Chương 1122: Cá Mặn Đế
Những lời tán thưởng vang lên hết đợt này tới đợt khác, sự vô địch của Phương Chính đã lay động được trái tim của mọi người từ lúc nào không hay, bao nhiêu chấn động và áp bách vì bị Hồng Y giết chóc trước đó, lúc này đây đều bị hành động của Phương Chính làm cho tan biến sạch sẽ.
Giờ phút này, mọi người không còn thấy sợ hãi nữa, như thể chỉ cần vị Lạt Ma này ở đây, tất cả đều không thành vấn đề.
Hồng Y thấy cục diện sắp không khống chế được nữa, trong lòng hắn cực kì căng thẳng. Hắn không ngại việc giết người, nhưng những người ở đây đều là lợi thế đàm phán của hắn, nếu giết hết... Thế hắn còn nói được cái rắm gì! Trực tiếp chờ quân đội tới giải quyết thì có! Cho nên, tuy hắn nhìn thì có vẻ điên cuồng giết người, trước sau cũng có mức độ! Nhưng giờ này, hắn biết, nếu còn không nhanh nghĩ ra biện pháp phá vỡ tình thế hiện tại, e là không thể áp chế cục diện này được nữa!
Hồng Y nhìn Phương Chính đứng dậy đi về phía Hạ Võ Hoành đã bị bắn thủng hai chân, trong mắt hiện lên nét điên cuồng, hắn vẫy tay một cái, AK47 lại được đặt vào trong tay hắn một lần nữa, âm trầm cười nói:
-Phương Chính, tôi không thể không nói, cậu chính là vị hòa thượng thần kì nhất trong số những người mà tôi đã từng gặp. Thế nhưng cậu có thể đao thương bất nhập, những người khác được vậy chắc? Cậu có thể cứu sống người đang cận kề cái chết, nhưng cậu có thể cứu người chết sống lại được sao? Để tôi nhìn thử xem, là cậu nhanh hơn, hay đạn của tôi nhanh hơn!
Hồng Y nói xong, họng súng chỉa ngay vào những người khác! Những người bị súng chỉa vào đều run bắn lên, không nghĩ tới Hồng Y này lại có thể điên cuồng như thế! Giết không được Phương Chính liền muốn giết bọn họ!
-Ném chuột sợ vỡ đồ, hắn là muốn dùng chúng ta uy hiếp đại sư Phương Chính!
Có một chính khách nói toạc ra, chẳng qua có nói cũng vô dụng. Hồng Y kiểm soát tình hình tuyệt đối, thế cục bình ổn đã một lần nữa bị một câu của hắn kéo lệch sang một bên. Hồng Y dữ tợn nhìn Phương Chính, nói:
-Hòa thượng, cậu nghĩ sao?
Phương Chính nghe vậy, thở dài, chậm rãi quay đầu lại nhìn Hồng Y, nói:
-A Di Đà Phật...
Thanh âm vô cùng trang nghiêm đường hoàng, nhưng ngữ điệu lại hơi có vẻ kéo dài quá mức, y hệt một lão tăng. Mà mọi người lại không hề cảm thấy kì quái, như thể Phương Chính là một đại sư như vậy, có làm gì cũng không quá đáng. Lúc Phương Chính đang nói chuyện, đồng thời cũng đã giải khai hạn chế thần thông cho Cá mặn! Gần như là đồng thời, thanh âm của Cá mặn vang lên:
"Đại sư, làm gì thế?"
"Bần tăng gặp phải chút phiền toái, trong vòng ba giây đồng hồ, nếu ngươi không hiện thân, trở về cho đói một tháng!"
Phương Chính lập tức nói thầm trong lòng, lời của Hồng Y đã nhắc nhở Phương Chính, mọi người cũng không thể đao thương bất nhập như hắn. Dĩ nhiên hắn có thể dùng phương thức thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương dẫn mọi người vào trong mộng, thậm chí hù dọa đối phương một chút, hoặc khiến họ nổ súng lên trần nhà. Thế nhưng, lúc này đây Phương Chính đã có chút lúng túng, những thi thể trên mặt đất kia đang nhắc nhở hắn, mấy kẻ đó chính là quân giết người! Nhìn những thi thể đó, trái tim Phương Chính không hề dễ chịu, tuy rằng không có mặc cảm tội lỗi quá mức, nhưng nếu lúc ấy hắn ở ngay hiện trường, thì những người này cũng sẽ không phải chết...
Bởi vậy, trong lòng hắn ít nhiều có chút tiếc nuối cùng áy náy. Nhất Mộng Hoàng Lương chỉ khiến những người này đi vào giấc mộng, sinh ra ảo giác. Nếu đám cuồng đồ này phản ứng quá nhanh, vừa phát hiện tình huống không đúng liền bóp cò súng, lia súng loạn xạ... Ai cũng không thể đảm bảo, những viên đạn đó có thể ngộ sát vài người hay không...
Cho nên, Phương Chính cũng không dám làm bậy, mà là chờ Cá mặn đã có được thần thông chạy tới đây. Cá mặn thần thông đầy mình, nhất định sẽ có biện pháp phá vỡ được cục diện lúc này.
Phương Chính giải thích tình huống ở đây cho Cá mặn nghe, cuối cùng hỏi một câu: "Có biện pháp phá vỡ cục diện này hay không?"
"Một bữa ăn sáng!" Cá mặn cười hi hi nói.
Phương Chính lập tức yên tâm, nói: "Được, cho ngươi thêm hai giây, trong vòng năm giây lăn lại đây phá vỡ cục diện này, nếu không cho ngươi đói hai tháng!"
"Không phải chứ? Đại sư à, vừa mới nãy ngươi còn nói ba giây một tháng mà! Sao bây giờ lại gấp đôi trừng phạt thế?"Cá mặn kêu rên nói.
"A Di Đà Phật, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn. Bần tăng đây không phải là đang phát hiện ngươi rất có năng lực hay sao, cho nên mới tăng trách nhiệm lên cho ngươi. Yên tâm, khen thưởng cũng là gấp đôi."
Phương Chính vừa nói câu trước, Cá mặn có một loại xúc động muốn dùng đầu đâm chết tên giặc trọc này. Nhưng sau khi nghe đến câu sau, nó bỗng nhiên cảm thấy, giặc trọc nói rất có lý...
-Hòa thượng, cậu muốn nói cái gì?
Hồng Y thấy Phương Chính kéo dài âm như đang hát kinh kịch, kéo dài vô tận... Đợi được một lát, liền nhịn không được hỏi lại.
Phương Chính nói:
-Thí chủ, có một câu nói: Không làm thì không chết. Hiện tại bắt đầu đếm ngược...
-Có ý gì?
Hồng Y ngây ngẩn cả người.
-Năm!
Phương Chính nói.
Hồng Y căng thẳng trong lòng, có dự cảm chẳng lành, hắn giơ tay, bảo tất cả mọi người cầm súng lên, tùy thời chuẩn bị công kích!
-Bốn!
Phương Chính lạnh nhạt nói.
Hồng Y nhìn chằm chằm Phương Chính, hắn quyết định, lúc Phương Chính nói đến một sẽ nổ súng ngay, cùng lắm thì cá chết lưới rách! Nhưng số bốn vừa mới được hô lên, đã nghe đùng một tiếng, cổng chính nổ tung! Sau đó nghe được một tiếng hét lớn:
-Ông cố nội bây ở đây, ai dám làm hại đại sư nhà ta!
Một tiếng rống to hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của mọi người, vừa quay đầu nhìn, liền thấy một đoàn người cầm đủ loại vũ khí trên tay vọt vào như lang như hổ, trong đám người còn có bốn kẻ không biết kiếm được ở đâu ra mấy cây gậy thọc vào trong một cái ghế dựa, khiêng trên vai như một cỗ kiệu. Trên cổ kiệu có một con Cá mặn đang ngồi thình lình, mà Cá mặn này lại ngồi dựa vào ghế như một tên đại ca, trên mắt còn kèm theo một cái kính râm cực lớn! Vây cá y như đôi tay, cầm một cây quải trượng, chống ở trên mặt đất, hai sợi râu thản nhiên đong đưa qua lại, y hệt dáng vẻ của một tên đại ca xã hội đen một vùng. Tất cả mọi người nhìn thấy mà đần thối mặt, từ khi nào một con cá lại có phong thái như thế? Từ khi nào một con cá có thể làm đại ca? Từ khi nào một con cá có thể nói được tiếng người? Từ khi nào một con cá... Vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu, thế nhưng điều này đã không còn quan trọng, bởi vì đã có một kẻ phản ứng trước:
-Hòa thượng, con mẹ nó cậu chơi ăn gian! Đếm ngược còn chưa tới một đã kêu viện quân đến, danh dự cậu bị chó ăn rồi hả?
Hồng Y chỉ vào Phương Chính mắng! Phương Chính dùng vẻ mặt xấu hổ nhìn Hồng Y, lau lau mũi nói:
-Thật ngại quá, tôi hẹn với nó trong vòng năm số đếm, nhưng mà do anh nói nhiều thêm hai giây, tôi nói nhiều thêm một giây, cho nên sau số năm và số bốn nó liền xuất hiện. Quả thật, nó cũng rất đúng giờ.
-Đúng giờ? Đúng giờ cái em gái cậu! Đều ra tay hết cho tao, một người cũng không để, giết!
Hồng Y thật sự điên rồi! Giờ khắc này hắn thật hối hận, hối hận đã kêu người đi kiếm cái sao chổi này tới! Nếu không, cục diện nơi này sẽ không thay đổi thành như thế! Đồng thời, trong lòng hắn như đang rỉ máu! Cực cực khổ khổ lên kế hoạch cả tháng trời, tất cả đều thuận lợi, cuối cùng lại bại trong gang tất dưới tay một tên giặc trọc! Hắn không cam lòng! Nhưng cho dù có không cam lòng đi nữa, có hận lớn như trời hắn cũng phải cắn răng nuốt vào trong bụng! Nếu bây giờ không nhanh tay, e là một chút cơ hội cũng không có!
Hồng Y ra lệnh một tiếng, tất cả tay chân của hắn đều nâng súng lên bắn ngay!
-Hàm Ngư!
Phương Chính hét lớn một tiếng, đồng thời lật tay lại, một chuỗi Phật châu rơi ngay vào trong tay. Hắn nghĩ kỹ rồi, nếu Cá mặn giải quyết không được, hắn liền phải vận dụng thần thông trên Phật châu!