Chương 1126: Đại Sư Đã Trở Lại
Vì vậy, một hòa thượng và một con cá đã cùng nhau chơi điện thoại.
Cùng lúc đó, các nhà truyền thông lớn đã hoàn toàn bị kích nổ bởi sự kiện bắt cóc lần này, hầu như tất cả các trang báo đều nói về sự kiện bắt cóc. Đồng thời, không biết có phải do Hạ gia bày mưu đặt kế hay không, tóm lại, Phương Chính được xuất hiện ở tất cả các trang bao lớn. Hơn nữa, còn nói rất rõ ràng: "Cao tăng thần kỳ giải cứu con tin".
Tất cả công lao đều đẩy cho Phương Chính và Cá mặn.
Trong nhất thời, người dân vốn không biết Phương Chính là ai liền ngây ngẩn cả người, sau đó tin tức ồ ạt ập đến, bọn họ thậm chí không có thời gian để nghi ngờ, chỉ có thể tin tưởng...
Trên các diễn đàn lớn, hội nhóm hầu như đều có bóng dáng của Phương Chính. Thậm chí còn có người lục lại thông tin cũ mà biên tập lại
Sau đó, tất cả các tư liệu lại bị các nhà truyền thông lớn lan truyền...
Chỉ trong đêm đó, tổ chức Hồng Ma cũng không nổi bằng Phương Chính!
Cũng trong đêm đó, danh tiếng của Phương Chính lan xa, trở thành một danh nhân, thậm chí bắt đầu còn có fans nữa.
Dù cho có một vài tiếng nói nghi ngờ, thế nhưng đã bị những bình luận khác bao phủ ồ ạt, một đêm này là thuộc về Phương Chính... Không ai có thể nói chuyện khác trong chủ đề của hắn.
Có điều cũng có người nói hắn lừa đảo, đánh bóng tên tuổi...
Phương Chính lại lần nữa thành công bá chiếm vị trí đầu bảng của hot search, khiến người ta phải bàn tán say sưa. Cho dù là như thế, phương thức lan truyền từ người sang người cũng nhanh chóng lên men sau đó khuếch tán rộng ra, cực kì có tư thế lửa cháy lan đồng cỏ.
-Đại sư, ngươi sắp thành kẻ lừa đảo quốc tế rồi.
Cá mặn nhìn thấy tin tức, cười ha ha nói.
Phương Chính lại không cho là đúng lắc đầu nói:
-Cây ngay không sợ chết đứng, người khác thích nói thế nào thì cứ mặc kệ đi thôi! Còn nữa, đừng quấy rầy bần tăng!
-Đại sư, ngươi sáng sớm đã ngồi ở kia cười mãi, rốt cuộc ngươi đang cười cái gì thế?
Cá mặn khó hiểu hỏi.
Phương Chính cười ha ha nói:
-Ngươi quan tâm nhiều thế làm gì? Tóm lại, đừng quấy rầy bần tăng! Để bần tăng cười thêm một giờ nữa, ha ha... Ha hả... Ha ha...
-Xong rồi, đại sư điên rồi. Xem ra Nhất Chỉ tự cũng sắp xong đời rồi, ừ... Nhất Chỉ tự tuy rằng chẳng ra gì, nhưng cũng có mấy thứ đáng giá, sau này có chia chác kiểu gì, mình cũng phải chọn thứ nào tốt tốt...
Cá mặn lẩm bẩm.
Bang!
Một cái chén trà đập lên trên đầu Cá mặn, vỡ tan tành.
Lại thấy Phương Chính đầu cũng không quay lại, nói:
-Còn dám nói hươu nói vượn, sau này giảm nửa khẩu phần ăn.
-Đại sư, từ giờ trở đi, ta chính là một con cá câm!
Cá mặn lập tức kêu lên, sau đó câm miệng, không hé răng.
Phương Chính vừa lòng gật gật đầu, tiếp tục cười ngây ngô.
Không có cách nào, hắn muốn không cười cũng không được. Đánh bậy đánh bạ lại cứu được nhiều người, lại thêm sự tác động của Hạ gia, trực tiếp đẩy hắn lên các tiêu đề lớn. Hắn lập tức nổi tiếng, mới vừa rồi, hắn đã nhận được mấy thông báo tới từ hệ thống...
"Đinh! Chúc mừng ngươi đạt được thành tựu nổi danh cả nước!"
"Đinh! Không thể không nhắc nhở ngươi, lần này ngươi một hơi cứu rất nhiều người, gián tiếp cứu được càng nhiều người hơn nữa. Công đức không nhỏ... Hơn nữa những chuyện tốt ngươi đã làm trước đó không ngừng lên men, công đức ngươi tích lũy đột phá mười vạn điểm! Số tiền nhang đèn của ngươi đã tăng thêm 10%, đồng thời mức thưởng khi rút thăm trúng thưởng của ngươi lại tăng thêm một cấp."
"Đinh! Còn nữa, hiện tại ngươi có hai cơ hội rút thăm trúng thưởng lớn! Nếu xác nhập rút thăm trúng thưởng, có thể trực tiếp rút ra phần thưởng lớn nhất, có muốn rút thăm trúng thưởng bây giờ hay không?" Hệ thống hỏi.
Phương Chính quyết đoán lắc đầu nói: "Không rút!"
Lúc trước hắn rút thăm trúng thưởng, là thử vận may xem có thể rút ra được áo cà sa không, mỗi lần ra ngoài vào dịp trọng đại lại không có lấy cái áo cà sa nào để mặc thì cũng hơi bất tiện, Nhưng bây giờ không giống thế, bây giờ hắn cũng chẳng gấp gì chuyện đó nữa cả, dĩ nhiên có thể trì hoãn được bao lâu thì cứ trì hoãn.
Dù sao hắn vẫn có một cái áo cà sa giả làm bằng gấm nằm ở dưới ngăn tủ. Áo cà sa xanh mượt kia, mặc ra ngoài nhất định là không được. Nhưng sau khi trở về, trộm khoác ở trên người, thuộc tính khen thưởng gấp đôi kia chính là thật, ngàn vàn không đổi! Thậm chí còn tốt hơn cả áo cà sa gấm thật mặc ở trên người Phương Chính nữa!
Cho nên hắn quyết định chủ ý, sau khi trở về sẽ thay áo cà sa, rồi mới rút thăm trúng thưởng.
Nghĩ kỹ xong xuôi hết rồi, nhìn xem thời gian, cũng sắp đến thời gian máy bay cất cánh. Phương Chính vẫy tay một cái, mang theo Cá mặn bước lên máy bay, bay thẳng về nhà...
Mặc kệ nơi này náo nhiệt như thế nào, tốt ra làm sao, Phương Chính luôn tin tưởng vững chắc: Ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó chính mình.
Cho nên, vừa bước một chân lên con đường dẫn lên trên núi, cảm nhận được không khí tươi mát trong gió lạnh, cả người hắn lên tinh thần rất nhiều, cười ha ha nói:
-Đây mới là hương vị quê nhà chứ.
Cá mặn thì không cho là đúng nói:
-Đây là hương vị đơn điệu thì có...
Phương Chính lười phản ứng với nó, một người một cá, cứ như vậy mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương đi lướt qua từng đoàn từng đoàn khách hành hương, sau đó đi tới phía sau Nhất Chỉ tự.
Kết quả, một người một cá vừa đến phía sau, đã ngửi thấy một hương thơm hết sức thanh thuần! Hương vị kia có chút quen thuộc, rồi lại như có gì hơi lạ lẫm một chút, tựa hồ là Linh mễ, lại tựa hồ không phải.
Phương Chính nhìn Cá mặn, Cá mặn nhìn Phương Chính, một người một cá nghe thấy mùi hương này liền mở cửa ra, đi thẳng tới!
Trước mắt Phương Chính đột nhiên sáng ngời!
Chỉ thấy một mảnh ruộng Linh mễ tràn ngập sắc vàng tươi, từng thân lúa vàng óng uốn lượn theo chiều gió, nương theo gió Bắc mà lắc lư qua lại, hương vị thanh thuần kia chính là từ trong những bông lúa này tỏa ra.
Phương Chính vỗ trán một cái, lúc này mới nhớ tới, loại Linh mễ một năm của hắn rốt cuộc chín rồi!
Đúng lúc này, Phương Chính phát hiện tình huống hình như có gì đó không đúng cho lắm, ở giữa ruộng lúa có thứ gì đó đang chạy loạn!
Phương Chính vỗ lên cái đầu cá của Cá mặn một cái, một người một cá đang muốn đi qua nhìn xem, chỉ thấy một con sói màu trắng cực lớn vèo một cái nhảy phốc lên cao, còn kêu to:
-Oa ha ha... Hương vị này đã quá! Cảm giác này đã quá! Đều là của ta!
-Ăn ngon, ăn ngon! Gạo mới ăn sống cũng thấy ngon!
Sóc ôm một cái túi nhỏ Linh mễ bò ra khỏi bờ ruộng, sung sướng kêu lên.