Chương 1138: Cá Mặn Nổi Tiếng
Cá mặn cười ha ha nói:
-Thằng nhóc, thế giới này bao la rộng lớn, khoa học nói thẳng ra chỉ là tổng kết nhận thức của con người về thế giới. Nhân loại mới tồn tại được bao nhiêu năm, không nói đến biển sao cuồn cuộn kia, ngay cả trên trái đất này, các người chưa thể nghiên cứu hết được. Cậu dựa vào cái gì mà dõng dạc, mở miệng ngậm miệng đều là giải thích tất cả bằng khoa học? Chẳng lẽ khoa học giải thích không rõ, thì là phong kiến mê tín, là kẻ lừa đảo?
Thường Vân: "... "
Cá mặn tiếp tục nói:
-Còn nữa, đùng có hở ra chút là phải giải phẫu cái này giải phẫu cái kia, cậu không hiểu được liền phải giải phẫu? Phải chăng có nghĩa là một sinh mạng nào đó mạnh mẽ hơn cậu, không hiểu cậu, cũng có thể mang cậu đi giải phẫu?
Nói xong, Cá mặn cầm lấy một cục đá bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ một cái, cục đá vỡ ra đầy đất!
Nhìn thấy thế, Thường Vân sợ tới mức vội vàng lui về phía sau, sắc mặt trắng bệch, như thể sợ Cá mặn sẽ ấn hắn xuống đất để giải phẫu vậy.
Hồng Hài Nhi thấy một màn như vậy, nói khẽ với Phương Chính:
-Sư phụ, xem như con hiểu rồi.
-Nói.
Phương Chính bí mật nói.
Hồng Hài Nhi nói:
-Người đây là nói dối dùng con, dạy dỗ người ta dùng Cá mặn!
Phương Chính cũng không để bụng, ngược lại cười ha hả nói:
-Cái này gọi là dùng hết khả năng, phát huy sở trường của các con.
Vẻ mặt Hồng Hài Nhi uất ức, trong lòng có mười vạn con ngựa đang rầm rập lao qua: "Cái tên giặc trọc nhà ngươi, sở trường của bổn đại vương từ khi nào là nói dối hả?"
Đáng tiếc, lời này hắn chỉ dám nói ở trong lòng, oan ức vô tận chỉ dám hóa thành một cái xem thường, ném cho Phương Chính.
Thế nhưng Phương Chính chỉ làm ra vẻ không phát hiện, vẫn đứng ở kia nhìn Cá mặn giáo huấn Thường Vân.
Thường Vân suýt chút nữa bị Cá mặn dùng nước miếng rửa sạch mặt mày, cuối cùng cắn răng một cái, giữa màn mưa nước miếng như sấm chớp mưa rền kia, chỉ vào phiến đá nói:
-Đừng nói những thứ vô dụng đó nữa, mày giải thích một chút thử xem, đây rốt cuộc là nguyên lí gì? Còn nói cái gì mà có duyên mới xem hiểu được, nhiều người đến như vậy cũng chưa thấy ai xem hiểu nổi! Xác xuất có duyên này của các người thấp đến cỡ nào? Mà không ai có thể xem hiểu ?
Cá mặn nghe vậy chép miệng, vẻ mặt ngưng trọng hỏi:
-Cậu xác định thật sự muốn biết, đây là nguyên lí gì?
Thường Vân nói:
-Đúng vậy!
Cá mặn lại tìm một tảng đá, thế nhưng không chụp nát nữa, mà là ngồi lên trên, duỗi duỗi cái eo lười biếng.
Mọi người không rõ nó đang có ý gì, thế nhưng Phương Chính vừa xem đã hiểu, hắn vỗ vỗ đầu Hồng Hài Nhi nói:
-Vi sư đi về trước ngủ một lát, khi nào có kết quả, nói một chút cho vi sư nghe.
Phương Chính nói xong, liền đi rồi.
Những người khác nhưng không rõ ý định của Cá mặn, cả đám duỗi dài cổ, chờ Cá mặn giải thích.
Thường Vân còn muốn thúc giục hai câu, kết quả Cá mặn liền mở miệng:
-Cái này phải nói từ hồi đất trời còn sơ khai, chính cái gọi là đất trời hỗn độn, trong hỗn độn có hai khí âm dương, dương khí bay lên, âm khí hạ xuống...
-Tôi đang hỏi hoa văn trên bia đá, không bảo kể chuyện Bàn Cổ mở trời đất.
Thường Vân đánh gãy lời Cá mặn.
Cá mặn trợn mắt nói:
-Không nói như vậy, sợ cậu nghe không hiểu.
-Cứ nói đi, hiểu được!
-Thật sao?
-Thật!
-Vậy được, ta nói luôn cho cậu biết đây là gì, đây là truyền thừa ấn kí được khắc họa bởi thuật vận mệnh tăng sinh khí tan vào huyết thống. Truyền thừa ấn kí được tích hợp vào trong tranh và thư pháp, người vô duyên không xem hiểu được!
Cá mặn nói xong, vỗ vỗ mông đứng dậy nói:
-Giải thích xong rồi, tự cậu cân nhắc đi.
-... Mi nói mấy thứ này, ai có thể nghe hiểu nổi? Nói bậy chắc?
Thường Vân nói.
Cá mặn trừng hắn một cái nói:
-Nói bậy? Ông cố nội đây muốn giảng kĩ cho nghe thì không chịu, giảng đơn giản thì bảo nghe không hiểu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?
Thường Vân cứng họng, thật lâu sau mới nghẹn ra một câu:
-Mi giảng kĩ một chút đi.
Cá mặn cười hắc hắc, lại ngồi xuống, nói:
-Vậy chúng ta nói kĩ một chút, nói từ Bàn Cổ mở trời đất...
Thời điểm chạng vạng, Phương Chính ngáp một cái, duỗi cái eo lười biếng, đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn mặt trời đang khuất dần sau núi, hỏi:
-Cá mặn nói xong rồi sao?
-Không có, tên kia còn đang giảng, tựa hồ giảng nghiện rồi.
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính ngạc nhiên, gãi gãi đầu nói:
-Tên nhóc kia còn nghe?
Hồng Hài Nhi cười hi hi đáp:
-Sư phụ, lúc này người tính sai rồi, tên nhóc kia không những đang nghe, mà còn tìm người tới đưa củi lửa, một đám người nổi lửa ở đó, nghe Cá mặn khoác lác. Hơn nữa, có vẻ càng có nhiều người đến thêm.
Phương Chính cứng họng, lau lau mũi nói:
-Cá mặn nói gì thế? Lại có thể khiến nhiều người vây xem như thế?
-Nó á, giảng cơ sở tu hành.
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính ngây ngẩn cả người:
-Thứ này cũng có người thấy hấp dẫn? Hơn nữa, nghe xong cũng đâu dùng được gì
Hồng Hài Nhi cười nói:
-Sư phụ, lúc này người đoán sai rồi. Người xem những tin tức kia, một đám đại sư giả giảng dưỡng sinh còn có thể hấp dẫn một số lượng lớn người. Huống chi là những người như chúng ta giảng? Chúng ta là ai? Đó chính là đệ tử của Phương Chính, đệ nhất thần tăng, hơn nữa bản thân Cá mặn chính là một con yêu quái. Xem yêu quái nói chuyện, còn kích thích hơn cả xem phim điện ảnh hấp dẫn. Ngoài ra, những gì Cá mặn giảng không hoàn toàn là vô dụng, đó thật sự là cơ sở tu luyện, nếu bọn họ có thể thật sự hiểu được, tu luyện được, thân thể khỏe mạnh, tứ chi cường tráng, đầu óc mở mang vẫn là không thành vấn đề.
Phương Chính nghĩ nghĩ, giống như lúc trước Hồng Hài Nhi giúp hắn sửa đổi một quyển luyện khí công pháp, lúc ấy quả thật có tác dụng nhất định cho việc cường thân kiện thể. Có lẽ, thứ mà Cá mặn giảng bây giờ cũng không khác thứ lúc đó là mấy.
Thế nhưng Phương Chính vẫn là không nghĩ ra:
-Cá mặn nói lâu như vậy, bọn họ liền nghe tới say mê, không đi nữa?
-Cũng gần như là thế, dù sao chẳng có mấy ai bỏ đi. Hơn nữa người càng ngày càng nhiều... Sư phụ à, người đừng có xem thường Cá mặn, cái tên này nằm ở trước mặt Phật Tổ 3000 vạn năm, nó ở dưới ánh mắt của Phật Tổ, những thứ trong đầu cũng nhiều lắm. Hơn nữa, cũng không hoàn toàn là Cá mặn giảng...
Hồng Hài Nhi nói đến này, dừng một chút.
Phương Chính buồn bực:
-Còn có người khác giảng sao?
Hồng Hài Nhi gật đầu nói:
-Có chứ, mới nãy lúc bắt đầu cái tên Thường Vân kia còn lý luận cái gì mà khoa học với Cá mặn, kết quả lí luận chưa đến nửa giờ, hắn đã bị hệ thống lý luận hoàn chỉnh của Cá mặn khiến cho á khẩu không trả lời được. Thật là chê cười, khoa học ở trái đất này phát triển được bao nhiêu năm? Còn chưa đến một trăm năm! Mà lý luận tu hành của chúng ta, phải dùng trăm triệu làm đơn vị, hắn lý luận với chúng ta, chẳng khác nào đang hoài nghi cuộc sống!
Hồng Hài Nhi nói đến này, hơi có chút đắc ý ngẩng đầu lên, tiếp tục nói:
-Sau đó Thường Vân kia có tìm người đến giúp đỡ. Muốn dùng góc độ khoa học để bác bỏ những lí luận chúng ta vừa nói. Kết quả, tất cả đều bại, nghe nói còn có mấy người rất nổi tiếng đều bị thuyết phục.
Tiếp nữa, những người này cũng không căn vặn gì Cá mặn nữa, cũng không phản ứng với Thường Vân, một đám cầm cuốn vở nhỏ run run trong gió lạnh, nghiêm chỉnh ghi nhớ lại. Con thấy thế liền tặng cho bọn họ hai chậu than. Ơ, sư phụ, người đi đâu thế?
-Vi sư đi xem.
Phương Chính bị Hồng Hài Nhi nói khiến cho thật tò mò.