Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1125

Chương 1125: Sao Ngươi Không Chạy Đi

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1125: Sao Ngươi Không Chạy Đi

"Đại sư, lúc nãy cơ hội tốt như vậy, khói bụi mù mịt như vậy, sao ngươi không chạy đi? Không phải là ngươi không thích phiền toái sao? Cái tên đứng chỗ đó, nhìn mặt là thấy phiền toái rồi! Đặc biệt là cái tên mặt y như lừa kia kìa, nhất định là cực kì phiền toái!"

Cá mặn truyền âm Phương Chính.

Phương Chính mắng to trong lòng: "Bảo ngươi bay sớm một chút, ngươi không bay, bây giờ thì hay rồi?"

"Ta đây mà biết bay thì đã bay rồi! Ta có học bay bao giờ đâu!" Cá mặn nói thầm.

Phương Chính ngẫm lại cũng thấy phải, nếu Cá mặn biết bay, hắn cũng không cần lần nào cũng phải dùng xe máy chở Cá mặn đua xe khắp nơi. Vì thế giải thích nói: "Ngươi cho rằng bần tăng không muốn chạy sao? Hồi nãy bay cao quá, vừa rớt xuống liền tê bại cả đôi chân, không động đậy nổi. Bây giờ còn chưa lấy lại được cảm giác bình thường này... "

"Ặc... " Cá mặn hết chỗ nói rồi.

-Hòa thượng? Cá mặn? Từ trên trời giáng xuống? Ôi mẹ ôi, chẳng lẽ là?

Có phóng viên suy đoán.

Đúng lúc này, một đám người bên kia bỗng nhiên hô lên:

-Đại sư! Đại sư! Chúng tôi đã nửa đường cải tà quy chính theo ngài rồi mà! Cứu chúng tôi với!

Sau đó liền nhìn thấy một đám người bị cảnh sát áp giải ra ngoài, chẳng qua không hề còng tay, hiển nhiên là không sợ bọn họ chạy. Bọn người kia chạy rầm rập đến trước mặt Phương Chính, vô cùng đáng thương nói:

-Đại sư, chúng tôi đều đã quay đầu từ nơi biển khổ, ngài cứu chúng tôi với!

-Cá mặn đại nhân, ngài không thể vứt bỏ mặc kệ chúng tôi chứ!

...

Nghe những lời này, nhìn những người này, những phóng viên này đều không phải kẻ ngu, lập tức hiểu ra được chỗ quỷ dị ở đây. Liếc mắt nhìn cảnh sát Hạ đang đỏ hết cả mặt mày một cái, sau đó đi tập thể đến trước mặt Phương Chính, bắt đầu chụp ảnh tách tách tách, đồng thời hỏi một mớ vấn đề.

Cá mặn truyền âm nói: "Đại sư, làm sao đây?"

"Gì mà làm sao? Đừng giả vờ nữa, thu xếp mấy tiểu đệ của ngươi cho tốt đi. Bần tăng cũng nên nói một tiếng với chỉ huy của người ta." Phương Chính nói xong, ném Cá mặn xuống mặt đất.

Cá mặn lập tức nhảy dựng lên kêu:

-Kêu cái gì mà kêu, ngứa da à? Nghe đại sư nói!

Một đám vốn là phần tử khủng bố lập tức ngoan ngoãn như mấy bé cưng, tập thể phóng viên tức thì ngây ra như phỗng, lẩm bẩm tự hỏi:

-Cá mặn nói chuyện?

Cảnh sát Hạ cũng trợn tròn mắt theo, đồng thời hối hận đã không tin lời của cảnh sát Tống, lần này cực kì mất thể diện rồi!

Phương Chính thấy mọi người đều đã yên tĩnh lại, lúc này mới nói:

-Chư vị thí chủ có thể quay đầu từ nơi bể khổ, rất đáng quý. Bần tăng tin rằng, pháp luật nhất định sẽ xử lí theo lẽ công bằng, mọi người dĩ nhiên cũng là lập công chuộc tội, sẽ được đại ngộ công bằng.

-Ha ha... Mấy lời này, giống như cậu nói là được tính vậy.

Cảnh sát Hạ nói khó chịu, công lao tới bên miệng rồi lại biến mất, trong lòng bực bội.

-Đại sư nói không tính, chẳng lẽ anh nói tính sao?

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên, trong uy nghiêm mang theo chút tức giận.

Cảnh sát Hạ vừa nghe, quay đầu nhìn lại, vội vàng cúi đầu, kêu lên:

-Gia chủ.

-Câm miệng, kể từ lúc cậu bắt đầu bất kính với đại sư, cậu đã không còn là người của Hạ gia nữa.

Hạ Võ Hoành nói xong, không thèm nhìn sắc mặt đã trắng bệch của cảnh sát Hạ, hắn đi tới trước mặt Phương Chính, chịu đựng sự đau nhức ở hai chân, vùng khỏi sự giúp đỡ của người bên cạnh, khom mình hành lễ với Phương Chính, nói:

-Việc làm đúng đắn nhất trong cuộc đời Võ Hoành này chính là đã gởi thư mời cho đại sư. Cảm tạ ân cứu mạng của đại sư, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ngày sau dĩ nhiên Võ Hoành sẽ đến tận cửa cảm ơn.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Thí chủ, hết thảy đều là một chữ duyên.

Nói xong, chân của Phương Chính cũng đã phục hồi lại, hắn thấy được một gương mặt quen thuộc trong đám đông, sau khi cười ôn hòa với đối phương, liền xoay người rời đi.

Phương Chính xoay người, các phóng viên ùa lên định vây lại, nhưng Hạ Võ Hoành hừ lạnh một tiếng, các phóng viên đó lập tức dừng lại tại chỗ, không dám đuổi theo, hơn nữa còn chủ động nhường ra một con đường, dùng ánh mắt phức tạp, tò mò, cung kính nhìn Phương Chính chậm rãi rời đi.

-Không cho phép đi quấy rối đại sư, nếu không tự gánh lấy hậu quả.

Hạ Võ Hoành nói xong một câu với mọi người thì, cũng không thèm phản ứng những người này nữa, được người hai bên dìu ra khỏi hiện trường. Tuy y thuật của Phương Chính cực kì cao siêu, nhưng loại vết thương này cũng không thể khỏi hẳn trong nháy mắt, hắn cần phải dưỡng thương cho thật tốt.

Tương tự, người của các tôn giáo khác cũng cần phải dưỡng thương, thế nhưng Hạ gia đã cung cấp nơi tĩnh dưỡng tốt nhất cho bọn họ, dù sao thì những người này vì Hạ gia mới đứng ra, do đó mà bị thương.

Thế nhưng khiến nhóm cảnh sát ngoài ý muốn chính là, kẻ treo ở không trung kia không phải là Hồng Y thật, mà cái tên bị đánh sưng thành đầu heo mới chính là hắn ta...

Còn một điều ngoài ý muốn nữa chính là, đột nhiên có một kẻ bị té ra khỏi cửa sổ, chết rất thảm... Chẳng qua có người nhận ra thân phận của hắn, đúng là Hạ Thiên Tinh.

Vốn dĩ cảnh sát muốn điều tra, thế nhưng gia tộc Hạ Thiên Tinh lại chủ động từ bỏ việc điều tra, hơn nữa còn tỏ vẻ, Hạ Thiên Tinh là cùng một giuộc với đám người Hồng Y, chết chưa hết tội.

Vì thế cảnh sát cũng không hề truy cứu nữa...

Trên lầu, một người quỳ gối trước các vị thần ở Pháp Tương tự, chậm rãi dập đầu, đồng thời nói:

-Cha, anh, các em, mọi người có thể an tâm yên nghỉ rồi. Tất cả đều đã kết thúc...

Nói xong, Bát Thần chậm rãi đứng dậy, xoay người rời đi. Nhìn bóng dáng đã xa của Phương Chính, rốt cuộc hắn cũng không có dũng khí đuổi theo, mà là lẩm bẩm:

-Đại sư cho tôi lựa chọn, tôi lại lựa chọn giết người báo thù, phụ lòng đại sư. Về sau, tôi sẽ yên tâm làm một người tốt...

Nói xong, Bát Thần đi rồi.

-Đại sư, Bát Thần kia giết người, chuyện này ngươi thấy sao?

Cá mặn hỏi Phương Chính.

Phương Chính quay đầu lại nhìn nhìn, nói:

-Người quá nhiều, kiễng chân lên xem đi...

Cá mặn: "... "

-Đại sư, ngươi có thể trả lời thẳng vào vấn đề của ta được không? Nếu đổi lại ngươi là Bát Thần, ngươi sẽ làm như thế nào?

Cá mặn chưa từ bỏ ý định.

Phương Chính cười ha hả, nói:

-Ta nhất định sẽ đập chết hắn ngay tại chỗ... Bát Thần có ngộ tính hơn bần tăng, cũng nhẫn nại hơn bần tăng.

Cá mặn: "... "

-Ngươi căn bản không giống một vị đại sư.

Cá mặn nói.

Phương Chính ra vẻ không sao cả, nói:

-Bần tăng vốn dĩ không phải là đại sư, những người biết rõ sẽ phải chết vẫn đứng lên tới cùng mới là đại sư. Bần tăng chẳng qua là một... Ừ... Một người may mắn có thần thông trong tay mà thôi.

-Ngươi cũng còn rất tự giác đấy chứ.

Cá mặn nói.

Phương Chính yên lặng nhìn đầu Cá mặn hỏi:

-Ồ? Nhà hàng Hồ Nam, đầu cá kho ớt?

Cá mặn:

-Đại sư, ta sai rồi...

-Ừ... Không có việc gì, bần tăng ăn chay.

Phương Chính vừa lòng gật gật đầu, mang theo Cá mặn đi mất.

Không thể không nói, khả năng của Hạ gia cực kì lớn, Phương Chính vừa mới hỏi thăm vé máy bay trở về vào ngày mai, kết quả lập tức có người đem vé máy bay đưa đến trước mắt Phương Chính.

-Khoang hạng nhất...

Phương Chính kinh ngạc nhìn mấy chữ ở phía trên, tấm tắc bảo lạ.

Phương Chính lớn đến chừng này cũng chưa được ngồi khoang hạng nhất bao giờ, lần đầu tiên ngồi, dĩ nhiên cũng có chút kích động. Còn cự tuyệt? Đương nhiên không!

Phương Chính cứu bọn họ một mạng, thu về một vé máy bay khoang hạng nhất của bọn họ, cũng không có gì là quá đáng.

-Đại sư, khoang hạng nhất là gì?

Cá mặn tò mò lại gần nhìn.

Phương Chính nói:

-Bần tăng cũng không hiểu lắm, tóm lại, chính là... Thực thoải mái đó. Ừ... Lên mạng tìm xem thử!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay