Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1137

Chương 1137: Các Người Lừa Gạt

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1137: Các Người Lừa Gạt

- Đại sư Phương Chính tới!

Có người kinh ngạc hô lên

Ai cũng biết, Nhất Chỉ sơn không lớn, Nhất Chỉ tự càng nhỏ, nhưng muốn được nhìn thấy vị Phương Chính thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi này, đại khái cũng chỉ có lúc trống chiều chuông sớm. Thế nhưng, cho dù là ngay khi đó cũng chưa chắc gặp được. Cho nên, muốn gặp Phương Chính cũng y như mua vé số, tất cả đều phải xem vào vận may.

Bây giờ được nhìn thấy người thật, tự nhiên là mọi người càng thêm hưng phấn, chụp ảnh với chào hỏi liên thanh.

Phương Chính đáp lễ lại tất cả, hắn đi thẳng đến trước mặt Thường Vân, nhìn thấy Âu Dương Phong Hoa, Phương Chính hơi kinh ngạc. Âu Dương Phong Hoa đang còn là học sinh, nên cơ hội tới Nhất Chỉ tự cũng không nhiều. Một năm, cũng chỉ đến đây được khoảng hai ba lần.

Mà người đàn ông bên cạnh Âu Dương Phong Hoa, Phương Chính cực kì chắc chắn bản thân chưa gặp qua bao giờ. Nhưng dựa vào ánh mắt của cậu ta khi nhìn vào Âu Dương Phong Hoa, Phương Chính biết, đây tám phần là một trong những kẻ theo đuổi Âu Dương Phong Hoa.

Thế nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến Phương Chính, Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, đã lâu không thấy.

-Đại sư, đã lâu không thấy. Cái kia... Thật ngại quá, người bạn này của tôi sống ở nước ngoài từ nhỏ, mới trở về hôm trước, đầu óc không được tốt lắm.

Âu Dương Phong Hoa vẻ mặt xin lỗi nói.

Thường Vân vừa nghe, giận muốn nổ tung cái mũi, hắn ngẩng cao đầu, cực kì có cảm giác của một thanh niên ưu tú từ nước ngoài, hắn lạnh nhạt nói:

-Tự giới thiệu một chút, tôi tên là Thường Vân, là người thừa kế tập đoàn Trường Viễn ở Cổ Lâm thị.

Tuy rằng tập đoàn Trường Viễn nằm ở Cổ Lâm thị, nhưng lực ảnh hưởng của nó lại rất lớn trên phương diện các ngành công nghiệp nặng, những thứ tập đoàn này sản xuất được phân bố rộng khắp các công trường lớn ở Cổ Lâm thị. Đồng thời, tập đoàn Trường Viễn cũng có tham gia ngành địa ốc, khắp các nơi đều có bảng hiệu công ty họ. Đây là một công ty tập đoàn cực kì lớn.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Thường Vân dám ngẩng cao đầu nói chuyện với Phương Chính, đối với hắn, tất cả những gì ở ngôi chùa này đều là giả dối, là lừa đảo mới có. Còn mọi thứ của nhà hắn mới là thật sự, dùng bản lĩnh có được.

Nhưng mà rất nhanh sau đó Thường Vân đã phát hiện ra, hắn nói nhiều như vậy, vào trong mắt hòa thượng kia, lại cứ như... Cái gì cũng không tồn tại!

Hắn cũng không biết, tuy rằng Phương Chính xuống núi không ít lần, nhưng đối với nền kinh tế bên ngoài là dốt đặc cán mai. Cái gì mà công ty với chả công ty, hoàn toàn tương đương đàn gảy tai trâu.

Nhìn thấy vẻ mặt không để ý kia của Phương Chính, Thường Vân chỉ cảm thấy trong lòng hờn dỗi uất ức, nói:

-Hòa thượng, anh không nghe tôi nói chuyện sao?

Phương Chính gật đầu nói:

-Nghe xong rồi, sau đó thì sao?

Phương Chính chớp chớp đôi mắt với Thường Vân, vẻ mặt vô tội hỏi.

Thường Vân tức khắc hết chỗ nói rồi, đúng vậy, người ta nghe được, sau đó thì sao? Chẳng lẽ nhất định phải khen hai tiếng mới được?

Phương Chính mặc kệ Thường Vân đang hơi bối rối, hắn nói với Âu Dương Phong Hoa:

-Thí chủ, có thời gian giúp bần tăng gửi lời hỏi thăm đến lệnh tôn.

Nói xong, Phương Chính lễ phép gật gật đầu với Thường Vân, lúc này mới đi tới phía dưới phiến đá, gật đầu với Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi lập tức cao giọng nói với mọi người:

-Chư vị thí chủ, chữ trên phiến đá này, chính là có duyên mới hiểu, vô duyên không thể xem.

Lời này vừa nói ra, toàn trường ồ lên!

-Có duyên mới hiểu, vô duyên không thể xem? Này... Sao có thể?

-Văn tự trên bia đá có thể mã hóa? Chẳng lẽ lại là thần thông?

Đại đa số người ở đây đều là người quanh đây, ở gần đến thì đối với Phương Chính tin tưởng không nghi ngờ, từ xa đến thì cũng là vì sự nổi tiếng của Phương Chính mà đến, ít nhiều cũng có chút hiểu được Phương Chính. Cho nên mọi người mới cầm lòng không được liên tưởng những hình ảnh không thể giải thích này với thần thông.

Thế nhưng Thường Vân cũng không phải là những người đó, hắn là bị Âu Dương Phong Hoa kéo tới! Hoặc có thể nói, Âu Dương Phong Hoa là lợi dụng cái cớ mang hắn đi cầu phúc mà chạy đến Nhất Chỉ tự! Hắn chẳng qua là một lí do để ngụy trang, là bị nhân tiện mang đến đây thôi.

Hắn vốn định cùng một mình Âu Dương Phong Hoa đến quán cà phê, tâm sự lý tưởng cuộc đời, rồi xem thêm một bộ phim, gia tăng tình cảm. Kết quả lại chạy đến một nơi như thế này, còn phải đối mặt với một hòa thượng giống như tình địch! Khỏi phải nói, trong lòng hắn nghẹn uất đến chừng nào!

Thật sự không phải là Thường Vân suy nghĩ nhiều, bởi vì hắn quá hiểu rõ các thiếu nữ, tình cảm ban đầu của các thiếu nữ luôn bắt đầu bởi sự sùng bái hoặc tò mò. Sự tò mò và sùng bái mà Âu Dương Phong Hoa dành cho Phương Chính được biểu hiện rõ ràng ở trên mặt. Hắn thật sự sợ chỉ cần không cẩn thận một chút, cô gái mà mình yêu quý sẽ bay mất. Hắn không có khả năng thay đổi Âu Dương Phong Hoa, điều hắn có thể làm, chính là tận lực phá vỡ hình tượng huy hoàng của Phương Chính ở trong lòng Âu Dương Phong Hoa.

Bởi vậy, Hồng Hài Nhi vừa nói ra mấy lời này, hắn liền cao giọng:

-Lời này không khỏi quá mức hàm hồ rồi! Xin hỏi hai vị pháp sư, các người dùng kĩ thuật gì mà người có duyên mới hiểu được? Hi vọng hai vị có thể giải đáp nghi vấn cho tôi.

Lúc này đây, hắn học khôn rồi, hắn không trực tiếp công kích mà dùng phương pháp biện luận để đi tranh luận với đối phương, thuyết phục mọi người bằng góc độ khoa học.

Nghe được lời này, mọi người không hề xem thường hắn, mà còn tò mò nhìn Phương Chính, chờ đợi Phương Chính đưa ra đáp án. Dưới Phổ Thiên này có ai không tò mò với thần thông đâu? Ngay cả Âu Dương Phong Hoa cũng mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt mong đợi nhìn Phương Chính. Thế nhưng cô vẫn lôi kéo Thường Vân, chẳng qua Thường Vân không dao động.

Hồng Hài Nhi nghe vậy, theo bản năng nhìn về phía Phương Chính, cái này nên trả lời sao đây?

Phương Chính cười cười, yên lặng gật đầu nói:

-Gọi Tịnh Cần tới đây

Tuy rằng Hồng Hài Nhi không hiểu vì sao Phương Chính muốn gọi Cá mặn đến, thế nhưng vẫn nhanh chóng chạy đi, gọi Cá mặn tới đây. Nói một cách chính xác là kéo Cá mặn tới đây... Suốt đường đi đều nghe Cá mặn hét lớn:

-Ngươi có thể nhẹ tay chút hay không! Trong miệng còn có tiền xu đó! Nôn... Nuốt xuống đã...

Thường Vân vốn đang tươi cười hết sức tự tin, sau khi nhìn thấy một con Cá mặn nói được, nụ cười tức khắc vụt tắt! Hắn nhìn chằm chằm vào Cá mặn, giống như đang nhìn sinh vật ngoài hành tinh!

Âu Dương Phong Hoa thấy vậy, hừ hừ nói:

-Tới tới tới, ngài uyên bác, ngài giải thích từ góc độ khoa học cho tôi nghe thử xem, vì sao một con Cá mặn lại nói được?

Thường Vân nghe vậy, theo bản năng nói:

-Cái này... Phải đưa đi giải phẫu nghiên cứu xong mới có thể có kết quả...

Âu Dương Phong Hoa còn chưa nói gì, Cá mặn bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Thường Vân, từ đầu đến chân, từ chân đến đầu nhìn hai lần.

Thường Vân theo bản năng hỏi:

-Mày muốn làm gì?

Cá mặn nói:

-Ông cố nội đây đang xem thử, hai cái đùi của cậu là đùi cóc hay đùi người, muốn giải phẫu một chút xem đó là thứ gì.

Thường Vân cả giận nói:

-Sao mày lại mắng chửi người ta như thế?

Vẻ mặt Cá mặn đầy kinh ngạc, nói:

-Cậu nói ta mắng chửi người? Vậy cậu nói ta hay, cậu là cái gì?

-Tôi là một con người!

Thường Vân nói.

Cá mặn nói:

-Cậu nói cậu chính là một con người? Lấy gì để chứng minh?

-Cái này còn cần phải chứng minh sao? Vẻ ngoài của tôi như thế, chẳng lẽ còn có thể là thứ gì khác?

Thường Vân hỏi.

Cá mặn cười ha ha nói:

-Vậy cậu nhìn hình dạng ta này, sao có thể nói chuyện được?

Thường Vân: "... "

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay