Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1124

Chương 1124: Hòa Thượng Từ Trên Trời Rơi Xuống

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1124: Hòa Thượng Từ Trên Trời Rơi Xuống

Thế nhưng, không phải nơi này đang bị bắt cóc sao? Không phải nơi này nên thật yên tĩnh, hoặc là tiếng khóc ngập trời sao?

Đè nén nghi vấn đầy bụng xuống, hai người ầm thầm tiến đến trước cửa. Cửa vốn bị người ta đá mạnh hai lần, khóa cửa đã hỏng từ sớm, hai người chỉ đẩy nhẹ, cửa liền lộ ra một khe hở. Tiếp theo liền nhìn thấy một đám người ăn mặc âu phục giày da, trong tay cầm theo dây lưng, hô hoán bảo quất đánh một đám người khác.

Một vài hòa thượng, đạo sĩ, mục sư thì đứng niệm kinh, có người khóc, có người đang cười, có người đang xin tha, có người gào rú...

Tóm lại, tình huống bên trong cực kì loạn xà ngầu, hoàn toàn nhìn không ra ai với ai cả. Quan trọng nhất là, bọn họ có chút không phân biệt nổi ai là con tin, ai là phần tử khủng bố! Mấy tên đang bị bắt lại để đánh đập nhìn có vẻ rất hung ác, nhưng chúng khóc lóc trông cũng thê thảm lắm, rất đáng thương.

Còn những tên đang đánh đập người khác kia, ra tay rất tàn nhẫn, thế nhưng có phần tử khủng bố nhà ai lại mặt hàng hiệu toàn thân rồi chạy ra ngoài làm chuyện xấu không? Đây là tiền nhiều quá nên tiêu bớt? Hơn nữa, sao phần tử khủng bố còn có nhiểu phụ nữ như thế? Ăn mặc lễ phục dạ hội đánh người? Mấy vị đặc cảnh thấy mà không hiểu ra làm sao, mặt mày ngơ ngác...

Thế nhưng bọn họ cũng nhìn ra chút ít, đám người kia đều ném súng xuống đất, dùng tay không! Nói như vậy, bọn họ sợ cái gì? Nếu không phân biệt được ai với ai, trực tiếp bắt hết không phải xong rồi sao?

Vì thế, một đặc cảnh tung chân đá văng cánh cửa ra, vọt vào hét lớn:

-Không ai nhúc nhích, tất cả đặt hai tay lên đầu!

Vốn tưởng những người này thấy súng sẽ sợ, ai ngờ sau khi nhìn thấy bọn họ liền ném luôn dây lưng, cả đám cười ngây ngô như trút được gánh nặng, thậm chí còn có người khóc òa...

Mấy đặc cảnh càng ngơ ngác...

Lúc này sir Tống cũng dẫn người vọt vào, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, chỉ cảm thấy đầu óc không đủ dùng. Cũng may, hắn nhận ra khá nhiều nhân vật nổi tiếng của xã hội, đối phương vừa lộ mặt, hắn liền biết bên kia thuộc phe chính nghĩa. Sau đó, hắn lại đơ ra một lần nữa, không phải những người này bị bắt cóc sao? Thấy thế nào thì họ cũng giống phần tử khủng bố bắt cóc hơn chứ? Từ khi nào quan viên chính phủ, ông trùm thương nghiệp lại mạnh như thế?

Cũng may, hắn trầm ổn, sau khi dò hỏi sơ qua thì cũng nắm đại khái được tình hình, mà tất cả mọi chuyện đều tập trung về một người, chính là vị hòa thượng thần kỳ, bên người mang theo một con Cá mặn - Phương Chính!

-Đại sư Phương Chính ở đâu? Tôi muốn nói chuyện với cậu ta.

Sir Tống nói.

Thế nhưng lại có một quan viên đi ra nói:

-Phương Chính trụ trì là thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, là cao nhân không xuất thế, đâu phải ông muốn gặp là gặp?

-Tất cả mọi việc ở đây, bọn tôi đều chứng kiến hết, ông muốn hỏi cái gì thì bọn tôi sẽ trả lời. Đại sư đi rồi, đại sư không muốn bị người ta quấy rầy, các người cũng đừng kiếm người ta gây phiền toái nữa.

Sir Tống lắc đầu nói:

-Mọi người cũng đừng làm khó tôi, nếu cậu ta không xuất hiện, chuyện này không giải quyết xong được.

-Không cần thiết, tôi về với các người. Có gì muốn hỏi, cứ hỏi tôi là được!

Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên.

Sir Tống theo bản năng nhìn qua, chỉ thấy Hạ Võ Hoành được người ta đỡ dậy, hai mắt đỏ bừng, hiển nhiên là vì Hạ gia có khá nhiều con cháu bị chết nên đau lòng, thế nhưng hắn không hề giảm đi khí thế, như rồng như hổ. Nhìn cặp mắt kia, cuối cùng sir Tống cũng không dám cự tuyệt, đành phải mang theo đối phương xuống lầu dưới gặp cấp cao hơn.

Đồng thời đặc cảnh bắt đầu tìm tòi bốn phía, nhìn xem còn có cá lọt lưới hay không...

Sir Tống nhìn cục diện lung tung rối loạn này, chỉ cảm thấy đầu phình ra, thế nhưng rất nhanh sau đó, người phải phình đầu ra đã chuyển sang một người khác.

Đó chính là ngài Hạ, tổng chỉ huy hoạt động giải cứu lần này...

-Hòa thượng đao thương bất nhập? Một con Cá mặn giống như đại ca xã hội đen dẫn theo một đám người lật đổ tổ chức khủng bố, giải cứu mọi người?

Tổn chỉ huy Hạ trợn trừng con mắt, ngồi ở trong xe chỉ huy, vẻ mặt không dám tin nhìn cảnh sát Tống trước mặt, y như đang nhìn một thằng ngu.

Cảnh sát Tống nói:

-Sir, trên thực tế, tôi cũng không tin. Nhưng tất cả mọi người đều nói như vậy... Tôi cảm thấy, phải chăng xuất hiện siêu anh hùng?

-Siêu anh hùng cái đầu cậu! Tôi hỏi cậu, bên ngoài có rất nhiều người thuộc giới truyền thông đang chờ! Cậu nói cho tôi biết, mẹ nó tôi phải nói với họ thế nào đây? Chẳng lẽ bảo là có một vị hiệp sĩ đầu trọc giải cứu mọi người? Cảnh sát đầu là đồ vô dụng? Còn nữa, Hồng Y đã đàm phán với bên trên, bên trên cực kì quan tâm đến tình huống ở đây, cậu nói xem, tôi phải báo cáo thế nào?

Tổng chỉ huy bực đến phát khùng! Chuyện này nếu là xảy ra với người khác, có thể xem như chuyện tầm phào mà tán dóc cả năm, vui thú được một khoảng thời gian. Nhưng xảy ra trên người hắn, đó chính là sứt đầu mẻ trán!

-Nhanh chóng đem tư liệu hình ảnh lại đây cho tôi, tôi ra ngoài ứng phó với phóng viên bên ngoài chút đã.

Tổng chỉ huy cũng chẳng còn hơi sức đâu mà mắng chửi, bây giờ hắn chỉ muốn kiếm ra một thứ nào đó có thể giải thích hết tất cả mọi việc!

Cảnh sát Tống nhanh chóng làm theo, tổng chỉ huy vừa ra ngoài, đã bị một đám phóng viên ùa lên bao vây.

-Cảnh sát Hạ, ngài có thể nói kĩ càng tỉ mỉ thêm chút nữa được không? Nghe đâu có phần tử khủng bố?

-Cảnh sát Hạ, xin hỏi tình huống bên trong rốt cuộc là như thế nào? Mọi người đã nghĩ ra cách gì để giải cứu con tin?

...

Nghe được mấy vấn đề đi thẳng vào trọng tâm như thế, sắc mặt cảnh sát Hạ vẫn luôn duy trì sự bình tĩnh nghiêm túc cần có của nghề nghiệp, đồng thời trả lời:

-Hiện tại, chuyện này quả thực có chút khó giải quyết, nhưng xin mọi người cứ yên tâm, có chúng tôi ở đây, sẽ không để bất kì kẻ thủ ác nào gây chuyện!

-Cảnh sát Hạ, nói như vậy, việc này chủ yếu là công lao của các vị? Có thể nói kĩ hơn một chút quá trình cứu người hay không?

Có người hỏi.

Cảnh sát Hạ hít sâu một hơi rồi trả lời:

-Sở cảnh sát của chúng tôi quả thực đã bỏ ra rất nhiều công sức cho lần này, cho dù là cảnh sát hay đặc cảnh đều biểu hiện cực kì xuất sắc, không xảy ra bất kì thương vong nào, dùng hết mọi khả năng để giải cứu con tin...

-Cảnh sát Hạ, vì sao tôi nghe nói sự kiện lần này là nhờ vào công lao chủ yếu của một vị hòa thượng và một con Cá mặn?

Lúc này, đột nhiên có một phóng viên hô lên.

-Nói bậy! Anh nghe ai nói bậy thế? Hòa thượng? Cá mặn? Hòa thượng với Cá mặn ở đâu ra? Làm sao hòa thượng với Cá mặn có thể chống lại nhiều tên côn đồ như vậy?

Cảnh sát Hạ lớn tiếng hỏi ngược lại, tới câu sau chính là trực tiếp quát hỏi.

Đối phương hơi há mồm, vừa muốn nói cái gì liền nghe ở trên đầu truyền đến một tiếng hô to:

-Nhường một chút, nhường một chút! Dưới chân không có mắt đâu!

Đám người cảnh sát Hạ ngẩng đầu nhìn trời theo bản năng, chỉ thấy một hòa thượng từ trên trời giáng xuống! Mà phía trên hòa thượng chính là bầu trời mênh mang không một gợn mây! Như vậy... Hòa thượng này ở đâu ra?

Chẳng qua bọn họ không kịp suy nghĩ, phải vội vàng né tránh, chỉ nghe một tiếng động thật lớn! Mặt đất rung chuyển rõ ràng, bụi mù nổi lên bốn phía, bùn đất đá vụn bắn ra xung quanh, mọi người theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Nhưng chờ đến khi mọi người mở to mắt ra nhìn, liền thấy một hòa thượng dẫn theo một con Cá mặn, đứng thẳng ở chỗ đó, không hề nhúc nhích! Hai mắt buông xuống, giống như đã nhập định.

Rồi lại nhìn xuống dưới chân hòa thượng, hố to kia... Dùng chân để nghĩ cũng biết, lực đáp đất của cái tên này kinh khủng đến chừng nào! Cứ như vậy mà lại không hề hấn gì cả? Đây còn là người sao? Không phải là quỷ đi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay