Chương 1129: Khai Vị Thôi
Dùng sức hít một hơi, một mùi chua đặc trưng của dưa chua bốc lên, Phương Chính nuốt ngụm nước miếng, nói:
-Đây là buộc bần tăng buổi tối phải ăn thêm một tí rồi.
-Sư phụ, ăn thêm một tí? Đây là thứ gì? Ăn ngon không?
Sóc ngửi thấy mùi chua liền chạy tới, vừa nghe Phương Chính nói tới ăn, lập tức tinh thần tỉnh táo. Nó bò lên cái thang, ngồi xổm trước Phật lu nhìn vào bên trong, nói:
-Đây là dưa chua sao? Sao từ màu trắng chuyển sang màu vàng rồi?
Phương Chính nói:
-Cái này ấy, là phản ứng hóa học... Yếm khí lâu ngày thì thành ra như vậy.
Nói xong, Phương Chính duỗi tay cầm cái nắp đá đang đậy lên trên qua một bên. Không bị nắp đá che đậy, xem rõ ràng hơn! Lúc này đây, cải trắng bạch ngọc được ướp muối trong một thời gian dài, lá cải đã biến thành màu vàng óng, sáng tươi óng ánh cực kì lóa mắt. Phần bắp cải vốn có màu trắng, bây giờ cũng vẫn màu trắng, nhưng trong sắc trắng lại xen lẫn chút sắc vàng, giống như bên ngoài màu trắng được phủ một lớp vàng nhè nhẹ, trông thật xinh đẹp.
Thế nhưng điều này đã không quan trọng, dù sao cũng sẽ vào bụng. Phương Chính cũng không thèm quan tâm, hắn lấy một mớ dưa chua ra, bảo con khỉ bỏ vào trong chậu, sau đó đậy cái nắp đá lại, mang Phật lu trở về vị trí cũ.
Chờ Phương Chính lại xuống dưới, thì liền nhìn thấy một đám đệ tử đang cùng Cá mặn vây quanh cái chậu dưa chua to đùng, vẻ mặt tò mò hiếu kì.
-Đây là dưa chua sao? Thoạt nhìn có vẻ ăn ngon...
Sóc liếm môi, vuốt cái bụng, mắt nhỏ đã bắt đầu tỏa ánh sáng.
-Không biết, cái thứ này bốc mùi chua nồng nặc, phỏng chừng không thể ăn.
Cá mặn ra vẻ ta sống lâu, kiến thức nhiều, nói gì cũng đúng.
Hồng Hài Nhi vừa muốn nói cái gì liền thấy được Phương Chính, tròng mắt đảo quanh, sau đó nói:
- Ngươi chưa từng ăn qua, sao ngươi lại biết là ăn không ngon?
Cá mặn hầm hè nói:
-Ông đây sống nhiều năm như vậy, còn cái gì mà chưa thấy qua? Bàn đào ta cũng đã ăn qua! Còn cái thứ này? Khẳng định không thể ăn!
-Hay lắm, hôm nay cơm chiều không có phần Cá mặn, Cá mặn đi ăn bàn đào đi.
Đúng lúc này, giọng nói của Phương Chính vang lên, Cá mặn vừa nghe, tức khắc trợn tròn mắt! Bỗng nhiên quay đầu lại, lại nhìn vẻ mặt đắc ý của Hồng Hài Nhi, nó kêu rên nói:
-Đại sư, cái này không thể trách ta! Đây là Tịnh Tâm lừa ta! Lừa người trong nhà, ngươi phải xử lí đi chứ?
Hồng Hài Nhi nói:
-Là chính ngươi nói, chứ không phải ta nói...
-Có lý, hôm nay Tịnh Tâm cũng bị đói đi.
Phương Chính cười tủm tỉm nói.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, vốn đang còn đắc ý đột nhiên mất sạch, kêu gào theo:
-Sư phụ, người không thể như vậy được, nếu nó không nghĩ như thế, con có hỏi cũng vô dụng mà? Đây là tự nó sai mà...
Phương Chính nói:
-Quả thật là tự nó sai, nhưng xuất phát điểm là do con lừa nó. Cho nên, con chịu đói chung với nó đi. Bần tăng đã nói từ trước, đồng môn sư huynh đệ, tăng nhân ăn ở chung trong một chùa cần nâng đỡ nhau, thương yêu nhau nhiều hơn.
-Sư phụ, người nói chính là đồng môn sư huynh... Ách, đồng môn sư huynh đệ?
Hồng Hài Nhi bỗng nhiên phản ứng lại, kinh ngạc hô lên.
Vốn đang ủ rũ ỉu xìu, nghĩ bản thân vừa mới lập công đã phải chịu đói, điều này thật quá không nhân đạo, không ngừng lẩm nhẩm trong lòng: "Thứ giặc trọc không dài tóc... "
Kết quả nghe được lời này, Cá mặn bỗng nhiên ngẩng đầu, kêu lên:
-Đồng môn sư huynh đệ? Đại sư... Ý của ngươi là?
Phương Chính liếc mắt nhìn Cá mặn một cái, hỏi:
-Như thế nào? Không đồng ý?
-Sư phụ ở trên! Nhận một lạy của Cá mặn này!
Cá mặn đùng một cái quỳ trên mặt đất, lập tức dập đầu!
Tới Nhất Chỉ tự lâu như vậy, Cá mặn đã sớm đã nhìn ra, trung tâm của Nhất Chỉ tự chính là một sư phụ và bốn đồ đệ. Không bước qua ngưỡng cửa này, thì vẫn cứ là người ngoài, cho dù hắn cũng đã được tính là một nửa người bên trong.
Hơn nữa, làm người trong chùa cũng tốt lắm, được ăn cơm no chính là phúc lợi lớn nhất.
Quan trọng là... Cá mặn thật sự hâm mộ tình cảm giữa Phương Chính với bốn đệ tử, cái loại tình cảm gia đình tương trợ lẫn nhau này, thật khiến nó hâm mộ mãi không thôi.
Mặc dù trong lòng không nói gì, thậm chí luôn tự cho mình là ông cố nội, nhưng nguyên nhân căn bản vẫn là để khiến cho mình có vẻ khác biệt đi một ít, kiêu ngạo hơn một ít, từ đó che lấp sự cô đơn và hâm mộ của bản thân.
Bây giờ, rốt cuộc nó đã có cơ hội dung nhập vào cái gia đình này, sao nó có thể không vui sướng kia chứ? Sao nó có thể không quỳ lạy kia chứ?
Hồng Hài Nhi thấy vậy, lập tức chạy qua một bên, múc một chén nước, ném hai cái lá trúc vào, vẻ mặt không tình nguyện nói:
-Này, trà bái sư.
Con khỉ thì lấy một cái ghế dựa tới, đặt ở phía sau Phương Chính, Phương Chính ngồi xuống, Cá mặn lập tức dâng trà.
Phương Chính vừa lòng gật gật đầu, sau khi uống trà xong mới nói:
-Cá mặn, ngươi tới Nhất Chỉ tự ta lâu như vậy rồi. Tuy rằng vẫn chưa thể loại bỏ được chút ít khí chất lưu manh ở sâu trong xương cốt, nhưng trải qua sự khảo nghiệm và quan sát của bần tăng, ngươi phù hợp yêu cầu gia nhập chùa này. Hôm nay, bần tăng chính thức thu ngươi làm đồ đệ, ban ngươi pháp hiệu: Tịnh Cần, sau này phải chăm chỉ cố gắng, không được chậm trễ.
-Vâng, sư phụ.
Cá mặn nhanh chóng kêu lên.
Phương Chính vừa lòng gật gật đầu, nói:
-Được rồi, con với Tịnh Tâm ra ngoài xử lí chuyện chùa ta đi, bắt đầu ngày mai mới được ăn cơm.
Nghe được lại không có cơm ăn, vẻ mặt Cá mặn ngập tràn khổ sở, nhưng nghĩ đến bản thân rốt cuộc đã có được phiếu cơm dài hạn, không cần làm việc vặt, hoặc là lừa dối người ta để kiếm cơm, cũng coi như là một chuyện vui cực lớn, bèn vô cùng cao hứng đi ra ngoài...
Hồng Hài Nhi thì vẫn là vẻ mặt nhăn nhúm đi theo ra ngoài, hai tên vừa đi vừa thì thầm nói gì đó...
-Thật sự? Đánh cuộc lúc trước ngươi xem như không có? Cũng chẳng lấy đi một nửa khẩu phần ăn của ta nữa?
Hồng Hài Nhi kinh ngạc hô lên.
-Đương nhiên, chúng ta là sư huynh đệ mà. Sư đệ ta mới nhập môn, còn cần sư huynh dìu dắt thêm...
Cá mặn nói.
Hồng Hài Nhi cười ha ha nói:
-Đó là tự nhiên, ta nói cho ngươi biết, trong cái chùa này, vị trí của ta chính là...
Hồng Hài Nhi hơi dừng lại một chút, chân bước nhanh hơn, chờ đến khi mang Cá mặn ra khỏi tầm mắt của Phương Chính, xác định những người khác không nghe được nó khoác lác, lúc này mới bắt đầu tiếp tục thổi phồng. Nó lại vô tình quên mất, Cá mặn tới Nhất Chỉ tự lâu như vậy, địa vị của nó là gì, chẳng lẽ Cá mặn không biết sao?
Lắc đầu, Phương Chính mặc kệ bọn họ, lại cẩn thận đánh giá dưa chua trong chậu, hắn xé một miếng nhỏ, đơn giản rửa sơ qua nước lạnh một chút rồi bỏ vào trong miệng, vừa vào miệng liền cảm nhận được vị chua sảng khoái cùng một cảm giác mềm mại hết sức độc đáo, nhẹ nhàng cắn một chút, chất lỏng bên trong chảy ra, vị chua độc đáo kia trong nháy mắt bùng nổ. Phương Chính chỉ cảm thấy toàn bộ vị giác được kích thích trong chớp mắt! Nước bọt trong khoang miệng đột nhiên tăng lên, đó chính là dấu hiệu cửa sự thèm ăn!
Một ngụm nuốt sạch dưa chua vào trong bụng, chỉ cảm thấy trong bụng ục ục quay cuồng một trận, tiếng theo chính là một tiếng vang!
Phương Chính -- đói bụng rồi!
Hắn cảm giác như bản thân có thể ăn hết một con trâu! Hơn nữa nhìn cái gì cũng thấy thèm ăn cực kì... Tỷ như nhìn dưa chua muốn ăn dưa chua, nhìn Linh mễ muốn ăn Linh mễ, nhìn Độc Lang muốn ăn thịt chó, nhìn đến con khỉ muốn ăn óc khỉ... Ối, hơi sai sai rồi