Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1135

Chương 1135: Bạch Y

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1135: Bạch Y

Dương Hoa cũng trợn tròn mắt, hắn có thể nhìn thấy trên phiến đá thật lớn này có viết một vài thứ, nhưng mấy thứ này vô cùng kì quái, xem lâu một lúc là y như rằng chúng nó đang động đậy qua lại. Lung tung rối loạn, càng xem càng chóng mặt, không nhắm mắt lại nghỉ ngơi mấy phút là không được.

Hắn nghĩ đến đầu tiên là Phương Chính đã ra tay, dù sao Phương Chính quả thật có thần thông! Nhưng những người khác thì không nghĩ vậy, họ nói đủ thứ.

Tuy rằng khách hành hương tới đây nhiều, nhưng không được mấy ai tận mắt thấy Phương Chính thi triển thần thông. Dù sao người ở thời buổi này, có nghe nhiều đến mấy nhưng chưa thấy qua thì cũng sẽ có chút không tin tưởng.

Cho nên, có rất nhiều người thường xuyên tới, mục đích cũng không phải thật sự tới lễ Phật. Mà là muốn thử vận may, nhìn xem Phương Chính rốt cuộc có thần thông hay không, hoặc là lúc thi triển thần thông sẽ như thế nào.

Bởi vậy, những người chắc chắn Phương Chính có thần thông, liền nói là Phương Chính làm ra phiến đá, khắc hoạ mấy cái hình vẽ quỷ quái này, nhằm truyền lại thông tin nào đó.

Cũng có người nói là từ trên trời rơi xuống, phiến đá này chính là do ông trời ban cho, hình vẽ ở phía trên là có nguyên nhân khác.

Mặc kệ nói như thế nào, hai phiến đá này đã hấp dẫn càng lúc càng nhiều người tới xem, cũng bắt đầu được quan tâm nhiều.

Không ít người chụp ảnh lại, thế nhưng họ kinh ngạc phát hiện, ảnh chụp được lại hết sức mơ hồ! Không thể nào thấy rõ hình vẽ trên phiến đá!

Dù cho như thế, mọi người vẫn truyền ra ngoài tin tức Nhất Chỉ tự có thêm hai phiến đá cao ngất trời chỉ trong một đêm.

Một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh, các fans trên mạng của Phương Chính cũng bắt đầu bàn tán. Thế nhưng thông tin quá ít, cũng không có mặt tại hiện trường, chỉ được dăm tấm ảnh mơ hồ, nên ai cũng không xác định được thứ này rốt cuộc là cái thứ gì.

Người tụ lại càng lúc càng nhiều, người bình luận cũng theo đó mà tăng lên, thanh âm tranh luận hết đợt này đến đợt khác.

Cùng lúc đó, bên trong một khác sạn nhỏ ở Tùng Võ huyện, một người ngồi ở trong phòng, yên lặng hút thuốc. Bên cạnh người đàn ông đó có đặt một cái ba lô vải màu đen căng phồng, nhưng cũng không biết bên trong chứa thứ gì.

Bỗng nhiên, di động rung lên hai tiếng.

Người đàn ông cầm lấy điện thoại, nói:

-Bạch Y, tôi chuẩn bị xong rồi.

-Hay lắm, anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho người nhà của anh. Con của anh đã được học ở trường tốt nhất, bệnh của vợ anh cũng sẽ được chúng tôi sắp xếp thỏa đáng. Ma chủ phù hộ cho anh, Hara.

Đối diện vang lên một giọng nói trầm thấp.

-Vì vinh quang của Hồng Ma, không kẻ thù nào không phải trả giá thật lớn. Hara!

Người đàn ông đáp lại.

-Đi thôi, mặc kệ hòa thượng kia có thần thông hay không, hắn đã không sợ chết, vậy hãy khiến cho người bên cạnh hắn phải trả giá thật đắt đi.

Thanh âm trầm thấp lại vang lên lần nữa.

Sau đó, điện thoạt tắt.

Người đàn ông yên lặng lấy ra một tấm ảnh chụp từ trong lồng ngực, trên ảnh là một người phụ nữ, cô ấy cười hết sức xinh đẹp. Bên cạnh còn có một cậu bé đang cầm chong chóng muốn chạy, hình như không muốn chụp ảnh.

Nhìn tấm ảnh này, trên gương mặt lạnh băng của người đàn ông xuất hiện chút tươi cười, hắn lẩm bẩm:

-Có tôi ở đây, hai người sẽ tốt thôi. Hồng Ma sẽ chăm sóc tốt cho hai người...

Nói xong, người đàn ông cất tấm ảnh vào, cõng ba lô lên, ánh mắt lại trở nên lạnh lùng một lần nữa, hắn đẩy cửa đi ra.

Người đàn ông không lái xe, cũng không ngồi xe, mà là đi bộ tới, mục tiêu -- Nhất Chỉ sơn!

Đồng thời, người đàn ông lẩm bẩm:

-Trời giáng tấm bia đá? Ầm ĩ đi, càng náo nhiệt càng tốt, càng nhiều người càng tốt!

Cùng lúc đó, trên Nhất Chỉ sơn, có hai người đang đi lên trên núi, trong đó có một cô gái cột tóc đuôi ngựa, thoạt nhìn vô cùng thoải mái tươi trẻ. Người còn lại là một vị thiếu niên, mặc áo lông màu xanh, cao hơn mét tám, làn da trắng trẻo, chỉ là trong ánh mắt luôn ẩn chứa nét cười lạnh, giống như tất cả nơi này đều đáng chê cười, cũng chỉ khi nhìn thấy cảnh đẹp ở Nhất Chỉ tự, ao Thiên Long và những chỗ khác mới hơi kinh ngạc một chút.

Thế nhưng ngay sau đó, đôi mắt đó đã bị u ám bao trùm, hắn chép miệng, hừ lạnh một tiếng.

-Thường Vân, mau xem, bên kia có thêm hai phiến đá lớn kìa! Cũng không biết là thứ gì. Nhiều người tập trung quá! Chúng ta đi xem!

Cô gái tóc đuôi ngựa kêu lên.

-Phong Hoa, cái này thì có gì đẹp đâu? Chỉ là hai phiến đá thôi mà... Thường Vân không đồng ý, trong mắt toàn là khinh bỉ nói:

-Hơn nữa, rõ ràng đây chính là sao chép, mà còn là một loại sao chép thô thiển.

Cô gái đúng là người quen cũ của Phương Chính, Âu Dương Phong Hoa!

Âu Dương Phong Hoa vừa nghe, mày nhăn lại, nói:

-Sao cậu lại cứ nói một cách phiến diện thế nhỉ? Dọc đường lên núi, chưa nghe thấy cậu nói được một câu tốt đẹp nào là sao? Tôi có lòng tốt mang cậu lên đây bái Phật, cậu thì hay lắm, cứ nơi nơi dè bỉu.

Thường Vân thấy Âu Dương Phong Hoa muốn tức giận, lúc này mới hơi hòa hoãn, lựa lời nói

-Phong Hoa, cậu đừng tức giận. Cậu cũng biết mà, tôi sống ở nước ngoài từ nhỏ, thứ tiếp xúc nhiều nhất chính là khoa học. Bây giờ công việc tôi làm cũng là nhà khoa học kỹ thuật. Cậu bảo tôi bái Phật? Này... Nói nữa, những lời mà cậu nói, cậu nghĩ bản thân cậu tin ư? Cậu quá ngây thơ rồi, nghe tôi, ta nước ngoài với tôi một thời gian, tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là sức mạnh khoa học kĩ thuật. Lúc đó quay lại nhìn những thứ này, cậu sẽ phát hiện, tất cả nơi này đều có sơ hở! Đều là âm mưu!

Âu Dương Phong Hoa cau mày nhìn Thường Vân, nhìn từ đầu đến chân, rồi lại nhìn từ chân lên đầu, sau đó nói:

-Thường Vân, những lời này của cậu là có ý gì? Ý cậu là hoài nghi năng lực của Phương Chính trụ trì ư? Còn nữa, lúc ở nhà cậu vẫn luôn đòi theo, rốt cuộc cậu muốn làm gì?

Thường Vân nhìn phiến đá bên kia, lại nhìn ngôi chùa, sau đó nói:

-Tôi là muốn giúp cậu nhìn rõ thế giới này, nhận rõ người bên cạnh, không nên bị một vài kẻ lừa đảo che mở hai mắt.

-Kẻ lừa đảo? Che mờ hai mắt?

Âu Dương Phong Hoa không vui, cô vốn băng tuyết thông minh, đến lúc này, cô đã hiểu rõ Thường Vân là muốn nhắm vào Phương Chính, chứ không phải chơi trò khoa học tối cao gì đó.

Âu Dương Phong Hoa nói:

-Thường Vân, lúc nói chuyện thì thẳng thắng đi, đừng ấp a ấp úng. Còn nữa, Phương Chính trụ trì là một người có bản lĩnh thật sự, rất nhiều người đã chứng kiến! Nếu cậu không tin, cứ tùy tiện hỏi thử một người, cậu xem tôi nói có thật hay không?

Thường Vân lắc đầu nói:

-Cổ nhân nói mắt thấy là thật tai nghe là giả, cậu đều là nghe, thế thì bản lĩnh thật sự ở đâu ra? Huống chi, từ góc độ khoa học mà xem xét, chỉ cần điều kiện thỏa mãn, hoàn toàn có thể tạo ra ảo giác. Cậu nói hắn ta có thần thông, hắn ghê gớm như vậy, sao không bay lên trời đi? Hắn ghê gớm như vậy, sau không biến tất cả người nghèo trên thế giới thành người giàu đi? Hắn ghê gớm như vậy, sao còn nhiều người chết vì bệnh tật thế?

Âu Dương Phong Hoa bị Thường Vân hỏi liên tiếp mấy vấn đề, ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu mới nói:

-Có lẽ... Pháp lực của đại sư cũng chưa mạnh đến mức đó.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay