Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1123

Chương 1123: Hắn Mắng Người Ta Trước

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1123: Hắn Mắng Người Ta Trước

Kết quả, một ánh sáng màu bạc lóe lên, một tia chớp bạc bay vụt ra.

Chẳng qua tiếng súng không vì điều đó mà ngừng lại, thậm chí càng thêm điên cuồng...

Lộc cộc...

Bang bang tiếng súng rung trời...

Tiếng thét chói tai của phụ nữ và tiếng kêu gào ầm ĩ của đàn ông trộn lẫn vào nhau, thể hiện muôn mặt của chúng sinh.

Mới bắt đầu Phương Chính còn có chút khẩn trương lo lắng, thế nhưng rất nhanh sau đó hắn đã thả lỏng người. Hắn hơi mỉm cười với Thanh Tịnh tán nhân còn đang có chút kinh hoảng, ý bảo cô yên tâm, sau đó đi đến trước mặt Hạ Võ Hoành lúc này đã ngốc như gà gỗ.

Cũng không chờ đối phương đồng ý, hắn cong lưng kiểm tra một chút hai chân của đối phương, sau khi nhanh chóng lấy viên đạn ra, đem xương cốt đứt gãy, mạch máu, cơ bắp, da khâu lại xong, mới đi thẳng về phía Thanh Tịnh tán nhân.

Nữ khủng bố đứng cạnh Thanh Tịnh tán nhân cũng đang bắn liên hồi, chẳng qua cô ta vẫn luôn liều mạng bắn thẳng lên trần nhà... Bởi vì từ lúc bắt đầu Phương Chính đã đặc biệt quan tâm đến cô ta, dẫn cô ta vào giấc mộng.

Nhìn thấy Phương Chính đi thẳng về phía mình, Thanh Tịnh tán nhân nhìn người phụ nữ bên cạnh, hỏi:

-Cô ta?

Phương Chính ra dấu 'im lặng', sau đó nói:

-A Di Đà Phật...

Thanh Tịnh tán nhân lập tức cũng ra dấu 'im lặng', để Phương Chính đừng nói chuyện, sau đó hỏi:

-Cậu phải đi?

Phương Chính cứng họng, không nghĩ tới không cần phải nói, đối phương đã biết. Giác quan thứ sáu của phụ nữ thật đúng là đáng sợ... Vì thế Phương Chính gật gật đầu.

Chuyện tới hiện giờ, tất cả đều đã giải quyết gần hết, hơn nữa lập tức sẽ giải quyết xong. Động tĩnh lớn như vậy, chỉ cần cảnh sát phía dưới không phải là kẻ ngốc hoặc bị ngu, nhất định sẽ lên đây. Như vậy chờ đến khi bọn họ tới, tất cả những gì ở đây chắc chắn phải giải thích hết, mà để cho rõ ràng mọi việc, nhất định Phương Chính sẽ bị kéo đi hỏi một đống chuyện, hắn không quan tâm đó là khen thưởng hay cái gì, tóm lại thực phiền toái.

Phương Chính là một người sợ phiền toái như vậy, hắn không muốn gặp những người đó, cho nên hắn chuẩn bị thừa dịp cảnh sát chưa tới mà chuồn trước.

-Được rồi, cậu đi đi. Chuyện ở nơi này cậu không cần lo lắng, tôi sẽ xử lí rõ ràng giúp cậu. Lúc nãy cậu giúp nhiều người như vậy, tôi tin rằng bọn họ cũng sẽ giúp cậu.

Thanh Tịnh tán nhân nói.

Phương Chính cười cười, gật gật đầu, sau đó xoay người đi hướng cửa hông.

Bát Thần thấy vậy, nhanh chóng chạy theo, Phương Chính lắc đầu ý bảo hắn ở lại, sau đó đi một mình ra mái nhà.

Bát Thần sửng sốt, tuy rằng chỉ là liếc mắt một cái, nhưng dường như hắn đã hiểu ra cái gì, hắn yên lặng xoay người, ánh mắt dừng ở trên người Hạ Thiên Tinh. Giờ này khắc này, Hạ Thiên Tinh đang đẩy ra một cánh cửa khác, định bỏ chạy!

Bát Thần nghiên đầu, nhếch miệng nói:

-Nợ máu nên trả bằng máu!

Nói xong, Bát Thần đuổi theo.

Cuộc đấu súng giằng co khoảng mấy phút, vài phút sau, tất cả tiếng súng đều ngừng lại.

Hồng Y thở hổn hển nhìn đám người trước mắt bình yên vô sự, sắc mặt xanh mét, không dám tin nói:

-Sao có thể?

Xôn xao...

Âm thanh hạt đậu rơi xuống đất rào rào vang lên, chỉ thấy con Cá mặn đang ngồi ở trên ghế kia giũ một tấm vải nát, nói:

-Còn nữa không? Ông cố nội bây hốt luôn thể!

Lúc này mọi người mới thấy rõ ràng, những hạt đậu rơi trên mặt đất kia thực chất là những viên đạn! Nói cách khác, toàn bộ đạn mà họ vừa bắn ra lúc nãy, đều bị con Cá mặn này dùng một miếng vải rách thu hết!

Nhìn thấy thế, những tên khủng bố nọ chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, vẻ mặt đờ đẫn.

Cá mặn nói:

-Xem ra mọi người đều hết đạn rồi, một khi đã như vậy, đánh lộn thôi! Chúng bây, lên cho ta! Đánh tốt, cho thịt ăn!

Những tên khủng bố bị Cá mặn hành hạ cả một đường kia căn bản không quan tâm có gì để ăn, sự khủng bố của Cá mặn bọn họ đã trải nghiệm đủ rồi! Đây tuyệt đối là đại ma vương!

Xông lên đánh nhau có thể đánh chết người, cũng có thể bị người ta đánh chết, nhưng so với việc đi theo cái tên đại ma vương này rồi bị tra tấn vẫn tốt hơn! Đương nhiên cũng có người muốn lập công biểu hiện một chút, lọt vào mắt xanh của ma vương, có khi sau này lại thăng chức nhanh cũng nên.

Tóm lại, mấy tên đàn em của Cá mặn mang đủ loại suy nghĩ lung tung rối loạn, dưới hiệu lệnh của Cá mặn, giống như gà hăng máu mà đâm đầu chạy nhào tới!

Hồng Y thấy vậy, vung báng súng lên, hét lớn:

-Mẹ nó, tạo phản, đánh cho tao!

Mấy tên khủng bố mà Hồng Y mang theo cũng lao lên, tức khắc hai đám người ùa vào nhau đánh thành một đoàn.

Mà Hồng Y sau khi kêu xong cũng không có lao lên, hắn yên lặng lui ra phía sau, đi về phía một cái cửa hông khác! Cuối cùng, hắn nhìn thoáng qua đại sảnh đang hỗn loạn, thấp giọng mắng một câu:

-Con mẹ nó, mình ghét hòa thượng.

-Kỳ thật, ta cũng ghét hòa thượng.

Đúng lúc này, một thanh âm vang lên bên tai Hồng Y.

Hồng Y hoảng sợ, quay người lại, không có ai! Hắn liền có cảm giác lạnh tóc gáy, là quỷ ma quấy phá sao?

-Hế, xem hướng nào thế?

Thanh âm kia từ phía dưới truyền lên, Hồng Y cúi đầu vừa thấy, một con Cá mặn đang đứng dưới chân hắn, chống quải trượng, mang theo kính râm, cà lơ phất phơ nhìn hắn.

-Là mày?

Hồng Y hốt hoảng hô lên, ra tay bắn ngay một phát súng.

Phanh!

Đương!

Tia lửa bắn lên cao, Hồng Y nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc này, chỉ muốn chửi má nó! Nhưng hiện tại, thứ hắn có thể nghĩ tới được, chỉ có xoay người chạy ngay!

-Ủa chạy luôn hả? Không chơi tí đã hả?

Cá mặn gân cổ lên hô.

-Chơi cái con mẹ mày...

Hồng Y thật sự nhịn không nổi nữa, rốt cuộc vẫn chửi vung lên.

Cá mặn thả tay nói:

-Thôi được rồi, không phải người ta muốn đánh cậu, mà do cậu mắng người ta trước! Hơn nữa, còn ra tay nữa...

Cá mặn nói xong, nhếch miệng cười, hóa thành một luồng sáng bạc đuổi theo, không bao lâu sau, một âm thanh thảm thiết từ trên lầu truyền tới...

-Sir, phía trên có người rơi xuống!

Một người cảnh sát bỗng nhiên chỉ vào trên Pháp Tương sơn kêu lên.

Một cảnh sát khác theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một người đàn ông đang kêu gào thảm thiết rơi từ trên trời xuống! Lúc thấy hắn sắp rớt đến lầu hai, đột nhiên bị một sợi dây thừng quấn lấy, đu dây ngay giữa trời, giống như đang chơi nhảy bungee vậy...

Nhóm cảnh sát vốn đã chuẩn bị xong tinh thần để nhặt xác, nhanh chóng nghĩ cách cứu người, thế nhưng chờ đến khi bọn họ nhìn rõ mặt mũi đối phương, liền thấy thật vui vẻ...

-He, đó không phải là Hồng Y sao?

-Người đứng đầu tổ chức Hồng Ma đấy!

-Thật đúng là! Chà chà... Đây là xem như nhảy lầu tự thú hả?

-Sir, bây giờ có cứu người không?

-Đợi lát nữa đã, người ta từ trên cao nhảy xuống như thế, còn chưa đủ đã đâu. Cứ treo hắn đó! Đi hoàn thành nhiệm vụ cái đã!

-Yes sir!

...

Người đứng đầu vốn đang cầm loa kêu gọi, nên Hồng Y nghe được rất rõ ràng, hắn khóc nức nở kêu lên:

-Các người bắt nhầm người rồi! Tôi không phải Hồng Y! Tôi chỉ là kẻ thế thân...

Nhưng mà người phía dưới căn bản không tin hắn, tiếp tục treo hắn, ai bận việc gì thì lại làm tiếp việc đó.

Trên đỉnh Pháp Tương sơn, một nhân viên phục vụ cúi đầu đi nhanh ra phía sau Pháp Tương tự. Vòng qua Pháp Tương tự, đi tới phía sau một cây đại thụ, ở đó có để sẵn một cái tàu lượn! Tàu lượn này có hệ thống động cơ, hiển nhiên, hắn chuẩn bị cưỡi thứ này bay đi!

Thế nhưng hắn còn chưa kịp đi qua, bỗng nhiên phát hiện tình huống có chút không đúng! Bên cạnh cái tàu lượn kia tựa hồ còn có một người!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay