Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1140

Chương 1140: Đi Chết Đi Đầu Trọc!

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1140: Đi Chết Đi Đầu Trọc!

Huyện trưởng Kỳ quá hiểu Phương Chính, đến nhiều lần như vậy hầu như mỗi lần Phương Chính đều chơi trò biến mất, cho nên lần này trước tiên nói với Phương Chính luôn.

- Phương Chính trụ trì, tôi nói với cậu nhé, chuyện lần này không phải chơi đâu. Cậu không được phép chơi trò mất tích!

Phương Chính im re, hắn đột nhiên phát hiện bị người hiểu hình như cũng không tốt lắm. Chẳng qua Phương Chính cười gian, cũng không nói không biến mất hay không nói biến mất.

Lúc này huyện trưởng Kỳ nhận điện thoại, dường như xảy ra chuyện gì gấp vội vàng tạm biệt rời đi. Huyện trưởng vừa đi Phương Chính vội đóng cổng tự viện, sau đó gọi hết đệ tử tới nói một câu:

- Tịnh Cần, nếu như chính phủ có người tới ngươi phối hợp với bọn họ là được. Người còn lại mặc kệ ai tới hỏi cứ nói ta không có ở đây. Ờm, bần tăng thật sự không có đây.

Mấy đệ tử vừa muốn nói liền nghe thấy có người gõ cửa cốc cốc. Phương Chính sửng sốt, vội nói:

- Mặc kệ ai muốn gặp thầy cứ nói bần tăng không có đây.

Nói xong Phương Chính liền chạy ra sân sau, sau đó len lén bò lên đầu tường hóng hớt. Khỉ và mấy đứa khác không biết làm sao, mà Khỉ vẫn đi mở cổng chính tự viện.

Bên ngoài nhiều người như vậy nghe giảng xem bia đá, bây giờ không có Cá mặn tự nhiên đều chuyển mục tiêu sang Nhất Chỉ Tự. Nếu như Nhất Chỉ Tự vẫn một mực đóng cửa thì cơ hơi không chính đáng.

Cửa lớn vừa mở ra, quả nhiên một đám khách hành hương ồ ạt tràn vào, hương khói bay lượn như một con Thanh Long vụt lên trời. Các đệ tử cũng bắt đầu bận rộn theo, lớp bán hương lớp duy trì trật tự, lớp bán manh lớp chụp ảnh, bận không biết trời trăng mây đất. Phương Chính thấy thế lập tức thở phào nói thầm: "Vẫn may không có chuyện gì."

Nhưng mà vừa nói xong Phương Chính liền thấy một người quái lạ đi vào tự viện. Người này da đen thui, mày cau lại, vác một cái túi vải màu xanh lá, một tay đè lại cái túi giống như bên trên đựng thứ gì đó vô cùng quan trọng. Phương Chính nhướn mày tò mò, nghĩ nghĩ rồi nhảy xuống tường, thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương đi ra.

"Áo trắng có nói người chết càng nhiều thù lao càng cao. Người chết càng gần gũi với Phương Chính thì thù lao càng cao. Nếu nổ chết Phương Chính thì sao nhỉ?"

Tiếng nói của áo trắng vẫn vang bên tai hắn, trong lòng hắn cũng càng khẩn trương theo từng bước đi vào Nhất Chỉ Tự, vô thức đè chặt túi. Đúng lúc đấy một tiếng niệm phật vang lên.

- A Di Đà Phật, thí chủ có việc gì cần bần tăng giúp đỡ chăng?

Người này run trong lòng quay phắt người nhìn qua, chỉ thấy một hòa thượng mặc tăng y màu trắng không biết từ lúc nào đi đến sau hắn. Người đàn ông căng thẳng nhìn chằm chặp Phương Chính, liền sau đó ánh mắt sáng rực lên tia hung quang kia người ngu cũng nhìn ra được. Bất quá Phương Chính lại như không nhìn thấy, mỉm cười hỏi:

- Thí chủ, có gì cần bần tăng giúp không?

Người đàn ông nói:

- Có!

Phương Chính nói:

- Thí chủ mời nói.

Hô hấp của người này trở nên dồn dập, hiển nhiên tâm trạng của hắn cực kỳ căng thẳng, nhỏ giọng nói:

- Ở đây không tiện nói, đến chỗ không có người đi.

Phương Chính gật gật đầu:

- Cũng được, thế đi ra sân sau đi. Cá mặn, Tịnh Tâm đi theo một chuyến, vi sư có việc sắp xếp cho hai người.

Người đàn ông nghe vậy hô hấp càng dồn dập hơn. Phương Chính vẫn giống như không biết, sau đó gọi hắn đi ra sân sau. Cá mặn, Hồng Hài Nhi thấy Phương Chính chạy đi liền cảm thấy kỳ quái. Thế là rối rít bỏ việc trong tay đi theo. Đến sân sau Phương Chính hỏi:

- Thí chủ, có lời gì thì nói đi.

Người đàn ông khẽ ngẩng đầu điên cuồng nhìn Phương Chính, đang muốn nói liền thấy ngoài cửa truyền tới tiếng Dương Phong Hoa:

- Cậu tới đây cho tôi! Tôi nói cho cậu nghe, cậu phải xin lỗi Phương Chính trụ trì!

Tiếng Thường Vân vang lên:

- Không xin... Nói thì hay lắm, không có nghĩa thật biết thần thông...

Đang nói, Âu Dương Phong Hoa mang theo Thường Vân tới, hai người cũng không có xông vừa vào sân sau, mà là đứng ngoài cửa muốn hò hét gì đó. Kết quả vừa tới liền thấy Phương Chính đứng đây. Âu Dương Phong Hoa lập tức cười:

- Đại sư...

Người đàn ông thấy lại có thêm hai người tới tặng mạng, nụ cười càng dữ tợn hơn, hắn từ đầu tới cuối nhớ kỹ, nổ chết càng nhiều người tiền càng nhiều. Hầu như cùng lúc đó hắn rống to lên:

- Vì vinh quang của Hồng Ma, bọn mày đều đi chết đi!

Cùng lúc hắn hét lên, tay vốn nắm chặt túi vải dùng sức ném ra ngoài, ngón giữa giật một cái vòng sắt, kéo ra muốn dẫn nổ.

Ầm! Ngọn lửa trong túi vải lóe lên, một luồng sức mạnh khủng bố sắp nổ ra!

Ngay lúc đó, Thường Vân, Âu Dương Phong Hoa căn bản không kịp phản ứng, nhưng mà khoảnh khắc đối phương giật lựu đạn nổ, hai người bản năng cảm nhận được cái chết đến gần, cả người lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng, như kiểu sau vài phút liền phải chết. Hai người không kịp suy nghĩ, thậm chí không có bất cứ phản ứng nào, chỉ có thể trợn trừng mắt đợi chết trong tận cùng tuyệt vọng.

Gần như cùng lúc này Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài Nhi một cái, Hồng Hài Nhi toét miệng, há to miệng.

Người đàn ông vốn tưởng rằng nhiệm vụ sắp hoàn thành vượt chỉ tiêu, trên mặt hắn là cười đầy vẻ điên cuồng nóng lòng. Nhưng mà nụ cười của hắn ngay lập tức cứng đờ. Nét kinh hoàng của Thường Vân và Âu Dương Phong Hoa cũng đơ ra, sau đó biến thành chấn động.

Chỉ thấy Hồng Hài Nhi há to miệng, lửa trong túi vải dưới nách hắn vừa mới bén nổ liền hóa thành một luồng lửa bay lên không sau đó lượng một vòng, toàn bộ đều chui tọt vào miệng hòa thượng bé kia.

Còn vụn sắt bi thép bị nổ ra như bị rút sạch rơi leng keng đầy đất. Người đàn ông trợn mắt không dám tin nhìn màn trước mắt, trong đầu nhớ tới lời của áo trắng.

"Tuy là không biết Phương Chính có thật biết thần thông hay không, anh không cần phải đụng chạm hắn. Đi lên Nhất Chỉ Sơn, nổ mấy người thường chết được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nếu như có thể nổ chết mấy tên đệ tử của hắn càng tốt. Nhớ kỹ đừng có ý muốn nổ chết Phương Chính, trước mắt chúng ta không có tình báo chính xác, không cần thiết tìm hắn.

Người đàn ông trong lòng cực kỳ đắng chát, hắn tham lam, nhưng mà tình báo của áo trắng cũng sai bét, trong tự viện này không chỉ Phương Chính biết thần thông, đệ tử hắn cũng có! Đây căn bản không phải là một cái tự viện mà là Phật Quốc!

Phương Chính chỉ vào một cái bàn cách đó không xa:

- Thí chủ, xem ra bần tăng không chết được. Nếu đã như vậy qua một bên ngồi thế nào?

Người đàn ông vẻ mặt phức tạp nhìn Phương Chính, sau đó thở dài giống như là đã nhận mệnh, đi theo Phương Chính qua đó ngồi dựa vào ghế nói:

- Lựu đạn không nổ chết được cậu, tôi còn có thể thế nào? Muốn chém muốn giết tùy cậu đi.

Phương Chính mỉm cười với Âu Dương Phong Hoa sau đó đi qua.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay