Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1132

Chương 1132: Không Nói Lời Nào, Yên Lặnh Đánh Rắm

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1132: Không Nói Lời Nào, Yên Lặnh Đánh Rắm

Độc Lang vừa nghe, tức khắc phấn khởi chạy ra khỏi phòng ngủ, vòng ra sau bếp, kết quả vừa vào cửa, liền nhìn thấy một chậu đồ ăn đặt ở trên mặt đất! Chẳng qua chậu cơm này bị một cái chậu lớn khác úp lên, bên trên còn chèn thêm cục đá lớn.

Độc Lang thật sự nghĩ không ra, phải làm như thế này sao?

Đúng lúc này, cái chậu lớn kia cử động một cái, giống như bên trong có thứ gì!

Độc Lang hoảng sợ, thầm nghĩ: Nhất Chỉ tự lại có yêu quái?

Độc Lang thò lại gần, đẩy cục đá ra, đúng lúc này, cái chậu lớn đột nhiên bị hất văng ra! Tiếp theo nghe được một tiếng hét lớn:

-Các ngươi thật quá đáng!

Độc Lang chỉ thấy sóc từ bên trong nhảy ra, trên miệng, trên lông, tất cả đều dính cơm!

-Tịnh Khoan, ngươi đang làm gì?

Độc Lang hỏi theo bản năng.

Sóc vừa nghe, toàn thân run lên, nhếch miệng cười gượng hai tiếng nói:

-Ta nói... Ta đi trước!

Sóc nhanh chân chạy ngay!

Độc Lang phản ứng cực kỳ mau lẹ, một phen ngậm chặt cái đuôi to của sóc, bắt nó trở lại. Không thèm hỏi han gì, nó liền nhìn thấy, chậu cơm vốn dĩ thuộc về nó vậy mà chỉ còn sót lại mấy hạt cơm! Ngay cả chút nước canh cũng không còn!

Độc Lang nhìn thấy thế, mắt cũng đỏ vằn lên, dùng một chân hất văng sóc tới trên mặt đất, thở phì phì nói:

-Ngươi muốn nói gì?

Sóc đối mặt với Độc Lang, một đôi móng vuốt nhỏ tạo thành chữ thập ở trước ngực, vẻ mặt hơi sợ sệt, thật cẩn thận nói:

-Cái kia... Ta nói... Ta kỳ thật chỉ ăn một ngụm, ngươi tin không?

Độc Lang thở hổn hển một chút, hiển nhiên là không tin.

Sóc ngồi bệch dưới đất, thẳng thắn nói:

-Thôi được, ta ăn hai ngụm.

Độc Lang vẫn không hé răng như cũ.

Sóc nhảy dựng lên, múa may nắm tay nói:

-Ta nói thật mà! Lúc ta tới, Tam sư đệ, Tứ sư đệ, Ngũ sư đệ ba tên đó đã ăn trước rồi! Ta nói ta muốn tố giác bọn họ, bọn họ liền nhốt ta vào trong. Ta ra không được, lại không có gì chuyện làm, bên trong lại còn chút thức ăn...

Sóc nói đến đây, vẻ mặt ngượng ngùng ngồi xuống, tràn ngập xin lỗi nói:

-Ta liền ăn hai ngụm...

-Các ngươi thật quá đáng!

Độc Lang nói xong, vung cái đuôi đi mất, chui ngay vào ổ sói.

Sóc thấy vậy, trái tim run rẩy, nó biết Độc Lang thật sự đau lòng, thật sự tức giận rồi, nó nhanh chóng chạy theo, đi đến trước ổ sói, khổ sở nói:

-Đại sư huynh, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi. Ta bảo đảm từ nay về sau không bao giờ làm như vậy nữa, được không? Ngươi tha thứ cho ta đi mà?

Độc Lang thở hổn hển một tiếng, quay đầu đi, chỉa cái mông ra ngoài, ra vẻ ta không nghe, ta thật tức giận.

Sóc bất đắc dĩ, đành phải chạy ra ngoài, đi tìm những người khác.

Nghe được Độc Lang tức giận, Hồng Hài Nhi, con khỉ, Cá mặn vốn nhờ chơi xỏ Độc Lang mà được ăn vụng được một bữa no lập tức hoảng sợ. Thầm nghĩ: "Không thể nào? Lớn chuyện thế sao? Từ khi nào đại sư huynh lại nhỏ mọn thế rồi?"

Vì thế bốn sư huynh đệ lại chạy trở về, nhìn Độc Lang chỉa mông ra bên ngoài, ra vè các ngươi ai tới ta cũng không thèm thấy.

Mấy tên này liền nghĩ, xem ra tức giận thật rồi.

Vốn chỉ muốn đùa giỡn, Hồng Hài Nhi, Cá mặn, con khỉ, sóc lúc này nhìn nhau, đều thấy được sự áy náy trong mắt lẫn nhau. Vì thế mấy tên phá phách này cùng tụ lại một chỗ, bắt đầu thương lượng.

-Các ngươi cảm thấy đại sư huynh thật sự tức giận rồi hay không?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Sóc nói:

-Nhất định là tức giận rồi, các ngươi không biết đâu, lúc nãy ánh mắt nó nhìn ta đau lòng biết chừng nào! Ngươi xem kìa, nó cũng không chịu quay đầu lại nhìn chúng ta nữa...

Con khỉ nói:

-Ta cảm thấy, hình như chúng ta hơi quá đáng rồi.

Cá mặn vuốt chòm râu, nói:

-Ta cảm thấy, sao chúng ta không tới nói lời xin lỗi với nó? Biết sai mà sửa đều là đứa trẻ ngoan mà...

Vì thế mấy tên kia gật đầu lia lịa, lại sôi nổi đi tới trước ổ sói của Độc Lang, cũng chính là cái mông của Độc Lang đang chìa ra, sau đó tập thể khom người kêu lên:

-Đại sư huynh, chúng ta sai rồi!

Trường hợp kia, thật y như mấy cái đứa này đang cúi chào một cái mông, hình ảnh đó thật sự có chút khiến người ta không sao nhìn nổi.

Ít nhất, sau khi Phương Chính nhìn thoáng qua, liền nhanh chóng rút cái đầu trọc vào lại phòng ngủ, sau đó bắt đầu niệm kinh.

-Hừ!

Độc Lang hừ một tiếng xong là không nói gì thêm. Hiển nhiên không chấp nhận lời xin lỗi của bọn họ.

-Làm sao đây? Đại sư huynh không nhận lời xin lỗi của chúng ta.

Sóc nôn nóng hỏi.

Hồng Hài Nhi nhìn nhìn cái mông béo của Độc Lang, lại nhìn nhìn cái chậu không trong phòng bếp, chép miệng một cái nói:

-Không thì... Chúng ta ăn bao nhiêu thì trả lại cho nó chừng đó?

-Thôi đừng, mỗi lần ăn cơm lượng thức ăn của nó luôn nhiều nhất. Chúng ta vừa mới ăn sạch một phần cơm của nó, lấy đâu ra mà trả lại.

Cá mặn nói.

-Ngày mai khi chúng ta ăn cơm, mỗi kẻ chừa ra một phần cho nó không phải là xong sao?

Hồng Hài Nhi nói.

-Thế thì có khi tất cả chúng ta đều phải đói bụng.

Con khỉ nói.

Sóc nói:

-Lần này thật sự là lỗi sai của chúng ta rồi...

-Thôi được, cứ quyết định như vậy đi.

Những tên khác đều ngầm đồng ý.

Vì thế, bốn tên lại mở miệng thêm lần nữa:

- Đại sư huynh, chúng ta đã ăn của ngươi thì ngày mai sẽ trả lại, ngươi biết chứ? Đừng giận nữa.

Độc Lang vẫn không nhúc nhích như cũ, thế nhưng rốt cuộc đã mở miệng:

-Một chút thành ý cũng không có! Nó vốn là thức ăn của ta!

Mấy tên kia vừa nghe, thấy lời này thật đúng quá...

-Nếu không, chúng ta trả nhiều thêm chút nữa?

Sóc cắn răng một cái nói.

Mấy tên khác cũng không hé răng.

Còn Độc Lang? Nếu có kẻ chui vào ổ sói, xem cái mặt nó lúc đang nói, phỏng chừng cũng sẽ không rối rắm như vậy.

Lúc này đây, lỗ tai Độc Lang đã dựng thẳng hoàn toàn, nó híp mắt đầy gian xảo, dùng sức ngậm miệng. Cho dù là như thế, vẻ mặt gian manh cười trộm kia vẫn bán đứng suy nghĩ trong đầu nó như cũ. Nếu không phải nó dùng sức ngậm miệng, phỏng chừng đã cười ra tiếng từ lâu...

Chẳng qua ngoài miệng không ra tiếng, khí trong cơ thể lại muốn lên tiếng...

Vì thế...

Phốc!

-Động tĩnh gì thế?

Bốn vật nhỏ còn đang thương lượng, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hỏi.

-Ối thối quá! Đại sư huynh đánh rắm!

Sóc ôm cái đuôi làm cây quạt, quạt lia lịa.

-Đây là trả thù một cách trắng trợn!

Cá mặn nín thở theo.

Hồng Hài Nhi nói:

-Đại sư huynh, nhiều nhất là chúng ta bồi thường ngươi một phần! Nếu như ngươi đồng ý thì quay đầu lại, bằng không, chúng ta cũng đi luôn!

Đáng tiếc, Độc Lang vẫn không dao động như cũ, không nói lời nào, hơn nữa lại thả thêm một cái rắm.

-Đại sư huynh, ngươi có ý gì đây? Không nói lời nào, đánh rắm liên tục, đây là đồng ý hay là không đồng ý a? Oa... Thối quá đi! Nhiều nhất là hai phần!

Phốc...

-Mẹ nó, đại sư huynh, ta chịu không nổi. Nếu như ngươi không nói lời nào, ta coi như ngươi không chấp nhận. Ta hít rắm lâu như thế rồi, xem như là bồi thường. Ta muốn đi!

Con khỉ thật sự không đảm đương nổi cái trách nhiệm cầm đầu được nữa, rắm thối quá chừng, xông người ta khó chịu!

Độc Lang vừa nghe, lập tức nóng nảy, lúc này mới được bao nhiêu đâu? Sao lại đi rồi? Nhưng mà không thả rắm, nó cũng không nín được!

Mắt thấy mấy tên kia sắp quỵt nợ trốn chạy, rốt cuộc nó đành cắn răng một cái, quay đầu lại nói:

-Thôi được rồi, ta là đại sư huynh, lòng dạ phải rộng rãi một chút! Nhớ cho kỹ, ngày mai các ngươi phải bồi thường thêm cho ta hai phần ăn! Nếu như đổi ý, ta liền đến cáo trạng với sư phụ!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay