Chương 1127: Vũ Khí Chấp Pháp Sắc Bé
Hồng Hài Nhi tiếp lời:
-Đương nhiên ăn ngon rồi, đây chính là Linh mễ vừa mới chín tới, hấp thu linh khí tràn ngập, không bị pha tạp! Hương vị này... Chậc chậc, ăn ngon còn hơn đường đậu!
Nói xong, Hồng Hài Nhi từ trong ruộng Linh mễ thò đâu ra ngoài, thuận tay ném một hạt Linh mễ vào trong miệng, bắt đầu nhai rốp rốp.
Hồng Hài Nhi còn đang ăn, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân nổi da gà, giống như sắp gặp phải chuyện xui xẻo, theo bản năng quay đầu. Kết quả liền thấy được, cách đó không xa là Phương Chính mặt mày đen thui cùng với Cá mặn vẻ mặt cười xấu xa đang nhìn bọn họ.
Hồng Hài Nhi vừa thấy, sóc, Độc Lang cũng theo tầm mắt của Hồng Hài nhi nhìn tới, sau đó đều rùng mình một cái, thầm nghĩ: "Không tốt! Sư phụ đã trở lại!"
Độc Lang vừa mới nhảy vọt một cú thật cao đột nhiên ngã cái đùng ở trên mặt đất, thế nhưng trên mặt đất đều là tuyết, nó lăn một vòng là đứng dậy được, sau đó chạy đến trước mặt Phương Chính, nói:
-Sư phụ, sao người về rồi?
-Mới đi ra ngoài có mấy ngày, các con đây là đang chia tài sản à? Chúc mừng con, được phân một mảnh ruộng Linh mễ rồi nhé.
Phương Chính cười tủm tỉm nói.
Độc Lang nhìn nét tươi cười kia của Phương Chính, lông lá toàn thân dựng lên, trực tiếp giả ngu hỏi:
-Sư phụ, người nói cái gì thế? Sao con nghe không hiểu gì cả? Ai nha, con nhớ ra rồi, hôm nay còn chưa đi tuần núi nữa, để con tuần núi đã.
Nói xong, cái tên này nhanh chân liền chạy...
Sóc thấy vậy, nhanh chóng ôm hạt giống trong lòng ngực tới trước mặt Phương Chính, y như đang hiến vật quý:
-Sư phụ, biết người sắp về, đường xá mệt nhọc, con đây là đang giúp chùa ta thu hoạch, mời người nghiệm thu.
Phương Chính nhìn vẻ mặt đường hoàng kia, tuy rằng mặt nó đầy lông, nhưng vẫn cảm giác được vật nhỏ này vì nói dối mà mặt mày đỏ bừng. Hiển nhiên, đối với vật nhỏ này mà nói, nói dối đã dễ như bỡn, đây chính là một kĩ thuật sống rồi.
Tới phiên Hồng Hài Nhi thì, vừa vặn tương phản, Hồng Hài Nhi nghiêm trang nói:
-Sư phụ, con đang tuần tra ruộng Linh mễ, sinh trưởng rất tốt, có thể thu hoạch rồi.
Phương Chính nhếch miệng, đôi tay nâng lên vặn bẻ trước ngực, phát ra âm thanh răng rắc, sau đó nhếch miệng cười nói:
-Tốt lắm, mấy ngày không gặp, đứa nào cũng nói dối. Cá mặn, lấy quy tắc chùa ta ra đây!
Cá mặn sửng sốt, hỏi:
-Quy tắc chùa ta là gì?
Phương Chính liếc mắt nhìn nó, cái tên không biết phối hợp này... Vì thế Phương Chính trảo một phát bắt được cái đuôi của Cá mặn, vung Cá mặn lên như đang quay một cây chùy, hét lớn một tiếng:
-Mấy tên nghiệt đồ kia, hôm nay vi sư muốn chỉnh đốn lại quy củ, lập ra quy tắc của chùa ta, xem đánh!
-Tứ sư đệ, làm sao đây? Cá mặn đánh lên người các ngươi một chút là rất đau, nhưng đánh lên người ta một chút... Đó chính là hiệu ứng xe lu nghiền qua đó...
Sóc đáng thương vô cùng hỏi.
-Chạy !
Hồng Hài Nhi la lên một tiếng, xoay người liền chạy.
Sóc bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, cũng chạy theo
Hồng Hài Nhi vừa quay đầu, nhìn cái bọc vải trong ngực sóc, hai mắt trợn lên nói:
-Ngươi sắp bị đánh thành bánh nhân thịt rồi, còn cầm cái thứ kia làm gì? Chẳng lẽ muốn làm thêm ít nhân bánh hả? Bỏ xuống! Chạy cho nhanh!
Sóc vừa nghe, quyết đoán buông cái bọc đen xuống, chạy theo.
Phương Chính nhìn bóng dáng của bọn kia, nhếch miệng cười cười. Tuy rằng mấy tên đệ tử này đôi khi ngốc nghếch cực kì, thật muốn lấy hai tay đánh chúng một phen. Nhưng không thể không nói, đối mặt với bọn chúng, mới là cảm giác của một gia đình...
Vì thế Phương Chính múa may Cá mặn, bắt đầu một hồi đuổi giết cực kì buồn cười.
Đuổi giết một hồi xong xuôi, chờ đến khi mấy tên nhóc đó quay trở lại cửa sau của chùa, thì ngoại trừ Hồng Hài Nhi ra, đứa nào bên ngoài cũng bị bầm dập xây xát, thế nhưng cả đám đều có vẻ cực kì phấn khích, giống như ăn đòn xong thì đầu óc choáng váng luôn rồi.
Lúc chạng vạng, cổng chính của chùa chậm rãi đóng lại, khách hành hương cũng dần dần tan.
Phương Chính nhìn con khỉ vẻ mặt mỏi mệt đi vào, vừa lòng nói:
-Mấy đứa các con, phải học tập Tịnh Chân nhiều thêm một chút. Đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, các con cứ như vậy thì làm sao thành Phật?
Lời này vừa nói ra, Phương Chính phát hiện tuy rằng con khỉ không có thay đổi gì, nhưng vẻ mặt của sóc, Độc Lang, Hồng Hài Nhi lại là không đồng ý. Ánh mắt nhìn về phía con khỉ cũng mang theo chút ghen tị lẫn hâm mộ...
Chẳng qua Phương Chính không nghĩ nhiều, mệt mỏi một ngày, nhanh chóng bảo Hồng Hài Nhi đi nấu cơm.
Ăn xong một bữa cơm, lại uống thêm một ngụm lớn Vô Căn Tịnh Thủy, Phương Chính chỉ cảm thấy toàn thân đều thông thuận. Ra ngoài đạp ánh trăng dạo quanh mấy vòng, lúc đi đến phụ cận của Nhất Chỉ tự, Phương Chính đột nhiên nghe được có người đang thầm thì:
-Nguy hiểm thật nguy hiểm thật, may mà chơi đoán số thua, nếu không cũng chạy theo chơi rồi, nhất định còn bị đánh thê thảm hơn nữa.
Phương Chính nghe tiếng, nhìn kỹ, nói chuyện đúng là con khỉ.
Phương Chính nhếch miệng, xắn ống tay áo lên đi qua, chưa tới một lát sau, trong rừng trúc vang lên tiếng kêu thảm thiết.
Ở trong sân, sóc chạy nhanh về chỗ của mình, đóng cửa ngủ.
Độc Lang kẹp chặt cái đuôi, núp vào.
Hồng Hài Nhi thì ai thán nói:
-Quả nhiên, ai cũng trốn không thoát khỏi ma trảo của tên giặc trọc này, lại nói, lần này hắn trở về, giống như càng thêm bạo lực. Trước kia đều là tát mạnh một cú rồi thôi, bây giờ đã bắt đầu dùng tới Cá mặn...
-Dùng Cá mặn thì thôi dùng gậy gộc còn hơn. Cái tên Cá mặn này còn cứng hơn cả gậy gộc! Lúc đánh người, không chỉ đâm, còn nhéo lỗ tai, còn kéo cái đuôi...
Độc Lang oán giận nói.
Sóc nghe vậy, nhô đầu ra nói:
-Còn cắn người nữa!
-Mấy cái tên này, ông đây là đang thi hành quy củ trong chùa. Đương nhiên phải nghiêm khắc hơn... Đương nhiên, nếu như sau này các ngươi nguyện ý cho ta ăn nhiều hơn một chút, ông đây hứa, vào thời khắc mấu chốt sẽ thả...
Cá mặn còn chưa nói xong, đã thấy cửa sau mở ra, Phương Chính cười ha hả đi đến, hỏi:
-Ngươi tính thả cái gì?
Cá mặn quyết đoán nói:
-Thả tay thả chân đánh đập một phen để họ biết sai còn sửa!
-Nhớ kỹ những lời ngươi nói, nếu là dám thả nhẹ tay, lần sau liền dùng Tịnh Tâm đánh ngươi!
Phương Chính nói.
Cá mặn vừa nghe, theo bản năng liếc mắt nhìn Tịnh Tâm một cái, sau khi cân nhắc, hình như nó cũng không có cứng bằng Hồng Hài Nhi, nhất định sẽ ăn đau, vì thế vội vàng kêu lên:
-Yên tâm đi đại sư, ta sẽ là vũ khí chấp pháp sắc bén nhất của ngài!
Độc Lang, Hồng Hài Nhi, con khỉ, sóc nghe vậy, trực tiếp nhìn nó xem thường, như thể đang nói:
-Ngươi nha, chính là thứ súc vật!
Chẳng qua Cá mặn mới không thèm để ý, đạo hữu chết cho bần đạo sống, chỉ cần nó không bị đánh là được...
Phương Chính cũng không phản ứng bọn họ, tuy rằng một đám mặt mũi bầm dập, nhưng sức chịu đựng của thân thể bọn chúng Phương Chính đã kiểm nghiệm từ lâu. Thân thể sử dụng Linh mễ, Vô Căn Tịnh Thủy, Trúc Cơ lâu như vậy, hơn nữa còn được Phật khí lễ rửa tội, trống chiều chuông sớm tẩy tủy phạt mạch, thân thể cả đám đều mạnh mẽ đến biến thái.
Ngay cả Phương Chính dùng nhân sâm mỗi ngày, rèn luyện thân thể mỗi ngày, đánh bọn chúng cũng phải dùng chút sức lực mới được. Ngay cả như vậy, cũng chỉ là bị thương chút da lông, không tổn hại đến gân cốt. Nếu thả một đám này đi, tuyệt đối là cấp bậc yêu quái...
Chẳng qua trái tim Phương Chính cũng buồn bã theo, thân thể bọn kia càng ngày càng mạnh rồi, linh hồn lại theo không kịp, việc này sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra chuyện!
Phương Chính đau khổ trong lòng, hắn vốn kiếm được mười vạn công đức, giờ bỗng nhiên cảm thấy, mười vạn công đức này cũng không nhiều lắm. Con đường kiếm công đức còn xa lắm, hắn phải xoay sở chăm chỉ thêm nữa mới được.