Chương 1134: Trời Giáng Phiến Đá Vẽ Bùa Tróc Quỷ
Phương Chính nói:
-Hôm nay vi sư muốn viết sách, sau này phải gọi bần tăng là nhà văn thật sự.
-À... Sư phụ, không phải chúng ta là hòa thượng sao?
Sóc hỏi.
-Hòa thượng thì sao? Hòa thượng thì không thể viết sách, không thể làm văn nhân? Qua chỗ khác chờ đi, đừng cản trở bần tăng viết.
Phương Chính vẫy vẫy tay.
Sóc dạ một tiếng liền chuẩn bị rời đi.
Kết quả quay người lại, Phương Chính đột nhiên nghĩ tới cái gì, hắn nhướng mày lên, sau đó gọi:
-Tịnh Khoan, con lại đây xem thử mấy thứ mà bần tăng viết con có xem hiểu được không.
Sóc ngạc nhiên, nó tới Nhất Chỉ tự lâu như vậy, không nói cái khác, chứ mặt chữ thì nó cũng đọc được ít nhiều. Không chỉ riêng mình nó, đám con khỉ với Cá mặn cũng có thể đọc viết mà không gặp bất kì trở ngại nào, chẳng qua viết chữ hơi xấu chút thôi...
Sóc nói:
-Sư phụ, người cũng đâu có viết thiên thư đâu, có gì mà con xem không hiểu kia chứ?
Vừa nói sóc vừa cúi đầu nhìn xuống, sau đó ngây ngẩn cả người.
Phương Chính cười ha ha nói:
-Xem hiểu không?
Sóc dụi mắt rồi nhìn lại lần nữa, cuối cùng nói với Phương Chính:
-Sư phụ, có phải người phát sốt rồi không? Viết gì mà y như vẽ bùa thế? Con không nhận ra cái gì hết! Con từng nghe qua họa sĩ phái ấn tượng, vẽ ra chỉ có bản thân mới hiểu được. Chẳng lẽ người chính là nhà thư pháp trường phái ấn tượng trong tuyền thuyết?
Phương Chính nghe vậy, cười ha ha.
Vừa nãy là hắn thử xem Tịnh Khoan có thể xem hiểu hay không! Hắn muốn thử xem thần thông này của bản thân có dùng được hay không, nếu dùng được thì sẽ tạo ra hiệu quả thế nào! Ai ngờ mới thử một lần đã khiến hắn hài lòng vô cùng.
Phương Chính vừa suy nghĩ, muốn sóc có thể nhìn hiểu những chữ viết này, sau đó hắn hơi mỉm cười, nói:
-Con xem lại thử đi.
Sóc cúi đầu nhìn lại, sau khi nhìn liền kinh ngạc hô lên:
-Oa! Sư phụ, con xem hiểu rồi! Này... Đây là có chuyện gì? Mới nãy còn lộn xộn như vẽ bùa tróc quỷ, sao lại có thể... Đẹp ngay như vậy được!
Sóc vẫn luôn cho rằng chữ Phương Chính đẹp, nó cũng từng chăm chỉ khổ luyện trong vòng ba phút, sau đó thấy ghét do quá mệt mỏi nên từ bỏ. Nhưng điều này cũng không ngăn cản sự yêu thích của nó dành cho chữ của Phương Chính.
Phương Chính nói:
-Đọc thuộc lòng dòng chữ đó thử xem.
Sóc trợn mắt nói:
-Sư phụ, con mà đã đọc qua là không quên được, cái này cũng thế, có gì khó đâu?
Khi nói chuyện, sóc cúi đầu nhìn lướt qua, sau đó nhắm mắt lại, há miệng ra! Sau đó...
-Nói đi.
Phương Chính cười tủm tỉm bảo.
Sóc mở to mắt, khổ sở nói:
-Sư phụ, hình như con bị bệnh rồi, chả nhớ được chữ nào cả.
Phương Chính nhìn bộ dạng đáng thương kia của sóc, cười to nói:
-Con lại xem một lần, rồi đọc lại một lần thử xem.
Sóc không nghi ngờ gì hắn, cúi đầu nhìn lại một lần, vừa nhắm mắt lại liền ngạc nhiên phát hiện, dòng chữ kia y hệt như những thứ nó từng nhớ, rõ ràng vô cùng! Há mồm là có thể đọc ra ngay!
Sóc hô lên:
-Sư phụ, con hết bệnh rồi!
Phương Chính cười ha ha nói:
-Được rồi, đi chơi đi, đừng cản trở vi sư viết sách nữa!
-Sư phụ, có mỗi một trang giấy này thì người viết được bao nhiêu đây? Hơn nữa, người viết xong muốn đưa cho ai xem? Theo con nghĩ, núi kia lớn thế, người cứ khắc lên trên núi, ai tới cũng xem được, cực kì thuận tiện.
Sóc thuận miệng nói, nói xong định đi.
Nhưng Phương Chính vừa nghe liền cảm thấy thật có lí! Nếu viết trên giấy, hắn cũng không biết sẽ gửi sách cho ai. Nhưng nếu khắc lên trên núi, thì ai tới cũng có thể xem rồi?
Thế nhưng khắc lên trên núi hiển nhiên là không thực tế, mặt núi tuy lớn lại quá cao! Khoảng cách xa như thế, chữ nhỏ, người phía dưới không thể nào thấy rõ, chữ lớn, một ngọn núi chả khắc được mấy chữ.
Nhưng mà Phương Chính đã nghĩ tới một biện pháp trung lập, vì thế Phương Chính liền đi tìm một bộ dụng cụ điêu khắc đặc ở giữa sân, sau đó quay về phòng đi ngủ. Thấy một màn như thế, sóc chả hiểu ra làm sao. Nhưng nó cũng không quan tâm nhiều, nên sao thì cứ vậy là được.
Ban đêm, ăn cơm xong, Phương Chính cầm dụng cụ điêu khắc, gọi Hồng Hài Nhi lại, bảo nó mang hắn bay vào sâu trong núi.
Không bao lâu sau, Hồng Hài Nhi quay lại, nó khiêng theo một tấm bia đá cực lớn!
'Đùng' một tiếng, nện xuống Nhất Chỉ sơn, trên một mảnh đất trống cách Nhất chỉ tự một đoạn. Lúc trước, đây là nơi dựng lều trại của đoàn làm phim, người đi rồi, nơi này tràn ngập cỏ dại, cũng chẳng đau lòng gì.
Phiến đá lớn này y hệt một bức tường, khiến người ta cảm thấy uy nghiêm oai vệ, tác động sâu vào trong thị giác.
Đồng thời, Phương Chính nhảy xuống, hết sức hài lòng nhìn phiến đá, bảo:
-Tịnh Tâm, kiếm thêm một miếng nữa về đây, một miếng sợ là không đủ!
Hồng Hài Nhi gật gật đầu, điều này không làm khó nó được. Không bao lâu sau, lại thêm một phiến đá thật lớn nữa được đặt xuống, nhưng có chút xiêu xiêu vẹo vẹo, không được gọn ghẽ mấy. Hồng Hài Nhi muốn chỉnh sửa lại một tí, nhưng Phương Chính vẫy vẫy tay, tỏ vẻ không có việc gì.
Tự nhiên thế này, ngược lại càng có ý nghĩa.
Tiếp theo, Phương Chính dùng Hàn Trúc làm thành một cái thang di động, sau đó cho Cá mặn ở phía dưới đẩy, hắn thì bắt đầu khắc chữ lên trên phiến đá. Chữ hắn khắc không lớn cũng không nhỏ, người ở phía dưới chỉ cần đứng ở xa xa cũng có thể thấy rõ.
Mới đầu thì Phương Chính còn điêu khắc, nhưng sau đó hắn phát hiện, sức mạnh của hắn đã lớn hơn trước rất nhiều, chỉ cần đè nặng cái đục một chút là có thể tung hoành viết chữ trên phiến đá kia! Vì thế hắn ném các dụng cụ khác qua một bên, dùng đục làm bút, bắt đầu viết thoăn thoắt như rồng bay phượng múa ở trên phiến đá.
Cá mặn ở phía dưới vốn đang ngẩng đầu lên nhìn, ai ngờ Phương Chính vung tay viết, đá vụn từ trên trời rớt xuống, vừa ngẩng đầu lên liền bị bụi bám đầy mặt! Quan trọng là, nó không có mí mắt, muốn nhắm cũng không nhắm lại được.
-Tịnh Khoan, giúp một chút. Thứ này bụi quá!
Cá mặn kêu lên.
Sóc vừa nghe, vội vàng gật đầu, xoay người chạy ngay.
Một lát sau, trên đôi mắt của Cá mặn là hai miếng vải đen...
Sóc cười ha hả hỏi:
-Sư đệ, như thế nào?
Cá mặn:
-Ha ha... Ngươi là sợ sư phụ không ngã chết nhỉ.
Cuối cùng, con khỉ thế vào vị trí của Cá mặn, phối hợp với Phương Chính, cả đêm khắc vẽ lên hai phiến đá.
Thấy trời sắp sáng đến nơi, Phương Chính buông cái đục, nhảy xuống dưới, mang theo con khỉ đi gõ chuông đánh trống. Sau đó, ra phía sau, bắt đầu ngủ...
Phương Chính là đi ngủ, nhưng khi khách hành hương lên núi, Nhất Chỉ tự liền chật kín, những khách hành hương chưa vào chùa được liền dạo loanh quanh bên ngoài, rất nhanh sau đó, họ phát hiện ra có hai phiến đá thật lớn!
-Đó là thứ gì?
-Hình như là hai tấm ngăn bằng đá cực lớn!
-Không thể nào? Hôm qua tới đâu thấy đâu, sao hôm nay có rồi?
-Dương Hoa, trước kia anh thấy bao giờ chưa?
Dương Hoa lắc đầu nói:
-Chưa thấy bao giờ, đi, qua nhìn xem thử.
Nói xong, Dương Hoa cùng mấy vị khách hành hương tò mò khác đi qua, kết quả đám người vừa tiến lại gần nhìn liền ngây ngẩn cả người.
-Đây là thứ gì? Thiên thư sao?
-Bùa tróc quỷ?
-Trời giáng phiến đá, bùa tróc quỷ? Này...
-