Chương 1131: Ăn Hiếp Người Ta Quá Đáng
- Có chút chua...
Hồng Hài Nhi nói
-Chắc là dưa chua... Vừa nghe mùi ta đã thấy dạ dày cồn cào rồi. Ngươi nói xem dưa này chua đến cỡ nào? Bọn họ cũng nuốt được? Chậc chậc...
Cá mặn dùng vẻ mặt ghét bỏ nói.
Hồng Hài Nhi hiểu ý Cá mặn, đây là ăn không được nho liền bảo nho chua, là phương pháp tự an ủi bản thân, vì thế cũng gật đầu theo, nói:
- Đúng vậy, không thể ăn! Khẳng định không thể ăn! Ăn nhiều chua răng lắm... Đại sư huynh nói, sư phụ bảo không thể ăn!
-Đúng vậy, không thể ăn, khẳng định không thể ăn... Nếu không chúng ta tới gần một chút xem sao?
Cá mặn nuốt một ngụm nước miếng hỏi.
Hồng Hài Nhi gật gật đầu, sau đó hai tên này vừa nói không thể ăn vừa lò dò lại gần.
Đúng lúc này, liền nghe một tiếng kêu to ở trong sân:
-Oa! Ăn quá ngon! Đây là miến sao? Sư phụ, không phải người nói miến không có hương vị, không thể ăn sao? Sao ăn ngon như vậy?!
-Ha ha, bản thân miến không có hương vị, nhưng nó có thể trộn lẫn mùi vị, làm cùng cái gì thì sẽ mang hương vị của cái đó, hơn nữa còn thường xuyên khách lấn át chủ, ngon hơn cả nguyên liệu nấu ăn chính. Đây chính là thứ bột nấu ăn mà bần tăng thích ăn nhất! Cực kì khai vị, cực kì ăn ngon! Hơn nữa cải trắng bạch ngọc ướp thành dưa chua, hương vị càng tốt thêm, đây là món ăn ngon nhất mà bần tăng được ăn trong nhiều năm qua.
Phương Chính nói.
Nghe thế, Hồng Hài và Cá mặn nhìn nhau, đều thấy được hối hận trong mắt lẫn nhau, bọn họ không nên qua đây! Đây không phải là tự tìm ngược sao?
Còn nữa, bọn họ còn dâng lên oán hận cùng cực với Độc Lang, cái tên chơi xỏ người ta này, không phải nói là khó ăn sao? Ngươi chơi xỏ! Ăn ngon thì đừng nói thế chứ!
Độc Lang ăn quá mức sung sướng, bởi vì mồm nó to, rà qua một phát, mặc kệ là miến dưa chua hay Linh mễ đều một ngụm nuốt sạch.
Nhưng có người lại gặp phải phiền toái...
-Sư phụ... Cứu mạng...
Sóc dùng sức ngưỡng đầu, miệng đang hút một sợi miến, nó hít sâu một hơi, hít vào trong miệng được một đoạn. Kết quả miến quá dài, nó hút liên tục mấy hơi cũng không hút hết, cả người sắp thiếu oxy tới nơi...
Phương Chính bất đắc dĩ cười nói:
-Sao con không cắn đứt đi?
-Cắn đứt thì sẽ rớt lên trên bàn...
Sóc vừa mở miệng nói, miến trong miệng liền bắt đầu rớt ra ngoài, nó nhanh chóng ngậm miệng lại. Hai cái răng cửa thật to khớp vào nhau, miến lập tức bị cắn đứt.
Rớt ở trên bàn...
Sóc thấy vậy, nhanh chóng nhai nuốt những thứ còn lại ở trong miệng xuống bụng, sau đó kêu lên:
-Ăn ngon, ăn ngon! Ăn ngon thật! Thơm ngon mềm mại, đã quá!
Sau đó sóc chạy nhanh tới, nhặt miến rớt trên mặt đất lên, bỏ vào trong miệng, tiếp tục hút.
Thanh âm soàn soạt kia khiến hai kẻ đáng thương đang đứng ngoài cừa cũng hút theo, chẳng qua thứ chúng hút vào không phải miến mà là gió lạnh. Cũng may cả hai đều là yêu quái, có hút bao nhiêu gió lạnh thì cũng sẽ không bị đau bụng...
-Đi xa chút đi...
Cá mặn khổ sở nói.
Hồng Hài Nhi gật đầu theo, hai tên lại chạy về ngồi trước cửa. Vốn tưởng rằng chuyện này cứ thế mà trôi qua...
Kết quả, chưa tới một lát sau, Độc Lang chạy tới, vừa thấy mặt đã kêu lên:
-Tứ sư đệ, Ngũ sư đệ, ta nói với các ngươi này, mới nãy là ta nói sai rồi! Miến kia ăn ngon lắm! Trơn trượt, vào miệng thì mềm mại, y như cắn một miếng thịt á! Nhưng mà dai dẻo lắm! Quan trọng là hương vị kia, trời ơi dưa chua... Cải trắng bạch ngọc mà làm dưa chua, đúng là cực phẩm trong cực phẩm mà! Các ngươi ngửi thử này, thơm lắm!
Độc Lang nói xong, mở to cái miệng rộng, hà ra một hơi...
Kết quả vừa mới há miệng nó liền phát hiện, Cá mặn cùng Hồng Hài Nhi đã tránh xa từ sớm!
-Ấy ấy ấy... Tứ sư đệ, Ngũ sư đệ, các ngươi từ từ chờ ta với. Cho các ngươi ngửi thử xem, hương vị thơm ngon đến chừng nào!
Độc Lang vung cái đuôi, không hề tự giác đuổi theo.
Thế là hai cái tên đằng trước càng co giò chạy nhanh, nó đuổi theo cũng là càng lúc càng nhanh, cuối cùng nó chạy tới sung sướng, đồng thời hét lớn:
-Ái chà, đây là ăn xong thì tản bộ hả? Hai vị sư đệ, từ từ chờ ta với!
Một người một cá một lang cứ như vậy mà chạy xa thật xa, sau khi chạy vào rừng cây thì, từ trong rừng cây phát ra mấy tiếng phanh phanh phanh trầm đục, còn như có cả âm thanh kêu rên nhưng bị bịt kín miệng của một kẻ nào đó.
Vài phút sau, Hồng Hài Nhi cùng Cá mặn huýt sáo, đi ra ngoài.
Một lát sau, Độc Lang vẻ mặt bi phẫn bò ra ngoài, chẳng qua chân trước của nó bị trói chặt, miệng cũng bị trói lại, chỉ có thể dùng chân sau chống trên đất tuyết, từng chút từng chút một, giống như một con sâu thật lớn đang nỗ lực bò trên mặt đất...
Nửa giờ sau, Độc Lang ngồi ở trước mặt Phương Chính, vẻ mặt bi phẫn kêu lên:
-Sư phụ, chuyện này người có quản hay không? Cái này cũng quá ăn hiếp sói rồi!
Phương Chính trực tiếp cho nó một ánh mắt xem thường, nói:
-Ngày mai không cho con ăn cơm sáng, sau đó đến nói lại cho bần tăng nghe, bọn họ có nên chịu phạt hay không.
Nói xong, Phương Chính đóng cửa phòng ngủ lại, đi ngủ.
Độc Lang cáo trạng không được, vẻ mặt uất ức, thế nhưng vẫn đành chép miệng một cái, khổ sở đi ngủ. Nó thật sự nghĩ không ra, rõ ràng là hai tên sư đệ sai, sao nó còn không được ăn cơm sáng chứ?
Một đêm không nói chuyện, cơm sáng đã làm xong từ lâu, vẫn là đồ ăn giống tối qua.
Chẳng qua lúc này đây, Độc Lang chỉ có thể ở bên cạnh nhìn. Tiếp theo liền nhìn thấy Hồng Hài Nhi cùng Cá mặn ngồi ở kia ăn uống thỏa thích, vừa ăn cừa kêu:
-Ăn ngon, ăn ngon thật! Đây mới là mỹ vị!
-Trơn mượt quá...
-Hương vị ngon quá!
-Khai vị...
...
Độc Lang nhìn đến mức nước miếng tuôn trào dào dạt, cuối cùng nhắm chặt hai mắt lại, trốn ra ngoài tránh, mắt không thấy thì tâm không phiền. Lỗ tai nó cũng cụp xuống, không xem, không nghe, không nghe thấy!
Kết quả chưa được một lát, Hồng Hài Nhi và Cá mặn đã chạy tới.
Hồng Hài Nhi cười ha ha nói:
-Đại sư huynh à, ngươi nói rất đúng, món này ăn ngon quá! Miến này, trời ơi trơn quá. Hương vị, ôi thôi khỏi nói...
Cá mặn thò qua, miệng rộng há ra, nói:
-Tới, ngửi thử xem, thơm đến nhường nào!
Nói xong, Cá mặn liền hà một hơi.
Độc Lang tức khắc nổi giận, ngươi nhơi cho ta thèm còn chưa đủ, còn đuổi theo khiêu khích ta? Nâng móng vuốt lên ấn xuống một cái, Cá mặn trực tiếp bị ấn vào tuyết.
Vài phút sau, Độc Lang lại lần nữa đi tới trước mặt Phương Chính, vẻ mặt oan ức nói:
-Sư phụ, bọn họ ăn hiếp người ta quá đáng!
Phương Chính cười ha hả nhìn Độc Lang, hỏi:
-Ồ? Con cảm thấy bọn họ ăn hiếp con? Oan ức sao? Thế ngày hôm qua con đã làm như thế nào?
Độc Lang tức khắc ngây ngẩn cả người, ngẫm lại tình cảnh ngày hôm qua, hình như hôm qua nó cũng làm y như thế. Độc Lang đỏ bừng mặt, cúi đầu nói:
-Sư phụ, con hiểu rồi.
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Con làm việc luôn tùy hứng, thích gì làm nấy, lại không bao giờ suy nghĩ cho người khác. Sau này mỗi khi làm gì, trước tiên phải tự hỏi một chút, suy nghĩ một chút xem nếu con là đối phương, con có thể khiến đối phương trở nên hoang mang hay không, sau đó mới được làm tiếp. Chính mình không muốn, thì đừng đẩy cho người ta...
Độc Lang nói:
-Đệ tử đã rõ.
-Đi thôi, ăn cơm đi. Sau bếp còn chừa phần cho con.
Phương Chính vẫy vẫy tay nói.