Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1121

Chương 1121: Đại sư không đứng đắn là vô địch!

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1121: Đại sư không đứng đắn là vô địch!

Gần như vừa nói xong, Hồng Y liền bóp cò súng.

Thấy một màn như vậy, trái tim mọi người đều cảm thấy nặng nề, đây chính là AK47! Khoảng cách gần như thế, ngay cả thép tấm cũng phải nát! Hòa thượng này, e là phải chết!

Nhưng suy nghĩ này vừa mới nổi lên, đã bị một loạt âm thanh leng ka leng keng phá vỡ. Bọn họ bị chấn động nhìn lại, khẩu AK47 kia quét trên bộ cà sa rách nát của hòa thượng như bóng bàn rơi trên bọt biển, sức mạnh biến mất trong nháy mắt, lạch cạch rơi hết xuống mặt đất.

Hồng Y không tin chuyện tà ma, quét thẳng lên trên, lúc quét tới phần đầu và cổ không được áo che phủ, một mớ tia lửa đỏ bắn ra tung tóe, đầu đạn rơi leng keng loạn xạ trên mặt đất. Mọi người vừa thấy một màn này, miệng càng há hốc ra, lớn đến độ có thể nhét lọt một quả lê vào. Giờ phút này, bọn họ đã không biết nên nói cái gì, cảnh tượng này quá kích thích, quá quỷ dị, quá không thể tưởng tượng nổi!

Mặc kệ có phải là người theo tôn giáo hay không, bọn họ đều cảm thấy thế giới quan của bản thân hỏng mất rồi!

Cái đầu trắng lóa kia tuyệt đối không có áo chống đạn, mà lại bị người ta dùng AK47 bắn trong khoảng cách gần như thế, này... Căn bản không cách nào lí giải theo lẽ thường nổi nữa.

Trong lúc nhất thời, rất nhiều người trong đầu đều hiện lên lời nói của một vị nhân sĩ lúc nãy:

-Đó là Lạt Ma, một thân thần thông, chính là chân Phật!

Lúc trước người ta chỉ cảm thấy lời nói của vị nhân sĩ kia thực ngu ngốc, chỉ nghĩ cái tên hòa thượng lừa đảo Phương Chính này lăn lộn rất khá, cảm thấy chính quyền địa phương mặc kệ một kẻ lừa đảo như thế hoành hành, đúng là vô dụng.

Nhưng hiện tại thấy rồi, thì bọn họ theo bản năng ngẩng đầu nhìn trời, thế nhưng bọn họ không phải nhìn trần nhà, mà là một khoảng trời xanh nho nhỏ. Bọn họ chỉ nghĩ tới một câu thành ngữ: "Ếch ngồi đáy giếng!" Mà bọn họ, chính là con ếch xanh chỉ biết ngồi ở đáy giếng kia, tự cao tự đại cho rằng khoảnh trời to bằng bàn tay nọ chính là toàn bộ thế giới.

Lúc này đây, mặc kệ là chính khách hay thương nhân, hay là người theo các tôn giáo khác nhau, ánh mắt khi nhìn vào Phương Chính đã không còn khinh bỉ nữa, mà là một sự cuồng nhiệt! Đây chính là đao thương bất nhập thật sự! Đây chính là Lạt Ma chân chính hành tẩu ở nhân gian! Ai không tôn kính?

Hồng Y thì cảm thấy đầu mình sắp nứt ra đến nơi, hắn ném khẩu AK47 trên tay xuống, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm cái đầu trắng lóa kia của Phương Chính, sau đó dụi dụi mắt, véo bản thân một cái, xác định mình không có hoa mắt, cũng chẳng phải đang nằm mơ, mới cắn răng một cái nói:

-Lấy súng ngắm!

Một người đàn ông lập tức lấy tới một cây súng ngắm, súng ngắm này rõ ràng là được người ta cải tiến lại, không phải loại súng đỉnh cấp. Nhưng có thể làm súng ngắm thì dĩ nhiên uy lực phải cực lớn! Bắn trong cự li gần càng là sức mạnh kinh người, lực xuyên thấu còn mạnh hơn cả AK47!

Hồng Y trực tiếp đặt họng súng lên trên đầu Phương Chính, sau đó nghĩ nghĩ, dường như sợ nhỡ như thất bại sẽ phát nổ, vì thế lại kéo ra một chút khoảng cách, lúc này mới nói:

-Hòa thượng... Đi tìm chết đi!

Hồng Y nói xong, bóp cò súng nhằm vào Phương Chính đang ngồi xổm trên mặt đất chuyên tâm cứu người!

Giờ khắc này, mọi người, bao gồm những người lo lắng cho Phương Chính nhất là Thanh Tịnh tán nhân, Tiểu Huân, ông của Tiểu Huân là Trần Đạo Nguyên lại có một cảm giác rất kì quái, đó chính là không hề lo lắng tí nào! Ngược lại con mẹ nó còn muốn xem náo nhiệt...

Phanh!

Một tiếng súng vang lên!

Mọi người đều trợn to mắt nhìn cái đầu trơn bóng còn phản quang kia.

Cũng không biết là ai hô một câu:

-Tôi cảm thấy, lần này cũng không được.

Giọng nói mới dứt, chỉ nghe leng keng một tiếng, một đầu đạn rớt ở trên mặt đất, tia lửa giữa khoảng không cũng rơi xuống.

Mọi người thấy vậy, tức khắc làm ra vẻ mặt quả nhiên như thế, ánh mắt nhìn Hồng Y ban đầu là sợ hãi, bây giờ lại biến thành đồng tình.

Hồng Y nhìn súng ngắm trong tay, hoàn toàn muốn điên rồi! Hắn ném súng ngắm, quát:

-Mang lựu đạn tới đây!

-Đi...

Hồng Y rất muốn nói lại lần nữa câu hòa thượng đi tìm chết đi, thế nhưng lời vừa đến bên miệng lại nuốt trở vào. Bởi vì, trong lòng hắn cũng không nắm chắc có thể dùng lựu đạn để nổ chết cái tên hòa thượng quỷ dị này không.

Hồng Y rút kíp nổ, đem lựu đạn ném tới trước mặt Phương Chính, sau đó nhanh chóng lui về phía sau.

Đúng lúc này, Phương Chính đang chuyên tâm cứu người rốt cuộc cũng có động tác, trực tiếp nhét lựu đạn vào áo cà sa!

Mọi người vừa thấy, tức khắc ngạc nhiên, thầm nghĩ: Hòa thượng này có phải cảm thấy khoảng cách quá xa nổ không thoải mái? Để bên người, mới càng có cảm giác?

Suy nghĩ này vừa mới nổi lên, không ít người đều bị sự kì quặc trong đó chọc cho tức cười.

Bất quá ngay sau đó...

Oanh!

Một tiếng vang lớn, mọi người rõ ràng nhìn thấy áo cà sa của Phương Chính phồng lên, tiếp theo liền bình ổn trở lại.

Mọi người thấy vậy, sôi nổi lắc đầu, phảng phất như đang nói: Quả nhiên, món đồ chơi này cũng vô dụng với hắn!

Hồng Y lại sắp phát điên rồi, súng bắn không chết, lựu đạn nổ không chết, hắn còn có thể dùng biện pháp gì? Hồng Y chạy tới, kéo lấy quần áo Phương Chính rít gào nói:

-Mẹ kiếp, rốt cuộc mày là cái thứ gì thế?

Mà giờ này khắc này, Phương Chính vừa vặn chữa trị xong vị đạo sĩ, dường như tâm trạng rất tốt, hắn chắp tay trước ngực, hơi hơi mỉm cười nói với Hồng Y:

-Bần tăng, Phương Chính của Nhất Chỉ tự.

Nói xong, Phương Chính quay người lại, Hồng Y căn bản kéo không được Phương Chính, lập tức đã bị Phương Chính tránh thoát, Phương Chính lại lần nữa đi về phía một vị cao tăng đồng hương. Phương Chính rất rõ ràng, nếu hắn không có thời gian cứu những người này, chậm chút thôi, những người này thực sự phải chết! Một khi đã chết, Phương Chính cũng không còn khả năng xoay chuyển trời đất. Cho nên, mục đích của Phương Chính rất rõ ràng, tất cả những chuyện khác đều không cần quan tâm.

Đồng tử của lão tăng đã sắp giãn ra, thế nhưng nhìn thấy Phương Chính đi tới, cũng không biết là hồi quang phản chiếu, hay là hi vọng được sống bùng cháy lên, đồng tử lại dần ngưng tụ thêm lần nữa, đã vậy còn hơi mỉm cười với Phương Chính, khóe miệng hơi kéo ra, như thể đang nói một câu: A Di Đà Phật.

Phương Chính đáp lễ, đồng thời ngồi xổm xuống bắt đầu trị liệu cho vết thương bị đạn bắn của cao tăng, lúc này đây, động tác Phương Chính cực nhanh. Hắn xé mở tăng y của cao tăng, nhanh chóng lấy ra viên đạn, khâu lại miệng vết thương, trước sau chỉ dùng ba giây đồng hồ!

Tốc độ kia cực nhanh, những người khác xem mà há miệng trợn mắt, đồng thời ánh mắt nhìn về phía Phương Chính càng thêm lửa nóng!

Lúc này, mọi người mới dời lực chú ý của mình từ việc Phương Chính đao thương bất nhập sang khả năng y thuật của hắn! Bốn kẻ đều đang cận kề cái chết, thế nhưng đều được Phương Chính kéo khỏi lằn ranh sống chết! Cuộc giải phẫu cuối cùng của hòa thượng càng có thể nói là thần tích! Bọn họ thề, bọn họ chưa từng gặp qua y thuật cao siêu, khởi tử hồi sinh như thế!

Lúc này đây, có thương nhân kinh ngạc hô lên:

-Tôi nhớ ra rồi, cách đây không lâu danh y biến thể khiêu chiến với Đông y, kết quả bị một hòa thượng ngược đến độ thương tích đầy mình! Vị hòa thượng kia hình như tên là Phương Chính!

-Tôi cũng nhớ ra rồi... Lúc đó tôi còn nghĩ bọn họ tự biên tự diễn làm xiếc nữa kìa...

Một người chính khách cười khổ nói, lúc nói ra mấy lời này, hắn liền cảm thấy trên mặt nóng rát. Thế nhưng hắn vẫn cứ nói, bởi vì hắn cảm thấy, có đôi khi một vài sai lầm nhất định phải sửa đổi, có một ít danh dự nhất định phải trả lại cho vị đại sư này!

-Thì ra tất cả đều là sự thật, đại sư không chỉ là một Lạt Ma, mà còn là một thần y! Một thần y có thể khởi tử hồi sinh bằng xương bằng thịt! Qúa ghê gớm!

Một vị cao tăng nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay