Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1128

Chương 1128: Gìa Rồi, Khó Ngủ.

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1128: Gìa Rồi, Khó Ngủ.

Vào đêm, tất cả mọi người đều nhàn rỗi, Phương Chính nhìn cái đám tinh lực tràn đầy không ngủ được kia, trực tiếp gọi bọn chúng lại, chuẩn bị tốt các loại công cụ, đi thu Linh mễ.

Linh mễ không giống với gạo bình thường, mặc dù sau khi chín cũng có vỏ ngoài, nhưng chỉ cần bóp nhẹ một cái, vỏ sẽ nứt ra và chảy ra Linh mễ. Linh mễ được mùa, lu gạo của Nhất Chỉ tự rốt cuộc lại tràn đầy một lần nữa, mà vẫn còn thừa nhiều.

Nhìn Linh mễ đó, Phương Chính bỗng nhiên cảm thấy vừa cảm động vừa thả lỏng vì không bị chết đói. Hắn cũng không biết vì cái gì, có lẽ là do trước đây đói lâu quá, hoặc là do các nguyên nhân khác, hắn đối với thức ăn có một loại dục vọng cất giữ. Như thể, có bao nhiêu cũng không đủ...

Thỏa mãn vuốt một nhúm Linh mễ, học theo bộ dáng Hồng Hài Nhi, ngắt một hạt bỏ vào trong miệng, nhẹ nhàng cắn rắc một tiếng, Linh mễ vỡ ra, một hương vị thơm ngọt tràn ngập trong khoang miệng. Cảm giác kia, có một loại mỹ diệu mà hắn khó lòng hình dung nổi. Thế nhưng có thể khẳng định một chút, từ hôm nay trở đi, Nhất Chỉ tự ngoại trừ có Hàn Trúc, cải trắng bạch ngọc, lại có thêm một thức ăn vặt cực kì bổ dưỡng hết sức sạch sẽ không lẫn chút ô nhiễm nào.

Nhìn một đám đệ tử tham ăn, Phương Chính vỗ tay một chút, cười với mọi người.

Mọi người lập tức hơi kích động, đây là muốn phát đồ ăn vặt sao?

Sau đó, Phương Chính vô cùng nghiêm túc bỏ năm Linh mễ kia vào trong túi, nói:

-Các con, ăn ít đồ ăn vặt thôi, đặc biệt là buổi tối, ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ rất khó ngủ. Cho nên, tất cả nghỉ ngơi sớm đi...

Nói xong, Phương Chính bỏ một hạt Linh mễ vào trong miệng, nhai rốp rốp rốp, xong đi ra ngoài.

Độc Lang, sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn vừa nghe thế, lại nhìn hành động của Phương Chính, cả đám liền uất ức muốn khóc. Cá mặn cùng Hồng Hài Nhi càng là âm thầm mắng to: "Cái tên giặc trọc này, không cho ta ăn, hắn lại được ăn, thật con mẹ nó chơi xỏ mà!"

Sóc không cam lòng, đuổi theo hỏi:

-Sư phụ, ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ rất khó ngủ, sao người còn ăn

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, thở dài một tiếng, vô cùng tiêu điều nói:

-Bần tăng già rồi, người già rồi thì giấc ngủ càng ít đi, lâu dần sẽ muốn ăn một chút gì đó trong đêm dài để thời gian trôi qua bớt, không phải sao? Được rồi, không cần lo lắng cho vi sư, đi ngủ sớm một chút đi.

Sau đó, Phương Chính vung ống tay áo đi rồi, dưới ánh trăng bàng bạc, một thân áo trắng kia lại có vẻ tiêu điều thêm mấy phần.

Nếu như không có thanh âm rốp rốp rốp kia vang lên, sóc thiếu chút nữa là tin tưởng cái tên giặc trọc đó!

Độc Lang, sóc và mấy đệ tự khác cộng thêm Cá mặn nhìn qua nhìn lại, đều nhìn thấy được mấy chữ viết hoa trong mắt lẫn nhau: "CMN!"

Đặc biệt là vài phút sau, khi mà từ trong phòng ngủ của Phương Chính truyền đến tiếng ngáy to, thì các đệ tử càng âm thầm kêu gào: "Đây là hắn nói người già mất ngủ?"

Cái đám này, lần đầu tiên có xúc động muống dùng một con dao cạo cạo cái đầu trọc kia một phen!

Một đêm không nói chuyện, ngày hôm sau, Phương Chính tinh thần thoải mái ra khỏi Nhất Chỉ tự, đây là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Sau đó, tiếng chuống tiếng trống xé rách không gian, một vầng thái dương treo lên giữa trời.

Ngày này, Phương Chính nhận được điện thoại của Vương Hữu Quý, nói là trong thôn có không ít người nước ngoài tới, nói lung tung một đống chuyện, khiến bọn họ chẳng biết phải làm sao. Cuối cùng phải dùng tới khoa tay múa chân để giải quyết...

Vương Hữu Quý nói, hắn định thuê một vài giáo viên dạy ngoại ngữ trong làng, nếu không sẽ rất tệ.

Một điều khác nữa là, Vương Hữu Qúy thấy đường núi của Nhất Chỉ sơn quá hẹp, du khách kéo tới đây lại càng ngày càng nhiều, không cách nào thỏa mãn yêu cầu lên núi của du khách. Hắn hỏi Phương Chính một chút, có muốn mở rộng thêm con đường lên núi hay không.

Phương Chính từ chối ngay, mở rộng thêm đường lên núi? Vậy chẳng phải là muốn phá núi mở đường sao?

Nhất Chỉ sơn này vốn đã không lớn, bây giờ lại phá thêm, e rằng chỉ còn là một con đường. Hơn nữa Nhất Chỉ sơn đối với Phương Chính mà nói là một thứ tình cảm vô cùng khác biệt, nơi này có thơ ấu, có hồi ức, có hi vọng. Quan trọng là, Nhất Chỉ sơn này chính là thịt đầu tim của Nhất Chỉ thiền sư, hắn nghĩ, nếu hắn dám làm chuyện xằng bậy, chờ khi hắn xuống dưới đó rồi, khẳng định là Nhất Chỉ thiền sư đã chuẩn bị một xe tải chổi lông gà chờ hắn.

Vì không bị đánh, Phương Chính cự tuyệt vô cùng kiên quyết.

Đối với điều này, Vương Hữu Quý chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, nhưng sao Phương Chính nghe tiếng cười này lại có vẻ gian xảo thế nhỉ?

-Vương thí chủ, phải chăng ông vốn không hề có ý định sửa đường?

Phương Chính hỏi.

Vương Hữu Quý cười ha ha nói:

-Không xây đường cũng không sao. Sau khi xây xong đường thì mọi người đi lên, xong thì xuống về nhà. Ai còn ở lại mấy phòng trọ của Nông Gia Nhạc chúng tôi nữa? Không đi lên được thì phải chờ, bọn họ chờ ở đâu? Còn không phải là chờ trong thôn sao? Tôi nói cho ngài biết, bây giờ Nhất Chỉ thôn chúng ta, đừng nói là so với các thôn khác, ngay cả người thành phố cũng không có thu nhập cao, có cuộc sống tốt như thôn chúng ta đâu! Nhiều gia đình đang có ý định mở rộng... Nhưng tôi không để họ xây lên mấy ngôi nhà phương Tây kiểu nhỏ đâu, mấy cái kiểu đó thì đẹp thật, nhưng nó làm mất đi không khí văn hóa của vùng quê Đông Bắc chúng ta rồi. Nhưng cũng có chút rắc rối. Vùng này lớn quá, có làm bao nhiêu cũng chưa đủ... Haizz... Nhìn nhiều tiền như vậy chảy qua trước mặt mình tới các thôn khác, thật là đau lòng quá.

Phương Chính nghe đến đó, cứng họng một hồi, sau đó cười nói:

-Vương thí chủ, từ khi nào ông cũng biết tính toán tỉ mỉ như thế? Nếu là người Đông Bắc, vậy cứ đúng như bản chất đàn ông Đông Bắc, tiền kiếm nhiều thì cũng được ích gì? Sinh ra không mang theo, chết đi không mang cùng, nếu đã không thể mang theo, thôi thì nghĩ xem nên báo đáp lại xã hội thế nào. Hơn nữa, tiền ra ngoài bớt cũng là chuyện tốt, xem như tạo phúc một phương, tích đức.

Vương Hữu Quý nghe vậy, cười ha ha nói:

-Cái tên nhóc này, được lắm, bắt đầu dạy bảo tôi rồi. Những gì ngài nói tôi đều hiểu, chỉ là trong lòng có chút khúc mắc mà thôi. Yên tâm, tôi đang có biện pháp hay lắm, tôi chuẩn bị liên hợp với các thôn khác, làm một cái xe bus lữ hành, sau đó góp vốn sửa đường. Khách đến đây, cũng không thể để bọn họ bị xóc nảy trên mấy còn đường hỏng hóc của thôn được, đúng chứ? Có câu nói thế nào nhỉ, à phải rồi, nói là muốn giàu thì trước tiên phải sửa đường...

Nghe Vương Hữu Quý vừa nói như vậy, Phương Chính liền an tâm rồi.

Kỳ thật Phương Chính vẫn luôn có chút lo lắng, lo lắng các thôn dân có tiền, học theo điều xấu, làm mất đi sự chất phát, hoặc là bị người ta lừa. Nếu thôn dân vẫn là những thôn dân kia, chú Vương đó vẫn là chú Vương mà hắn biết, vậy Phương Chính liền an tâm rồi.

Tắt điện thoại, Phương Chính lập tức chạy ra sau bếp, lấy cái thang ra leo lên trên cái Phật lu mà trước giờ chẳng ai thèm quan tâm, vừa nhìn vào bên trong, Phương Chính tức khắc ngây ngẩn cả người, kinh ngạc hô lên:

-A Di Đà Phật! Đây là dưa chua của bần tăng?

Chỉ thấy trong Phật lu thật lớn kia, một mảng màu vàng rực rỡ chìm chìm nổi nổi trong nước muối. Phương Chính nhanh chóng nhảy xuống, gọi Hồng Hài Nhi tới, hai người nâng Phật lu vào trong sân, ánh mặt trời chiếu vào trong Phật lu, Phương Chính xem rõ ràng hơn.

Dưới nước là một mớ những thứ vàng rực như tảo biển và san hô, dưới ánh mặt trời có vẻ vô cùng sáng lạn!

Lúc trước Phương Chính cũng có nhìn qua bên trong Phật lu, nhưng ngay lúc ấy cải trắng bạch ngọc vẫn chưa hoàn toàn thay đổi màu sắc, hơn nữa khi đó cũng chỉ là đổi nước, nên không có nhìn kỹ, cũng không cảm thấy có cái gì.

Nhưng hiện tại xem ra, Phương Chính chỉ cảm thấy cái thứ trong Phật lu này không phải là cải trắng, mà là vàng mềm!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay