Chương 1130: Không Thể Ă
Nhìn ánh mắt đỏ bừng kia của Phương Chính, cứ như thể có thể ném bọn chúng vào trong nồi hầm bất cứ lúc nào, Độc Lang lập tức kêu lên:
-Sư phụ, con ra ngoài tuần núi.
Con khỉ nhanh chóng nói:
-Sư phụ, con đi hỗ trợ chăm sóc chùa ta.
Sóc vừa thấy mọi người đều đi rồi, một mình đối mặt với đôi mắt đỏ bừng của Phương Chính, cái đầu nhỏ nhắn của nó ra sức suy nghĩ, muốn nghĩ ra một lí do không tệ để rời đi, kết quả càng nóng lòng càng nghĩ không ra, cuối cùng gần như khóc nức nở nói:
-Sư phụ, con muốn đi ị...
Phương Chính nhìn thấy bộ dáng của mấy đứa này, tức khắc mỉm cười một hồi. Hắn thèm ăn chẳng qua là bị dưa chua kích thích vị giác mà thôi, đây là bản năng khát vọng của con người hay bất kì loài sinh vật nào. Nhưng sở dĩ con người được làm người, là vì họ có khả năng tự khống chế bản thân. Mà sở dĩ tăng nhân là tăng nhân, là vì họ có năng lực tự khống chế còn mạnh hơn người bình thường. Nếu điều này cũng không làm được, thì xuất gia làm cái gì?
Chẳng qua nhìn béo ú ị thịt thà mũm mĩm này, trong mắt phương Chính hiện lên nét cười xấu xa, hắn cười ha ha nói:
-Tịnh Khoan à, đi ị thì đơn giản mà, con qua bên kia đi đi. Đi xong rồi thì quay lại đây, hai thầy trò ta tới phòng bếp thảo luận một chút về vấn đề nấu ăn.
Sóc vừa nghe, trái tim run rẩy, nấu ăn? Không phải là định nấu mình đấy chứ? Nó oan ức nhìn Phương Chính, nói:
-Sư phụ, con chỉ ăn được thôi, không biết làm đâu. Với lại, người nhìn xem, mùa Đông qua được hơn một nửa, thịt trên người con cũng tiêu mất một nửa rồi, gầy đến độ lòi cả xương đây này.
Vừa nói, sóc vừa nỗ lực nhéo thân thể của mình, kết quả nhéo tới cái bụng? Đều là thịt!
Nhéo cánh tay? Đều là thịt!
Nhéo mông? Đều là thịt!
Rà qua rà lại, hình như đều là thịt! Nhìn đôi mắt tên giặc trọc càng ngày càng sáng, càng ngày càng xấu xa, sóc thật sự nóng nảy! Sờ loạn một hồi, bỗng nhiên sờ đến một thứ cứng ngắc, gần như phản xạ có điều kiện mà kêu lên:
-Sư phụ, người xem, con gầy đến độ toàn là xương với xương này!
Phương Chính nhìn đôi mắt láo liên của sóc kia, hoàn toàn hết chỗ nói rồi... Cũng mệt cho vật nhỏ này có thể nghĩ ra được. Hắn nhanh chóng đá một cái lên cái mông béo kia, nói:
-Con đi nhanh đi...
Sóc vừa nghe, như được đại xá, nhanh chân bỏ chạy.
Phương Chính trêu đùa sóc một hồi, đem dưa chua đặt ở trên bệ bếp, sau khi nghĩ ngợi một lát, hắn ra ngoài bằng cửa sau. Phương Chính cũng không đi đường chính, trời sáng rõ, trên đường núi đều là khách hành hương, nếu hắn đi ra ngoài, hoặc là phải mở thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, hoặc là phải bị thăm hỏi cả một đường, nếu như gặp phải nữ lưu manh, không chừng mông cũng không giữ được.
Hắn là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng...
Tìm được Độc Lang rồi, hắn bảo Độc Lang xuống núi đi xin ít bột khoai tây về đây.
Độc Lang vừa nghe liền biết đây là sắp có ăn! Vì thế nhanh chân chạy xuống núi, tốc độ mau như gió lốc...
Phương Chính nhìn bóng dáng đó, tấm tắc bảo lạ nói:
-Thì ra sói nhanh như gió, đều do con sâu thèm ăn bức mà ra...
Không bao lâu, Độc Lang đã trở lại. Phương Chính vừa thấy, tức khắc bị dọa sảng, cũng không biết là nhà ai chu đáo như thế, giống như sợ Phương Chính không đủ ăn mà đưa cho Độc Lang ngậm cả một bao tải bột khoai tây trở về.
Cũng may Độc Lang sức lớn thân cao, nếu không với phương pháp ngu xuẩn ngậm vào trong miệng này của Độc Lang, bột khoai tây đã bị nát bấy từ lâu rồi.
Nhìn bên trong chỉ có một chút bột khoai tây bị nát bấy, Phương Chính nhẹ nhàng thở ra.
Hắn đem một mớ bột khoai tây đi ngâm, dài ngắn đủ cả, sau đó bỏ vào trong một cái chậu lớn, đổ Vô Căn Tịnh Thủy vào để ngâm.
Tiếp theo Phương Chính đi ra ngoài dạo tới dạo lui.
Độc Lang thấy Phương Chính không làm tiếp, lại còn mang bột khoai tây đi ngâm, vẻ mặt khó hiểu, đuổi theo hỏi:
-Sư phụ? Không làm tiếp sao?
-Tạm thời khoan làm, ngâm đã.
Phương Chính vừa đi ra ngoài vừa nói:
-Bột khoai tây này rất dai, không ngâm một hồi sẽ rất khó nấu.
-Vậy sao không dùng bột khác? Nếu phiền phức như thế, dùng nó để làm gì?
Độc Lang hỏi.
Phương Chính cười nói:
-Chính bởi vì nó khó nấu, cho nên sau khi chín cực kì dai, không dễ đứt, vào miệng trơn tru, vô cùng mềm mại, vị rất ngon.
-Như vậy à... Sư phụ, thế miến kia có vị gì? Chua? Ngọt?
Độc Lang càng thêm tò mò, khóe miệng cũng sắp chảy nước miếng, hiển nhiên cái tên này đang thèm.
Phương Chính cười nói:
-Miến này không có vị gì? Hương vị gốc của nó rất nhạt, cũng chẳng khác gì không vị.
-Thế thì có gì ăn ngon đâu...
Vẻ mặt Độc Lang thất vọng, nó lắc đầu, cụp đuôi xuống.
Lúc này, con khỉ kêu nó qua hỗ trợ, Độc Lang cũng không hỏi, lập tức liền chạy theo.
Phương Chính thấy vậy, hơi hơi mỉm cười, cũng không nói gì.
Bột khoai tây ngâm hơn một giờ, Phương Chính nặn thử, nhìn sợi miến trắng trong có chút mềm mài, sờ lên hết sức trơn mượt, cực kì thoải mái.
Lúc này Phương Chính mới bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, các đệ tử đều đang bận, nếu vị sư phụ như hắn ra ngoài không tiện, thôi thì dứt khoát làm tốt công tác hậu cần vậy.
Nấu chín cơm, rửa sạch nồi, cho vào chút dầu rồi thêm gia vị tạo mùi hương, sau đó Phương Chính đem dưa chua đã cắt sợi bỏ vào trong dầu, chỉ nghe tiếng tích tích vang lên, Phương Chính nhanh chóng đảo dưa chua, rất nhanh, dưa chua thấm dầu càng thêm vàng óng, cũng càng thêm đẹp mắt! Thậm chí bắt đầu phản quang!
Mùi dưa chua bị hương liệu kích thích triệt để, dầu nóng thêm vào, càng khiến tỏa hương khắp nơi.
Chẳng qua gió Đông Bắc thổi qua, hương thơm vừa ra khỏi cửa đã bị thổi tan, thổi bay rất xa.
Chờ đến khi dưa chua được xào xong, Phương Chính mới cho miến đã ngâm kĩ vào trong, sau đó tiếp tục xào, cuối cùng cho một chút nước, đậy nắp lại.
...
Cùng lúc đó, phía trước chùa.
-Đại sư huynh, sư phụ đang làm gì ở phía sau thế? Mới nãy ngươi ngậm cái gì về vậy?
Sóc nhảy đến trên đầu Độc Lang, tò mò hỏi.
Độc Lang lắc lắc cái đầu to nói:
-Sư phụ nói là bột khoai tây, là một loại miến. Chắc là buổi tối làm cái đó đó...
-Ồ, bột khoai tây là bột gì? Ăn ngon không?
Cá mặn cũng tò mò, thò mặt qua hỏi.
Hồng Hài Nhi ở bên cạnh cũng dựng lỗ tai lên nghe...
Độc Lang nói:
-Sư phụ nói, không có vị gì, có chút dai, phỏng chừng không thể ăn.
-Không thể ăn à... Vậy là tốt rồi...
Cá mặn lầm bầm rồi hài lòng rời đi.
Hồng Hài Nhi cũng nhẹ nhàng thở ra.
Hai tên này vốn đã được định sẵn là không thể ăn cơm tối, vừa nghe nói đồ ăn không thể ăn, trong lòng cảm thấy an ủi khó có được, sung sướng đi làm việc.
Màn đêm buông xuống, âm thanh chuông trống qua đi, Nhất Chỉ tự cũng bắt đầu đóng cửa, nhóm khách hành hương sôi nổi ra về.
Cá mặn cùng Hồng Hài Nhi ngồi ở chỗ cổng lớn, nhìn ánh trăng dần dần lên cao, sao sáng lập loè, cũng không biết ngẩn người ở kia làm gì.
-Xem ra thức ăn ở phía sau quả thực không ăn được... Cũng không nghe thấy động tĩnh gi.
Cá mặn nói.
Hồng Hài Nhi gật gật đầu, sờ sờ cái bụng đang ùng ục kêu vang, nói:
-Hẳn là vậy... Không phải đại sư huynh đã nói rồi sao, miến không hương vị, không thể ăn.
-Đúng đúng đúng... Ủa? Ngươi ngửi được mùi gì không?
Cá mặn đột nhiên hỏi.