Chương 1133: Rút Thăm Trúng Thưởng, Ấn Quyết Mới
Nói xong, Độc Lang ngửa đầu, ra khỏi cổng chùa, sau khi chắc chắn không có ai đi theo nó liền nhanh chân chạy ngay, nhanh như chớp chạy thẳng vào trong rừng cây, lúc này mới cười điên cuồng:
-Kiếm lời, kiếm lời, ha ha... , xem sau này còn có ai dám nói ta ngốc như Husky không! Bần tăng thông minh quá! Ha ha...
Mà cái đám Nhất Chỉ tự còn lại thì tụ lại với nhau, đứng ở cửa lớn, nhìn bóng dáng dứt khoát của Độc Lang, cứ cảm thấy chuyện này có chỗ không đúng!
Cá mặn vuốt cằm nói:
-Các ngươi nói, rốt cuộc là nó tức giận hay không tức giận? Không phải là lừa chúng ta đó chứ?
Chẳng qua hỏi vấn đề này đã vô dụng, cũng đồng ý bồi thường rồi, bây giờ chỉ có thể ngồi chờ bồi thường thôi.
Mấy tên kia lắc đầu, lần lượt tan, chẳng qua trong lòng cứ mãi nghĩ về chuyện này...
Đối với chuyện của các đệ tử, Phương Chính cũng không quản nhiều. Đối với Phương Chính, đây là một chút điều chỉnh trong chùa, cũng là một chút lạc thú ở đời. Cũng giống như hắn vậy, lúc còn nhỏ, không ít lần hắn gây phiền toài cho Nhất Chỉ thiền sư. Đương nhiên, hắn cũng bị đánh không ít, thế nhưng đến bây giờ, quay đầu nhớ lại những chuyện trước kia, lại đều là những hồi ức ngập tràn hạnh phúc...
Phương Chính theo bản năng cầm lấy ảnh chụp Nhất Chỉ thiền sư, nói thầm:
-Nhất Chỉ lão cha, con thật hi vọng người quay về đánh con một lần...
Đáng tiếc, Nhất Chỉ thiền sư đã không thể trả lời hắn cái gì.
Đóng kĩ cửa phòng, Phương Chính lấy cái áo cà sa xanh mượt kia ra khỏi rương, sau đó khoác lên người.
Ngay sau đó, cả người hắn đều trở nên xanh mượt...
Phương Chính cũng không chê, còn soi qua soi lại trước gương, nói thầm:
-Nói cho cùng thì, kỳ thật áo cà sa này cũng khá xinh đẹp... Đáng tiếc, đầu cũng tái mét rồi.
Lắc đầu, Phương Chính không thèm nghĩ chuyện này nữa, hắn nói với hệ thống: "Hệ thống huynh, rút thăm trúng thưởng!"
"Nhập chung lại rút một lần?" Hệ thống hỏi.
Phương Chính nói: "Ừ, nhớ rõ là phải gấp đôi phần thưởng cho ta! Chính miệng ngươi đã nói, lần này nhất định là một bảo bối xịn!"
"Rút thăm trúng thưởng sao?" Hệ thống hỏi.
Phương Chính nói: "Rủt!"
"Đinh! Chúc mừng ngươi đạt được thần thông: Truyền thừa ấn!"
Phương Chính vừa nghe, tức khắc sửng sốt!
"Truyền thừa ấn? Đây là thứ gì?" Trong đầu Phương Chính lóe lên nghi hoặc, thế nhưng hắn lập tức bắt đầu xem xét tư liệu cụ thể.
Truyền thừa ấn: Thần thông, một trong những ấn pháp của Phật gia. Sau khi tu luyện thành công Truyền thừa ấn, ấn sẽ nhập vào huyết mạch, trở thành một pháp bảo. Mọi thứ thơ, viết, vẽ đều sẽ được ấn kí bằng huyết mạch. Tất cả các pháp bảo có thể truyền đi cũng có thể thu hồi, thao tác tự nhiên! Đồng thời, một hệ huyết mạch nhất định có thể được chỉ định cho người thừa kế, những người khác đều không chiếm được phương pháp truyền thừa..
Phương Chính nhìn đến đây thì hiểu được một chút, cái này giống như là một cách sử dụng Truyền thừa ấn đánh dấu vào những gì mình nói hoặc những gì mình truyền lại, sau đó lập nên quyền hạn, muốn cho ai xem thì chỉ người đó được xem, thậm chí có thể lấy đi kí ức liên quan của người đã xem qua bất kì lúc nào, thu hồi lại tất cả những thứ đã truyền đi.
Nhưng mà, vật này thì có tác dụng gì?
"Hệ thống, ngươi cho ta thứ này, giống như là vô dụng!" Phương Chính kêu lên.
Đáng tiếc hệ thống căn bản không phản ứng hắn.
Phương Chính lại hô thêm hai câu, vẫn cảm thấy lần này mình thiệt thòi lớn! Nhưng hệ thống lại giả chết rồi, hắn còn cách nào nữa đây?
Phương Chính chưa từ bỏ ý định, suy nghĩ một hồi về công dụng của thần thông lần này, rốt cuộc đúc kết trong đau khổ, chẳng được tác dụng gì! Cuối cùng Phương Chính lắc đầu, trong lòng cười khổ nói: "Thiệt quá!"
Cởi tăng y ra, lại nhét xuống dưới ngăn tủ một lần nữa, Phương Chính vẻ mặt khó chịu đi ra khỏi phòng.
Lúc này đây, tất cả đệ tử đều bận rộn ở ngoài, Độc Lang tuần núi, xem trên núi có người vứt rác lung tung, chặt chém cây cối bậy bạ hay không. Hồng Hài Nhi, con khỉ thì tiếp đãi khách hành hương.
Cá mặn lại làm lại cái bàn thờ kia của hắn, bị mọi người ném tiền vào...
Sóc thì ở trên cây, xem xét tình huống khách hành hương trong Nhất Chỉ tự, xem như là một cái camera nho nhỏ.
Nếu đã không có việc gì làm, Phương Chính quyết định ra ngoài nhìn xem thử. Dù sao hắn cũng là trụ trì, không thể không lộ diện mãi được...
Kết quả Phương Chính vừa ra ngoài, lập tức hối hận ngay, chỉ thấy khách hành hương vừa nhìn thấy hắn liền sáng ngời đôi mắt, lập tức xông lên xin chụp ảnh chung, lại hỏi thêm một đống vấn đề...
Lần đầu tiên Phương Chính phát hiện, miệng lưỡi bản thân có chút không đủ dùng!
Chẳng qua có người hỏi một vài vấn đề khiến hắn rất để tâm, ví dụ như...
-Phương Chính trụ trì, ngài đình chỉ tọa đàm y học, như vậy, sau này có tiếp tục mở lớp hay không? Nếu mở lớp, ngài chuẩn bị dùng cách nào để mở?
Có người hỏi.
Phương Chính ngạc nhiên, toạ đàm y học? Những người này không hỏi, ngay cả hắn cũng sắp quên béng...
Thế nhưng đây đúng là một vấn đề, hắn biết tri thức trong lĩnh vực y học thật sự quá nhiều, chỉ hai ba ngày căn bản không thể nào nói hết được. Nhưng nếu muốn mở lớp giảng bài? Ngẫm lại tiêu cực đã tạo ra ở lần trước, vẫn là thôi vậy.
Vì thế Phương Chính nói:
-Tạm thời còn chưa có ý tưởng mở lớp, có lẽ sau này thời cơ chín mùi, sẽ lại mở lớp vậy.
Đồng thời trong lòng Phương Chính cũng suy nghĩ phương pháp phá giải, truyền bá tri thức, cứu vớt chúng sinh, đây đều là công đức to lớn không tưởng nổi!
Cũng giống như hắn truyền thụ tài nghệ thợ mộc vậy, bây giờ mỗi ngày tài nghệ này đều cung cấp một ít công đức về cho hắn. Bở vì những người đó dựa vào tay nghề hắn truyền cho mà có thể kiếm cơm, có thể sinh tồn!
Nhưng y thuật thì không giống thế, không chỉ giúp người ta kiếm sống, mà còn có ý nghĩa rất lớn lao, cứu vớt được rất nhiều người!
Nghĩ đến đó, lần đầu tiên Phương Chính có suy nghĩ viết sách.
Suy nghĩ này vừa lướt qua, Phương Chính bỗng nhiên nhớ ra cái gì, sau đó mừng như điên nói:
-Ta hiểu rồi! May là không trả lại, đây mới chính là bảo bối!
Trong cơn vui sướng, Phương Chính vội vàng tạm biệt các khách hành hương, cứ liên tục hô lên hiểu rồi hiểu ra rồi, sau đó nghênh ngang rời đi.
Mọi người thấy vậy, hai mặt nhìn nhau, thế nhưng sau đó cũng cười cười, cũng không ai trách tội Phương Chính.
Từ xưa đến nay, có kì nhân dị sĩ nào mà không phải tính tình cổ quái đâu? So sánh với mấy người cổ quái trong lịch sử, Phương Chính này đã xem như bình thường.
Phương Chính vội vàng chạy ra phía sau, lấy giấy và bút mực, mở một tờ giấy Tuyên Thành cực lớn ra, bắt đầu viết mấy chữ cực kì nhỏ. Vừa viết xuống, hắn liền cảm thấy khác lạ, máu trong thân thể hắn tăng tốc chảy, hơn nữa hắn rõ ràng cảm giác được, một sức mạnh kì lạ nương theo ngòi bút của hắn rót liên tục vào con chữ.
Phương Chính biết, đây là huyết mạch ấn! Nói đơn giản chút thì đây chính là một loại phương thức mã hóa. Cái này đã được mã hóa, Phương Chính muốn cho ai xem thì chỉ người đó được xem! Muốn ai nhớ kĩ thì người đó có thể nhớ kĩ, muốn thu hồi lại là có thể thu hồi!
Kể từ đó, Phương Chính không cần sợ những gì bản thân viết ra bị những kẻ có ý đồ trộm đi lợi dụng. Rốt cuộc hắn có thể thoái mái truyền thụ hiểu biết của bản thân!
Vừa viết, hắn vừa hơi kích động, đây chính là viết sách truyền ra, là thứ lưu lại cho đời sau! Chỉ cần viết ra, nhất định hắn sẽ lưu danh ngàn năm! Đây chính là một việc mà có bao nhiêu người cả đời cũng không làm nổi!
Đúng lúc này, sóc nhìn thấy Phương Chính đang vội vội vàng ở phía sau, tò mò lại gần, hỏi:
-Sư phụ, người đang làm gì thế?