Chương 1136: Tâm Đắc
- Cái gì mà đại sư, cái gì mà pháp lực! Chẳng qua đều là lừa gạt cả thôi!
Thường Vân tận tình khuyên bảo.
Âu Dương Phong Hoa vừa định nói cái gì, chợt thấy bên cạnh có mấy người đi qua, họ đang hưng phấn bàn tán về phiến đá kia.
-Mau qua kia nhìn xem, nghe nói là đệ tử của Phương Chính trụ trì đến giảng giải chỗ thần kì của phiến đá đó!
-Phiến đá này thần kì thật, chả ai hiểu được trên đó viết hay vẽ cái gì. Ảnh chụp được cũng hết sức mơ hồ... Không phải là do thần thông đấy chứ?
-Không biết nữa, qua xem thử là rõ ngay.
...
Một đám người phần phật chạy qua.
Âu Dương Phong Hoa vừa nghe, cũng cảm thấy hứng thú, trừng mắt nhìn Thường Vân một cái, nói:
-Lát nữa ăn nói phải chú ý một chút, nếu bị người ta đánh thì đừng có trách tôi không nhắc nhở cậu.
Nói xong, Âu Dương Phong Hoa chạy qua theo, thoạt nhìn, cô cũng rất phấn khích.
Thường Vân nhìn bóng dáng Âu Dương Phong Hoa, nghiến răng nghiến lợi nói:
-Mình cũng không tin mình đường đường là học sinh giỏi ở Cambridge lại kém hơn một tên hòa thượng thối chốn núi rừng nghèo nàn này! Dùng thần thông? Hừ, để xem tôi vạch trần trò hề của anh thế nào!
Thường Vân đuổi theo Âu Dương Phong Hoa đi tới trước hai phiến đá cực lớn kia. Nói là phiến đá, kì thật đây chỉ là bản phóng đại của một tấm bia đá xiên xẹo. Đứng ở phía dưới tấm bia đá, Thường Vân ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng càng cảm thấy chấn động mãnh liệt!
Mặc dù bãi đá cổ Stonehenge cũng rất đáng kinh ngạc, nhưng xét trên góc độ về mặt kích thước thì phiến đá ở đây còn lớn hơn nhiều! Hơn nữa, những hoa văn trên phiến đá được khắc họa một cách hết sức rõ ràng, nhưng có thế nào cũng không nhìn ra được đó là cái gì, càng khiến phiến đá này thêm phần thần bí.
Thường Vân nhịn không được nói thầm trong lòng: "Chẳng lẽ, thật sự có thần thông?"
Thế nhưng hắn lại lập tức phủ quyết ngay, hắn nhất quyết không tin có một loại thần thông nào đó tồn tại dưới thời đại tối cao của khoa học kĩ thuật! Quan trọng nhất chính là, vì người bên cạnh, hắn cũng không thể thừa nhận!
Như vậy, điều gì đã tạo nên cảm giác này? Thường Vân nghĩ vậy, trái tim run rẩy, nghĩ tới cái gì đó, hắn đột nhiên nhéo bản thân một chút, nhắm mắt lại trong đau đớn! Đồng thời, hắn kéo Âu Dương Phong Hoa, nghiêm túc nói:
-Đừng nhìn chằm chằm phiến đá này nữa, trên phiến đá này cõ chỗ bí ẩn! Nếu tôi đoán không sai, cái gọi là thần thông đều nằm hết trên phiến đá này!
Âu Dương Phong Hoa sửng sốt, hỏi ngược lại:
-Có ý gì? Thần thông gì nằm ở trên phiến đá này?
-Không phải lúc nãy tôi đã nói với cậu rồi sao? Chỉ cần hội đủ điều kiện, hoàn toàn có thể tạo nên ảo giác. Nếu tôi đoán đúng, hoa văn trên phiến đã chính là một phương thức vận dụng thuật thôi miên! Xem lâu một chút sẽ bị thôi miên. Con người ta một khi bị thôi miên, nhìn thấy cái gì cũng không kì quái.
Thường Vân nói.
Âu Dương Phong Hoa nói:
-Chính là...
-Không có chính là cái gì hết, nhìn thấy chỗ này, trên cơ bản tôi có thể khẳng định, hòa thượng nọ không phải người đứng đắn, hắn chính là một yêu tăng!
Thường Vân chém đinh chặt sắt nói.
Âu Dương Phong Hoa vừa nghe, trực tiếp trợn trắng mắt, Thường Vân là một tên quanh năm ở ngoài nên có thể không rõ, nhưng Âu Dương Phong Hoa rất rõ ràng. Trước kia Nhất Chỉ tự không hề có phiến đá này! Thậm chí lúc phát sinh sự kiện thần thông cũng có phiến đá! Cái gọi là thôi miên kia, cơ bản không thể!
Đáng tiếc, Âu Dương Phong Hoa vừa mở miệng đã bị Thường Vân cắt ngang, nhân tiện Thường Vân còn phổ cập cho cô một chút kiến thức khoa học về các loại thôi miên, làm cho Âu Dương Phong Hoa dở khóc dở cười. Thế nhưng, cô cũng lười giải thích. Dù sao Thường Vân về nước cũng không được mấy ngày, tin hay không tin chuyện Phương Chính có thần thông cũng chẳng sao cả, mấy ngày nay cứ dẫn cậu ta đi chơi cho vui là được.
Quyết định chủ ý, Âu Dương Phong Hoa cũng không tranh luận, nhưng dưới con mắt của Thường Vân, đây là thắng lợi của hắn! Hắn dùng tri thức chiến thắng mê tín phong kiến ngu xuẩn! Giải cứu được một con dê lạc đường!
Đang lúc Thường Vân đắc ý trong lòng, đồng thời cân nhắc có cần nhân tiện phân tích một chút nhân phẩm của cái tên hòa thượng kia hay không, phía trước đột nhiên vang lên giọng nói của một đứa bé.
Thường Vân ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một cậu bé mặc yếm đỏ, đứng ở phía trước phiến đá, chắp tay trước ngực, rất là ra dáng nói:
-A Di Đà Phật, nói vậy chư vị thí chủ đều rất tò mò phiến đá này là từ đâu mà tới?
Mọi người theo bản năng gật đầu.
Hồng Hài Nhi chắp tay trước ngực, chỉ vào không trung nói:
-Phiến đá này đến từ bầu trời, thế nhưng nội dung phía trên quả thực là do gia sư viết. Phía trên chính là y học tâm huyết suốt đời của gia sư!
-Cái gì? Y học tâm đắc của đại sư Phương Chính?
Trong đám người bỗng nhiên vang lên một tiếng kêu kinh ngạc.
Sau đó mọi người bỗng nhiên ý thức được, thứ trên phiến đá này hình như cũng không phải là bùa tróc quỷ! Đây chính là y học tâm đắc của đệ nhất thần y! Nếu như học được một chút, chẳng phải có không muốn phát tài, không muốn nổi tiếng thế giới cũng không được sao?
-Thật là buồn cười, cái này y như bùa tróc quỷ, nhìn choáng váng cả đầu óc, cậu còn dám nói là y học tâm đắc? Chẳng lẽ cái thứ này là "Thái Huyền Kinh" sao? Ngộ tính không đủ, cho nên xem không hiểu?
Lúc này, một giọng nói nghi ngờ được thốt lên, người nói chuyện đúng là Thường Vân.
Mọi người vừa nghe, hình như cũng đúng như thế thật, mọi người đều xem không hiểu, thế thì cái thứ này được ích gì?
Thường Vân thấy mọi người hình như đang tán đồng quan điểm của mình, tiếp tục nói:
-Sở dĩ văn hóa cổ truyền suy bại, chính là do những người như thế này cố ra vẻ vờ vịt! Nếu thật sự muốn truyền đạo thụ nghiệp, thì trực tiếp mở lớp, giảng bài, ra sách, không phải là xong rồi sao? Việc gì phải làm nhiều chuyện vớ vẩn thế này? Nếu để tôi nói, các người đây là đang mua danh chuộc tiếng! Ra vẻ ghê gớm!
Lời này vừa nói ra, không ít người đều nhíu mày. Bọn họ thừa nhận xem không hiểu những thứ trên phiến đá này, nhưng muốn nói Phương Chính mua danh chuộc tiếng, ra vẻ ghê gớm? Mọi người vẫn là không tán thành. Phương Chính là người nào? Phương Chính đã làm những chuyên gì, kể hết ra ở đây, đều là những việc giúp ích cho mọi người! Người như vậy mua danh chuộc tiếng? Căn bản không ai tin.
Nhưng trước mắt thì cũng không xem hiểu nổi phiến đá này viết cái gì? Chẳng lẽ Phương Chính trụ trì cũng sa đọa? Học được cách lăng xê?
Thường Vân tiếp tục nói:
-Đừng không thừa nhận, thủ đoạn này của các người chẳng qua là phương pháp lăng xê hạng ba mà thôi! Nếu tôi đoán không sai, chẳng qua các người tạo nên một kì tích giả trên bản thân mình, sau đó làm tăng lên độ nổi tiếng, đồng thời lừa dối khách hành hương mua hương, bỏ tiền nhan đèn, kiếm lợi như thế! Tôi nói đúng chứ?
Âu Dương Phong Hoa vừa nghe, vội kéo Thường Vân lại, đồng thời hô lên:
-Cậu bớt nói một chút đi, cũng không ai bảo là cậu câm đâu!
Thường Vân lại tránh thoát, tiếp tục nói:
-Phong Hoa, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Cậu đừng có để cho thủ đoạn cấp thấp này che mắt. Cậu tin tôi, đây chỉ là một trò hề thôi!
Đối mặt với sự chất vất liên tục của Thường Vân, Hồng Hài Nhi có chút ngây ngẩn cả người, nó gãi gãi đầu, thật sự nghĩ không ra, đây là con nít nhà ai không được giữ kĩ, chạy ra đây gây ầm ĩ? Không phải đang quấy phá sao?
Hồng Hài Nhi tức khắc nổi giận, vừa vén tay áo lên, chuẩn bị ra tay
Đúng lúc này, một tiếng phật hiệu vang lên.
-A Di Đà Phật!
Nghe được thanh âm quen thuộc như thế, Hồng Hài Nhi lập tức câm miệng, chắp tay trước ngực, quay ra sau chào hỏi:
-Đệ tử bái kiến sư phụ.
Vừa nghe được lời này, tất cả mọi người quay đầu lại nhìn qua.
Thường Vân cùng Âu Dương Phong Hoa cũng ngừng co kéo nhau, Thường Vân híp mắt nhìn qua, tuy trước đó hắn đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, biết được vẻ ngoài của Phương Chính. Nhưng đến khi tận mắt thấy Phương Chính, hắn vẫn có chút chột dạ... Bởi vì hắn phát hiện, cái tên này thế mà đẹp trai hơn hắn!