vẻ ung dung bình tĩnh kia kích thích Thường Vân thật sâu. Lần này không phải đố kị mà là cực kỳ sợ hãi và chấn kinh, sợ thần thông quảng đại của đối phương, sợ bị báo thù. Kinh hãi trên thế giới này thật sự có thần thông mà khoa học cũng không giải thích được.

Hồng Hài Nhi chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, gia sư cần nói chuyện, mời hai vị trở về đi.

Thường Vân há miệng muốn nói gì nhưng cuối cùng cũng không có can đảm nói ra. Âu Dương Phong Hoa thấy vậy kéo Thường Vân ra ngoài, ra khỏi tự viện Thường Vân mới bừng tỉnh, lòng vẫn còn khiếp sợ nói:

- Mới nãy... Thật sự...

Âu Dương Phong Hoa trắng mắt liếc cậu:

- Không phải cậu cũng nhìn thấy à?

- Cái đó... Có lẽ... Là ảo giác đám đông ha. Chúng ta đều nhìn bia đá mà...

Trước mặt người con gái mình thích, con trai sống chết gì cũng phải cần mặt mũi, rất mạnh miệng. Lúc này bên chỗ bia đá truyền tới một tràng tiếng hô ngạc nhiên:

- Thiên thư! Thật sự là thiên thư, tôi xem hiểu, đây là y thuật, y thuật chân chính!

- Thì ra là như vậy! Khối u lạo còn có thể chữa trị như vậy, haha... Cái này nếu truyền ra nhất định chấn động thế giới!

- Xơ cứng teo cơ lại có thể chữa? Không sai, nguyên lý này đúng đấy! Tôi phải thí nghiệm lâm sàng!

- Haha, đây là y học bảo điển đó!

Hai người vô thức nhìn qua, chỉ thấy dưới tấm bia đá không biết từ khi nào có thêm một nhóm người mặc áo choàng trắng, quần áo xộc xệch, hiển nhiên là cả một đường chạy như điên tới. Thường Vân không biết bọn họ, bản năng hỏi:

- Mấy người này là ai?

Âu Dương Phong Hoa nói:

- Bác sĩ của Hắc Sơn Thị, còn có một số là bác sĩ nổi tiếng. Bọn họ đã sớm nghe Phương Chính trụ trì giảng y học, coi như là một nửa học trò của Phương Chính trụ trì. Thường Vân, lời của mình, cậu không tin. Những người này là danh y, lời của họ cậu cũng nên tin chứ? Phương Chính trụ trì nói đúng lắm, trên bia đá kia có tâm đắc y học của ngài ấy, người có duyên mới xem được. Hiển nhiên cậu vô duyên với tấm bia đá này.

Thường Vân còn muốn cãi hai câu nhưng mà sự thực phơi bày trước mắt, chỉ cảm thấy mặt đau rát. Từ đầu chí cuối Phương Chính đều không có trả lời chính diện với cậu cái gì, cũng không tranh luận gì với cậu, mà dùng sự thật hung hăn vả mặt cậu. Đánh vỡ thế giới quan từ nhỏ tới lớn của cậu, đánh nát sự vô tri ngông cuồng từ nhỏ tới giờ.

Vẻ mặt của Thường Vân vốn phấn chấn, lúc này trở nên ảm đạm, cúi đầu nhìn hai tay của mình, sau đó thở dài nói:

- Mình từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, tự cho rằng tiếp nhận nền giáo dục tốt nhất. Mình là người đạt được học bổng toàn phần của đại học Cambridge, mình tin chắc thế giới này là chủ nghĩa duy vật, trên trời dưới đất đều có thể giải thích bằng khoa học. Mình cho rằng đất nước lạc hậu, quê mùa, mỗi lần về nước đều có cảm giác áo gấm về làng hơn người. Mình khinh thường những người đồng lứa ở chung, thậm chí không để vào mắt những tiền bối kia...

Âu Dương Phong Hoa nghe nói tới đây cũng thở dài theo. Tình trạng của Thường Vân cô làm sao không rõ được? Chẳng qua bọn họ từ nhỏ đã biết nhau, quan hệ vẫn rất tốt, cô cũng là người duy nhất Thường Vân không xem thường, ngược lại còn là đối tượng lấy lòng. Tuy là lấy lòng này có kèm theo điều kiện, nhưng mà mặc kệ nói thế nào, Âu Dương Phong Hoa cũng không ghét Thường Vân, trái lại còn hơi đồng tình với cậu ta. Bởi vì cô từ đầu đến cuối cảm thấy, hoàn cảnh sinh hoạt của đứa nhỏ này bị ý tưởng thấm nhuần khiến tính cách của cậu dần dần bị bóp méo.

Lần này cô dẫn Thường Vân đến Nhất Chỉ Tự, một là cô muốn tới, còn có muốn nhờ Phương Chính giúp bẻ lại tính cách méo mó này của Thường Vân. Bất quá bây giờ xem ra hình như bẻ mạnh quá, thế giới quan đều bị bóp nát luôn. Âu Dương Phong Hoa nói nhỏ:

- Thường Vân, chuyện này không trách cậu. Là hoàn cảnh bên cậu tạo thành thế giới quan khác nhau. Thật ra thì mình luôn cảm thấy không cần phải đem thế giới hóa thành đủ loại, coi như muốn thay đổi rồi ấy, cũng sau khi khi biết được sự thật mới bình luận, ít ra sẽ không bị vả mặt.

Thường Vân nhìn Âu Dương Phong Hoa, sau đó ngẩng đầu nói:

- Cậu nói đúng, lần này bị đánh thật đau. Đây là mục đích cậu dẫn mình tới đây nhỉ?

Âu Dương Phong Hoa nói:

- Mới không phải đâu, chỉ là...

- Trêu cậu thôi, mình hiểu ý cậu. Không tới đây mình vẫn sống trong cái lồng người khác lập nên. Cậu xem như người đã giải thoát cho mình, cảm ơn.

Thường Vân nói. Âu Dương Phong Hoa được khen, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng. Thường Vân nói tiếp:

- Trải qua việc lần này mình phát hiện, bản thân mình cũng không hoàn mỹ như vậy, cũng không đủ tư cách theo đuổi cậu. Mình quyết định quay về phải đi du học toàn thế giới, đợi mình có đủ điều kiện xứng với cậu sẽ tới tìm cậu.

Âu Dương Phong Hoa nghe xong lại thấy cạn lời, lại nói đâu đâu rồi? Thường Vân nói xong đầu cũng không quay lại mà đi như một dũng sĩ.

- Nhìn bóng lưng như một dũng sĩ, sau khi biết rõ chân tướng thì giống như kẻ ngốc.

Lúc này một tiếng nói vang lên bên cạnh Âu Dương Phong Hoa. Âu Dương Phong Hoa ngây ra, cúi đầu nhìn, người nói chính là Cá mặn. Cá mặn nói:

- Thầy bảo ta đến xem thử tránh cho thế giới quan của trẻ nhỏ vỡ nát, nghĩ không thông nhảy lầu gì đó.

Âu Dương Phong Hoa nói:

- Ề, sẽ không có chuyện đó đâu, chúng tôi lại không phải con nít. Chỉ là ngươi sao lại mắng cậu ta?

Cá mặn nói lẽ dĩ nhiên:

- Mắng hắn? Ò xem là mắng đi. Sau này ngươi sẽ hiểu, cái gì mà chu du thế giới, coi như chu du khắp vũ trụ, đợi khi hắn lại đến đây, thế giới quan vẫn phải nát...

Nói xong Cá mặn lắc lư đầu cá bỏ đi, để lại Âu Dương Phong Hoa vô cùng ngạc nhiên. Đồng thời trong Nhất Chỉ Tự, người đàn ông ngồi đó nhìn chằm chằm Phương Chính hỏi:

- Đại sư, các ngươi muốn sao thì cứ việc làm đi. Muốn chém muốn giết tôi đều nhận.

Phương Chính buồn cười:

- Bần tăng giết anh làm chi? Bần tăng chỉ hiếu kỳ người của Hồng Ma mấy người sao lại chạy đến chỗ bần tăng? Lẽ nào bởi vì chuyện của Hồng Y?

Người đàn ông nói:

- Cậu làm hỏng chuyện lớn của Hồng Ma, hại chết thần tài và Hồng Y của Hồng Ma, Hồng Ma và cậu không chết không thôi!

Nếu là người bình thường nghe nói vậy nhất định sợ teo. Nhưng mà Phương Chính một chút cũng không để ý, thoải mái nói:

- Như vậy à, tổng bộ Hồng Ma các người ở đâu? Bần tăng cảm thấy không có gì là không nói được. Bần tăng đích thân đến chuyện trò cùng bọn họ, có lẽ sẽ nói được.

Người này cười lạnh:

- Cậu cảm thấy tôi sẽ nói cho cậu à?

Phương Chính nói:

- Ồ, quên không tự giới thiệu, bần tăng pháp hiệu là Phương Chính.

Người này khó hiểu nhìn Phương Chính, tâm nói tên này có phải bị khùng không? Không biết chú là Phương Chính tôi sẽ đi nổ chú à? Lúc này tự giới thiệu, có bệnh?

Phương Chính tiếp tục nói:

- Đây là đệ tử của bần tăng, Tịnh Tâm. Anh có thể không quen, nhưng mà nó còn có một cái tên khác, anh hẳn từng nghe qua, Thiện Tài Đồng Tử Hồng Hài Nhi dưới trướng Quan Âm Bồ Tát.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay