Chương 1139: Chuẩn Bị Chuồn Mất
Kết quả vừa ra phía sau Nhất Chỉ tự, hắn liền ngây ngẩn cả người! Bởi vì phía trước của Nhất Chỉ tự hoàn toàn rỗng tuếch! Một người cũng không có! Điều này so với cái cảnh người người tới lui như ngày xưa quả thật quá yên ắng, khiến Phương Chính có chút hoài nghi nhân sinh.
Ra khỏi Nhất Chỉ tự, liền nhìn thấy trước mắt là một biển đầu người đen kịt, trên mặt đất là ngồi, trên cây là bò, trên tảng đá cũng có người...
Tóm lại, mọi nơi có thể đứng được, đều là người!
Một đám, đều cùng nhìn về một hướng, đó chính là phía dưới phiến đá... Không đúng, là phía trên!
Chỉ thấy Cá mặn ngồi ở phía trên phiến đá, quơ chân múa tay nói một bộ phương pháp tu luyện, phân tích sức mạnh của đất trời này là từ đâu mà ra vân vân.
Phía dưới vô luận là nam nữ già trẻ, đều nghe vô cùng mê mẩn, có người bút kí, có người ghi âm, có người ghi hình. Trong đám người, Phương Chính còn thấy được Tỉnh Nghiên và các phóng viên khác, một đám ống kính dài ngắn chụp ảnh Cá mặn lia lịa.
Đúng lúc này, Phương Chính thấy được một gương mặt quen thuộc, rõ ràng là Vương Hữu Quý mang theo nữ cảnh sát Bao Vũ Lạc, còn có một gương mặt quen thuộc nữa, đó là huyện trưởng Kỳ! Ba người gần như là chạy sấp chạy ngửa cả đường để đến đây.
Vừa thấy được Phương Chính, Vương Hữu Quý còn đỡ, ngày nào cũng có thể nhìn thấy Phương Chính. Bao Vũ Lạc cũng không có phản ứng gì, nhưng huyện trưởngkỳ thì không giống thế, hắn tới Nhất Chỉ sơn không dưới mười mấy lần, mỗi lần xin gặp Phương Chính đều không được, chờ mãi cũng không gặp, lần nào cũng là bất lực quay về. Hiện giờ rốt cuộc thấy được người thật rồi, làm sao hắn có thể bình tĩnh nổi! Thật giống như cảnh sát thấy được tên trộm đồ, hét lớn một tiếng:
-Phương Chính, cậu đừng chạy!
Phương Chính vừa nghe, chân mềm nhũn ra, thiếu chút nữa đã bị dọa chạy. Ngay sau đó, Phương Chính đột nhiên nhớ tới, hắn chạy cái gì? Hắn cũng không làm chuyện xấu nào mà?
Vì thế Phương Chính liền đứng ở kia chờ...
Không tới một hồi, ba người chạy tới trước mặt Phương Chính, Phương Chính chắp tay trước ngực, định chào hỏi.
Kết quả Vương Hữu Quý, huyện trưởng Kỳ mỗi người một tay bắt lấy Phương Chính, y như đang bắt phạm nhân, kéo hắn vào Nhất Chỉ tự. Bao Vũ Lạc theo sau đóng cửa chính lại, ngay cả Tịnh Tâm cũng bị chặn ở bên ngoài.
Phương Chính vẻ mặt không thể hiểu được nói:
-Ba vị hảo hán, tuy rằng bần tăng có chút tiền, nhưng các người ép buộc như thế, bần tăng nhất định không khuất phục!
-Câm miệng, nói thêm câu nữa, đánh chết ngài!
Vương Hữu Quý cũng nghịch ngợm theo.
-Tổ tông của tôi ơi, hai người đừng náo loạn nữa. Huyện trưởng sắp điên đến nơi rồi.
Bao Vũ Lạc kêu lên.
Vương Hữu Quý vừa nghe, lúc này mới nhớ tới mình đến đây để làm gì, hắn nhanh chóng nghiêm mặt nói:
-Nghe huyện trưởng nói.
Phương Chính cũng chắp tay trước ngực, kết quả tay vừa nhấc lên, đã bị Huyện trưởng Kỳ nhanh chóng đè lại, huyện trưởng Kỳ vừa vội vàng lại vừa chua xót nói:
-Phương Chính trụ trì, gặp cậu một lần thật không dễ dàng gì.
Phương Chính muốn giải thích, thế nhưng huyện trưởng Kỳ đã lập tức nói tiếp:
-Đừng giải thích, tôi hiểu. Bây giờ nói sang vấn đề chính đi, nhanh chóng bảo con cá nhà cậu câm miệng lại đi, đừng nói nữa!
Phương Chính ngạc nhiên:
-Vì sao?
-Cậu cứ bảo nó ngậm miệng lại trước, sau đó tôi sẽ nói nguyên nhân tại sao.
Huyện trưởng Kỳ nôn nóng nói.
Phương Chính gật gật đầu, nói với sóc đang ở trên cây:
-Đi... Bảo Cá mặn câm miệng. Nhiều lời một chữ, buổi tối đánh Cá mặn.
Sóc gật gật đầu, vèo một phát chạy ra ngoài, nó tung mình lên không, nhảy xa hơn mười mét dừng lại ở đầu tường, sau đó lại thả người một cái, không thấy đâu nữa
Nhìn thấy thế, huyện trưởng Kỳ cũng hết sức kinh ngạc, tuy rằng biết Nhất Chỉ tự này đều là yêu quái, nhưng mỗi lần nhìn thấy, hắn đều cầm lòng không đậu có chút cảm thán cùng chấn động.
Chờ sóc đi rồi, Huyện trưởng Kỳ mới nói:
-Đại sư, chuyện là thế này, hôm nay Cá mặn nhà cậu nói luyên thuyên một ngày. Lời hắn nói, bị rất nhiều người ghi lại rồi phát tán lên trên mạng.
-Thì sao chứ?
Phương Chính khó hiểu, cái này thì có gì đâu? Cho dù mọi người có biết được những thứ đó thì đã sao, cũng xem như giúp mọi người cường thân kiện thể vậy? Không thì cùng lắm...
Huyện trưởng Kỳ tiếp tục nói:
-Thì như thế nào? Cậu có biết những lời nó nói có giá trị lớn tới cỡ nào hay không?
Phương Chính lau lau mũi nói:
-Một chút biện pháp cường thân kiện thể thôi mà...
Huyện trưởng Kỳ vừa nghe, gào rú tại chỗ:
-Một chút biện pháp cường thân kiện thể? Còn thôi mà?
Phương Chính gật đầu...
Huyện trưởng Kỳ ra vẻ hận rèn sắt không thành thép, vò đầu bứt tóc nói:
-Cá mặn giảng bài đã bị rất nhiều người truyền ra ngoài. Hơn nữa khiến cho một vài chuyên gia chú ý, trong đó có đại sư công phu Mẫn Hòa cực kì nổi tiếng. Đại sư Mẫn Hòa luyện nội gia quyền, tinh thông thuật dưỡng sinh của Đạo gia. Căn cứ theo phân tích của hắn, những gì Cá mặn giảng vô cùng giống với những thứ hắn lĩnh ngộ được, thậm chí có rất nhiều chướng ngại, nhờ vào một câu của Cá mặn đã giải quyết dễ dàng! Trong đám đông lúc nãy có mấy người là đệ tử của Mẫn Hòa, Mẫn Hòa đã điều khiển từ xa bọn họ đặt câu hỏi trong suốt quá trình, đều là những vấn đề mang tính tri thức cực kì chuyên nghiệp. Kết quả, Cá mặn trả lời chính xác toàn bộ, hơn nữa còn là đáp án tốt nhất! Thậm chí so với kiến thức của Mẫn Hòa còn tốt hơn nhiều!
Phương Chính lau lau mũi nói:
-Này... Có gì vấn đề sao?
-Có vấn đề gì?
Huyện trưởng Kỳ thật muốn tát một cái chết tươi tên hòa thượng trước mắt này! Hắn đã nói rõ ràng như thế, cậu ta còn không hiểu sao?
Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Phương Chính, huyện trưởng Kỳ cố gắng bình tĩnh lại, cố gắng không để bản thân bị tức chết hoặc bùng nổ bóp chết hòa thượng này ngay tại chỗ. Sau đó mới nói:
-Nói như thế, Mẫn Hòa là đại gia công phu nổi tiếng, sức chiến đấu của một mình hắn có thể địch lại ba gã bộ đội đặc chủng. Đương nhiên dưới tình huống ẩu đả sống chết khác thì chưa biết, dù sao ai cũng không thể bảo đảm cho chuyện phát sinh ngoài ý muốn. Căn cứ theo Mẫn Hòa, dựa theo phương pháp tu luyện như lời Cá mặn nói, tố chất con người có thể đề cao lên gấp ba, thậm chí là gấp mười lần! Thế nhưng mỗi người cũng sẽ có thành tựu khác nhau, cậu nghĩ xem, một bộ đội đặc chủng tăng lên gấp ba đến gấp mười lần sức chiến đấu sẽ như thế nào?
Nói đến đây, huyện trưởng Kỳ hai mắt tỏa ánh sáng nhìn Phương Chính, như thể đang nói, tiếp theo không cần tôi nói nữa đúng không?
Phương Chính cứng họng, quả nhiên lấy mông làm đầu, một tên hoa thượng nhỏ bé như hắn không nghĩ tới mấy thứ chiến tranh này, trước sau chỉ suy nghĩ đến vấn đề khỏe mạnh cho toàn dân. Mà huyện trưởng Kỳ làm cán bộ, dĩ nhiên suy nghĩ đến chuyện thực lực của chính phủ...
Thế nhưng Phương Chính vẫn có chút không nghĩ ra:
-Đã là thời buổi này rồi, sức mạnh của một cá nhân cũng không ảnh hưởng gì nhiều chứ nhỉ?
-Cái gì mà không ảnh hưởng gì mấy? Tăng tố chất của thân thể, binh lính không bị bệnh, đây chính là sức chiến đấu! Tương tự như đạn pháo, tốc độ nhanh hơn kẻ địch 0,1 giây thôi cũng đã xoay chuyển được thế trận rồi! Cậu hiểu không?
Huyện trưởng Kỳ nói.
Phương Chính gật gật đầu, hắn thật sự không hiểu gì về chiến tranh, thế nhưng những đạo lí mà Huyện trưởng Kỳ nói hắn đã hiểu.
Huyện trưởng Kỳ nói:
-Lần này tôi tới đây cũng không đại biểu cho cá nhân tôi hay huyện ta. Mà là bên trên ra lệnh xuống dưới, bảo tôi mau chóng đến đây ngăn cản hành vi của cậu. Rất nhanh sẽ có nhân viên chính phủ đến gặp cậu, hắn sẽ nói chuyện với cậu
Phương Chính vừa nghe, lập tức có cảm giác đầu muốn phình ra, tầm mắt mơ hồ, trong lòng cân nhắc: "Lần này sợ là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi, phiền toái lớn! Xem ra phải kiếm cơ hội chuồn ngay mới được... "